Tín hiệu của Kaelen đến sau ba ngày Lyra trải qua sự dằn vặt trong mong đợi. Lần này, tín hiệu không phải là cuộn giấy da, mà là một cảm giác nóng ran kỳ lạ trên mu bàn tay cô—chính nơi Kaelen đã chạm vào và hôn trong đêm sương mù.
Lyra đến điểm hẹn, nhưng Kaelen không chờ cô ở tàn tích tu viện nữa.
Thay vào đó, Lyra tìm thấy một cánh cửa đá cổ xưa được ngụy trang hoàn hảo bằng năng lượng Bóng Tối. Cô do dự. Đây là một sự tin tưởng tuyệt đối, hay là một cái bẫy tinh vi? Nhưng khao khát của cô mạnh hơn mọi nghi ngờ.
Lyra chạm vào cánh cửa. Cánh cửa mở ra, lộ ra một cầu thang xoắn ốc bằng đá dẫn xuống lòng đất.
Không gian bên dưới tối tăm và ngột ngạt. Khi Lyra bước xuống, cô cảm nhận được sự bóp nghẹt năng lượng Ánh Sáng của mình. Cô biết, đây là một nơi được tạo ra để phục vụ Bóng Tối, và ở đây, Kaelen nắm giữ toàn bộ quyền lực.
Cuối cùng, cô bước vào một căn phòng nhỏ, được chạm khắc tinh xảo vào đá. Nơi đó không có cửa sổ, chỉ có những ngọn nến màu hổ phách lập lòe, hắt ánh sáng mờ ảo lên những bức tường đá. Căn phòng có một chiếc giường phủ lông thú và một chiếc bàn gỗ đơn giản—một tổ ấm bí mật được dựng nên cho họ.
Kaelen đứng đợi. Hắn mặc một chiếc áo khoác da màu đen, mái tóc đen hơi rối, và đôi mắt hắn chứa đựng sự đói khát không che giấu.
"Chào mừng đến với nơi trú ẩn của chúng ta, Lyra," Kaelen nói, giọng hắn trầm thấp và gợi cảm trong không gian kín. "Ở đây, không có sự phán xét nào từ bên ngoài. Chỉ có chúng ta."
Lyra cảm thấy sự ngột ngạt của không gian hẹp. Lần này, sự gần gũi của hắn trở nên áp đảo. Nơi đây, cô là khách không mời, và Kaelen là chủ nhân không thể chối từ.
"Ngươi muốn gì?" Lyra hỏi, giọng cô hơi lạc đi.
Kaelen không trả lời bằng lời. Hắn tiến đến bên cô. Căn phòng quá nhỏ, Lyra không có nơi nào để lùi bước ngoài bức tường đá lạnh lẽo sau lưng.
Kaelen không chạm vào cô, nhưng hắn đứng gần đến mức Lyra có thể cảm nhận được hơi ấm cơ thể hắn và sự dồn nén của sức mạnh Ác quỷ. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng cởi chiếc áo khoác Lyra đang mặc, hành động như một lời tuyên bố quyền sở hữu.
Khi chiếc áo khoác rơi xuống, Lyra cảm thấy lộ liễu và dễ bị tổn thương.
"Ta muốn nàng quen thuộc với ta, Lyra," Kaelen thì thầm, cúi thấp người xuống. Hắn không hôn cô, mà chỉ áp trán mình vào trán cô. "Ta muốn nàng quen thuộc với mùi của ta, với hơi thở của ta. Ta muốn nàng quen với việc không sợ hãi ta."
Hơi thở của hắn quấn quýt với hơi thở của cô. Lyra nhắm mắt lại. Trong không gian nhỏ bé này, mọi giác quan của cô đều bị khuếch đại lên mức tối đa. Cô có thể cảm nhận được sự căng cứng của cơ bắp hắn, sự ấm nóng bất thường của làn da hắn.
Sự kiểm soát của Kaelen không nằm ở vũ lực, mà ở sự kiềm chế nguy hiểm. Hắn đã đẩy Lyra đến giới hạn vật lý của cô, khiến cô khao khát hành động tiếp theo.
Lyra đưa tay lên, không tự chủ được mà chạm vào lồng ngực Kaelen qua lớp vải áo. Cảm giác mạnh mẽ và cơ bắp dưới tay cô khiến cô rùng mình.
"Ngươi đang làm gì ta, Kaelen?" Lyra khẽ hỏi, giọng cô giờ đây chỉ còn là một tiếng thở dốc.
"Ta đang dạy nàng bài học cấm kỵ đầu tiên," Kaelen đáp, giọng hắn khàn đặc vì sự dằn nén của chính hắn. "Đó là sự bản năng. Ở đây, nàng không cần phải suy nghĩ về bổn phận. Nàng chỉ cần cảm nhận sự hấp dẫn mà ta mang lại."
Lyra cảm nhận được sự rung động của hắn. Cô biết rằng nếu cô không dừng lại, mọi rào cản sẽ sụp đổ. Nhưng cô không muốn dừng lại. Cô muốn chìm sâu hơn vào tội lỗi này.
Cô rướn người lên, chủ động tìm kiếm môi hắn trong bóng tối. Lần này, nụ hôn của họ là một sự bùng nổ của khao khát và năng lượng đối lập, một lời thề nồng nhiệt trong căn phòng bí mật. Lyra hoàn toàn đầu hàng trước sự chiếm hữu và say mê của Kaelen.
Nơi ẩn náu bí mật này đã trở thành điểm khởi đầu cho sự hủy hoại.