Ông nội thương chú út nhất. Còn bố tôi thật thà, lại chẳng được ưa, nên tiền bố gửi về thường bị ông nội lén lấy, đưa cho chú út, thậm chí còn âm thầm dành dụm mua vợ cho chú.
Chú út thì kén chọn, muốn một cô gái vừa xinh đẹp vừa trẻ trung… nên đến giờ, vẫn chưa cưới được ai.
Cô ta ngẩn ra một thoáng, rồi bật cười khanh khách, tiếng cười khàn khàn vang trong cổ họng, nghe như tiếng cào xé của gió đêm.
“Trời tối thế này, tôi sợ… Tiểu Hoa, cháu đưa cô đi nhé?”
Tôi chưa kịp đáp thì một cái tát giáng mạnh xuống đầu, choáng váng. Hóa ra chú út đứng ngoài cửa từ đầu, lén theo dõi mọi động tĩnh trong phòng.
Chú hung tợn tát thêm cái nữa, rồi túm tóc kéo lê tôi ra khỏi phòng phía tây.
Chú út cao lớn, sức khỏe dồi dào, chỉ hai cái tát đã khiến tôi chảy máu mũi.
Chú nghiến răng đe: “Nếu mày phá hỏng chuyện tốt của tao, tao gả mày cho nhà Hà Mù ở đầu làng làm dâu!”
Bà tôi vội nhào tới kéo tôi ra sau, che chắn cho tôi. Chú út còn định ra tay thì ông nội trở về.
Ông quát khẽ, giọng nghiêm: “Làm cái gì thế? Lại đây, cả hai đứa!”
Chú út siết chặt nắm đấm, nhổ một bãi nước bọt lên người bà, rồi lầm bầm chửi: “Đồ lão bất tử.”
Ông nội đặt thứ gì đó lên bàn, là chai nước mắt bò. Ông bảo chú út bôi lên mắt.
Chú cau có: “Bố, lại bày trò gì nữa đây?”
Ông nội gằn giọng: “Bảo mày bôi thì bôi, tao hại mày chắc?”
Trong nhà, chỉ có ông nội mới khiến chú út nể sợ.
Làng tôi vốn thế, đàn ông có quyền, phụ nữ không được phép xen vào.
Chú út miễn cưỡng bôi nước mắt bò lên mắt, rồi bước vào phòng phía tây.
Ba người chúng tôi đứng ngoài, thấp thỏm canh chừng, chẳng ai dám thở mạnh.
Một lát, bà tôi lo lắng hỏi nhỏ: “Lão Nhị, thứ này thật sự có hiệu nghiệm không?”
Ông nội trừng mắt: “Đàn bà con gái biết cái gì mà hỏi!”
Vừa dứt lời, cửa phòng mở ra.
Chú út bước ra ngoài, cười hớn hở: “Mấy người lo bò trắng răng, rõ ràng là người mà.”
Ông nội không tin, định tự bôi nước mắt bò vào xem thử, nhưng chú út ngăn lại, bảo mọi người đi ngủ.
Ông đành thôi.
Đêm ấy, tôi bị tiếng ngáy của ông nội làm tỉnh giấc. Vừa định nhắm mắt lại, thì nghe tiếng hét thảm thiết vang lên đâu đó.
Tôi choàng tỉnh, ngáp ngủ không cưỡng được, rồi lại thiếp đi.
Sáng hôm sau, bà tôi đứng bên giường, vừa dọn chăn vừa lẩm bẩm chửi chú út là đồ không ra gì. Nghe một hồi, tôi mới biết, chú út đã làm nhục cô gái đó.
Tối qua, bà bảo tôi mang cơm, nói rằng: người sống ăn cơm chín, người chết ăn gạo sống. Hơn nữa, chú út bôi nước mắt bò mà vẫn thấy cô ta là người, nên bà đành tin cô ta thật sự là người.
