Đội kỹ thuật làm theo chỉ dẫn của Phó Kỳ, dỡ bỏ lớp trần thạch cao. Phía trên, nơi các đường ống và dây điện chằng chịt, họ phát hiện ra một chi tiết kinh hoàng: một hệ thống ống dẫn nhỏ, bằng cao su, đã được gắn kín đáo vào đường ống thông gió chính của tòa nhà.
"Lối thoát," Phó Kỳ khẳng định. "Kẻ giết người đã thiết lập hệ thống hút chân không từ bên trên hoặc phòng bên cạnh. Kỹ thuật tinh vi và lạnh lùng."
Nhưng anh biết, đây chỉ là giải thích cho phương thức gây án, không phải cho động cơ hay Ký hiệu Thứ Ba.
Khi Phó Kỳ đang kiểm tra kỹ càng hệ thống ống dẫn, một người phụ nữ xuất hiện bên ngoài khu vực phong tỏa. Cô mặc một chiếc áo khoác đen dài, mái tóc xoăn nhẹ màu hạt dẻ. Cô có vẻ ngoài sắc sảo nhưng ánh mắt lại rất sâu, mang theo vẻ bí ẩn khó tả.
"Cô là ai?" Trần Thiếu Đình tiến lại hỏi.
"Tôi là Kiều An," cô đáp, giọng nói trầm tĩnh và hơi khàn, nhưng đầy sức hút. "Tôi là biên tập viên của Lý Minh. Tôi đến để tìm hiểu về cuốn tiểu thuyết cuối cùng cậu ấy đang viết."
"Tiểu thuyết gì?" Phó Kỳ quay lại, nhìn thẳng vào cô. Anh cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ trong trực giác của mình khi đối diện với người phụ nữ này.
Kiều An không hề né tránh ánh mắt sắc bén như lưỡi dao của anh. "Một câu chuyện về Nghi thức Máu. Cậu ấy nói, cậu ấy đã tìm thấy Ký hiệu Thứ Ba ở một nơi bí mật."
Phó Kỳ hơi nheo mắt. Đây là lần đầu tiên anh gặp người có thể liên kết trực tiếp vụ án với chi tiết siêu nhiên mà không cần anh tiết lộ. "Cô biết gì về ký hiệu đó?"
Kiều An chậm rãi nói, nhìn vào S
3
trên tường, "Đó là dấu hiệu của Thứ Ba Chi Hội. Và nó là dấu hiệu của sự hy sinh không hoàn chỉnh."