Phó Kỳ đến hiện trường. Khu chung cư Thiên Thụy là một tòa nhà cũ kỹ, âm u, nằm sâu trong sương mù, như một con quái vật ẩn mình giữa thành phố. Cảnh sát đã phong tỏa tầng 12. Mùi ẩm mốc và bụi cũ kỹ xen lẫn mùi sát trùng nhàn nhạt.
Nạn nhân Lý Minh, một sinh viên đại học, nằm ngửa trên sàn phòng khách. Quả thật, căn phòng hoàn toàn đóng kín, cửa sổ khóa từ bên trong, không có dấu vết cạy phá hay đột nhập.
Trần Thiếu Đình, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt mệt mỏi, tiến đến chào Phó Kỳ. "Tớ đã bảo họ không được động vào bất cứ thứ gì cho đến khi cậu đến."
Phó Kỳ gật đầu, đi thẳng đến xác nạn nhân. Điều tra viên pháp y xác nhận, nạn nhân tử vong do trụy tim, nhưng thể tích máu trong cơ thể chỉ còn khoảng 10% so với người bình thường. Không có một giọt máu nào trên sàn, trên tường, hay bất cứ nơi nào khác trong phòng.
"Giống như máu đã bốc hơi, hoặc... bị hút sạch," Trần Thiếu Đình thì thầm.
Phó Kỳ không trả lời. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào trần nhà và cảm nhận luồng khí lạnh thấu xương đang lan tỏa. Mùi vị của sự kinh hoàng không thể che giấu được.
Trần Thiếu Đình chỉ cho Phó Kỳ xem một thứ. Trên tường, ngay trên đầu nạn nhân, có một hình vẽ kỳ dị, được vẽ bằng loại bột màu đen không xác định. Hình vẽ giống như một mắt xích đứt đoạn, lặp lại ba lần.
Phó Kỳ rút chiếc Sổ Tay Người Gác Đêm ra. Anh ghi lại chi tiết hình vẽ, kèm theo ký hiệu riêng của mình: S
3
(Symbol Three – Ký hiệu thứ Ba).
"Lý Minh đã chết trong sợ hãi tột độ," Phó Kỳ nhận xét, chỉ vào nét mặt co rúm của nạn nhân. "Nhưng không có dấu vết tự vệ. Điều đó có nghĩa là kẻ tấn công không phải là con người hoặc nạn nhân không thể kháng cự."
Anh bước đến bên cửa sổ, lướt ngón tay dọc theo mép cửa sổ, rồi nhìn lên trần nhà, nơi có một vết ố vàng cũ. Cảm giác lạnh lẽo của anh tập trung vào đúng điểm đó.
"Gọi đội kỹ thuật đến," Phó Kỳ ra lệnh. "Dỡ bỏ lớp trần thạch cao ở vị trí này. Phòng kín là một ảo ảnh. Nếu không có lối vào, phải có lối thoát."