Ông nội thì bảo bà cả tin, nói có kẻ cố tình giả thần giả quỷ để dọa nhà mình. Tôi sờ mảnh gương vỡ trong túi, cảm thấy lời ông lão kia không sai chút nào.
Bà tôi lo lắng nói: “Cô gái ấy từ thành phố đến, nhỡ người nhà tìm tới thì sao? Lão Nhị, tôi thấy nên đưa cô ấy về đàng hoàng, Thành Tử nhốt người trong phòng thế này là phạm pháp đấy.”
Nghe đến chữ “phạm pháp”, ông nội đang ngồi bỗng bật dậy, gào ầm lên: “Phạm pháp cái gì? Cô ta tự nguyện đến! Không biết xấu hổ, tự dâng mình cho Thành Tử ngủ, thì phải ngoan ngoãn ở đây mà sống. Bà già, nếu không vì bà, nó đã có vợ từ lâu, tôi cũng được hưởng phúc con cháu rồi!”
Tôi chỉ thấy lạnh sống lưng. Thứ “hạnh phúc” bị cướp đoạt bằng sức mạnh… sao gọi là phúc được?
Bà tôi im lặng, chỉ thở dài nặng nề.
Chú út tên là Lý Thành Tử. Nghe bà kể, năm xưa ông nội từng mua một cô gái bị bắt cóc về làm vợ cho hắn. Cô ấy nhất quyết không chịu.
Bà tôi không đành lòng làm chuyện thất đức, nên nửa đêm lén thả cô ta đi.
Mỗi lần nhắc lại chuyện đó, bà đều lau nước mắt, nói: “Nhìn cô ấy… như nhìn thấy chính mình hồi đó.”
Tôi hỏi: “Cô gái đó sau có trốn thoát không?”
Bà chỉ lắc đầu: “Không biết.”
Ngoài làng là núi nối núi, mịt mù không thấy lối ra.
Người ngoài nếu không có dân bản dẫn đường thì vĩnh viễn không thoát khỏi nơi này.
Sáng hôm sau, khi mang cơm sang, tôi thấy cô gái bị trói chặt.
Tứ chi cô ta bị xích sắt khóa, ngồi co quắp giữa phòng. Thế nhưng cô ta không khóc, không vùng vẫy, chỉ cười hì hì, gọi tên tôi, rồi dúi vào tay tôi một con búp bê vải.
Tôi chưa từng thấy con búp bê nào quái dị như thế, to bằng cánh tay, mắt bị khoét thành hai lỗ, môi đỏ tươi bất thường, váy rách rưới và bốc mùi thối rữa.
“Tôi… tôi không cần, cảm ơn cô.”
Tôi run rẩy, ném con búp bê xuống đất, rồi chạy thẳng vào phòng đông, trùm chăn kín người.
Mồ hôi lạnh túa ra khắp trán. Tôi nằm nghiêng, cánh tay bị tê dại, định trở mình thì sau lưng bỗng vang lên giọng hát khe khẽ:
“Bên đường có con búp bê vải,
Búp bê vải, búp bê vải,
Sao mày không về nhà?
Có phải không có bố mẹ không?
Tiểu Hoa, sao mày không nhìn tao?”
Giọng nói ma mị vang lên ngay sát tai. Tôi cứng người, con búp bê đang ở ngay sau lưng tôi.
Mãi đến khi bà tôi vào phòng, tôi mới dám trở mình, túm chặt cổ con búp bê.
Bà ngạc nhiên: “Sao thế, Tiểu Hoa?”
Tôi run rẩy đưa ra: “Bà… nhìn đi, con búp bê này!”
Bà xem kỹ rồi nói: “Nó bình thường mà.”
Tôi nhìn lại, đúng là con búp bê đã trở lại dáng vẻ bình thường.
Tôi lẩm bẩm: “Không đúng… không đúng, nó không phải như thế này.”
Bà tôi đột nhiên cười khặc khặc, ôm lấy tôi, giọng khàn đặc: “Tiểu Hoa, nó giống bà thế này à?”
Tôi sững sờ, đôi mắt bà lúc này đen ngòm, không còn tròng trắng. Máu tươi từ khóe miệng chảy ra, nhỏ tong tong lên áo tôi.
Bà kề sát tai, thì thầm: “Tiểu Hoa… sao mày không nhìn bà? Bà không đẹp à?”
Tôi gào khóc, nước mắt nước mũi hòa lẫn. Bà giận dữ, giơ tay định bóp cổ tôi… Nhưng giây sau, tôi nghe tiếng rên đau đớn, rồi giọng bà thật vang lên: “Tiểu Hoa! Con sao thế?”
Tôi mở mắt, thấy bà đang ôm tôi, vẻ mặt đầy lo lắng.
Tôi bật khóc nức nở: “Bà, có ma! Có ma thật đó!”
Bà sờ trán tôi, ánh mắt lướt xuống chiếc ngọc bội trên cổ.
Sắc mặt bà lập tức tối sầm lại: “Ngọc bội… đen rồi. Tiểu Hoa, vừa nãy con thấy gì?”
Tôi kể lại toàn bộ.
Nghe xong, bà tái mặt, thì thào: “Hỏng rồi… chắc chắn nó đến báo thù.”
Tôi run rẩy hỏi: “Ai báo thù ạ?”
Chú út và ông nội tuy tính tình tệ, nhưng đâu có thù oán với ai trong làng… trừ chuyện ông nội từng mâu thuẫn với ông cả, nhưng chuyện đó đã qua mấy năm rồi.
Bà lắc đầu, đứng dậy vội vã: “Bà phải ra ngoài một chuyến. Con nhớ kỹ, đừng đến gần phòng phía tây, dù cô ta có nói gì… cũng không được đáp lời.”
Tôi gật đầu, tiễn bà ra cửa. Nhưng bà vừa đi, ông nội đã về.
Ông rít một hơi thuốc lào, cười để lộ hàm răng vàng khè: “Tiểu Hoa, bà mày đâu?”
Tôi thật thà đáp: “Ra ngoài rồi.”
Ông lại hỏi: “Chú út đâu?”
“Đi làm đồng rồi.”
Nghe thế, ông nội nở nụ cười hài lòng, gõ gõ tẩu thuốc lên phiến đá, rồi đi về phía phòng tây.
Nhìn bóng lưng ông nội, tôi mơ hồ có cảm giác chẳng lành. Chẳng mấy chốc, phòng phía tây vang lên tiếng động lớn.
Trời sẩm tối, chú út vác cuốc vừa về, đối mặt với ông nội.
Cái cuốc trên tay chú rơi xoảng xuống đất, chú tái mặt: “Bố, bố bị sao thế?”
Mặt trái của ông nội máu me be bét, da mặt chẳng biết đã biến đâu mất. Dưới ánh đèn vàng vọt, ông trông kinh dị vô cùng.
Ông nội ôm mặt trái, ấp úng nói trưa nay ở nhà trưởng làng uống nhiều rượu, về nhà ngủ quên trong chuồng lợn, bị lợn gặm mất da mặt.
Chú út gãi đầu, mắt không ngừng liếc về phía tôi.
Ông nội xoa tay, cũng nhìn tôi: “Tiểu Hoa, cháu thấy rồi.”
Tôi gật đầu: “Ông bị lợn gặm mặt, trong chuồng lợn còn máu nữa.”
Chú út lúc thì ngốc nghếch, lúc lại tinh ranh, nhất là trong những chuyện thế này. Dù sợ ông nội, nhưng trong lòng chú nhiều oán khí hơn.
“Mày lắm mồm, bố, con chẳng lẽ không tin bố?”
Chú út hung hăng vỗ đầu tôi, rồi nở nụ cười nịnh nọt với ông nội.
Tôi quay lưng, buồn nôn.