MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTầng Gác CấmChương 3

Tầng Gác Cấm

Chương 3

1,396 từ · ~7 phút đọc

Tôi bỗng nhớ đến nỗi sợ lạnh, ánh sáng, và những lúc nhìn gương thấy đôi mắt xa lạ thấp thoáng trong chính mình.

Không lẽ hồn Tiểu Ảnh chưa bao giờ biến mất, vẫn bị giam trong thân thể này?

Tôi run lên.

Hai chữ “Cứu tôi” trong khung ảnh như sống lại, vang vọng trong đầu.

Em ấy không cầu người khác, em ấy cầu tôi.

Khói nhang không phải tưởng nhớ, mà để áp chế.

Tôi nhìn đôi vợ chồng trước mặt, thấy họ thật xa lạ, thật khủng khiếp.

Cuộc đời hai mươi lăm năm của tôi chỉ là một trò lừa tội lỗi, dựng nên bằng xương thịt và linh hồn em gái.

Tôi hét lên điên loạn.

Căn gác vang vọng tiếng gào xé.

Cha mẹ sững lại, hoảng hốt, còn tôi, toàn thân run rẩy, mắt nhòe nước.

Hóa ra tôi không phải người hoàn chỉnh. Tôi chỉ là cái lồng giam linh hồn của chính em mình.

Tiểu Ảnh… em thật sự ở trong cơ thể chị sao?

“Chị xin lỗi…”

Bên ngoài vang lên tiếng họ cãi nhau.

“Tôi nói rồi, sớm muộn gì nó cũng phát hiện!”

“Bình tĩnh! Chỉ cần giữ hương khói, nó không thoát đâu!”

Tiếng khóa cửa “cạch” một cái.

Tôi bị nhốt lại.

Tôi co người nơi góc tường, nước mắt rơi không ngừng.

Không biết bao lâu sau, trong đầu vang lên tiếng gọi khẽ khàng, run rẩy: “Chị… chị…”

Tôi ngẩng phắt, tim ngừng đập.

Ảo giác sao?

“Chị… cứu em… lạnh lắm… tối lắm…”

Giọng trẻ con, nghẹn ngào, đau khổ… là Tiểu Ảnh!

Linh hồn em thật sự còn tồn tại!

“Tiểu Ảnh! Em ở đâu!? Chị xin lỗi! Chị xin lỗi!”

“Không trách chị… là họ… họ đáng sợ… Hương… lò hương… tầng hầm…”

Tầng hầm!

Trong nhật ký cũng nhắc đến tầng hầm!

Hương, chính là vật trấn hồn!

Tôi phải ra khỏi đây, phải phá nó!

Ba ngày bị giam, họ vẫn đưa cơm, không nói lời nào, ánh mắt canh chừng như nhìn vật nguy hiểm.

Tôi giả vờ ngoan ngoãn, ăn uống bình thường để họ bớt đề phòng.

Đêm thứ ba, cha nhận được điện thoại, dường như có việc khẩn, vội đi.

Nhà chỉ còn mẹ.

Cơ hội của tôi đến.

Tôi rên rỉ: “Mẹ… con đau bụng quá… chắc dạ dày khó chịu…”

Mẹ im lặng vài giây, rồi lo lắng mở khóa, bưng cốc nước với vài viên thuốc.

Ngay khi bà vừa bước vào, tôi bật dậy, dồn hết sức xô mạnh!

Bà loạng choạng ngã, nước đổ tung.

Tôi phóng như điên ra ngoài, lao thẳng đến cánh cửa tầng hầm vẫn khóa kín bao năm!

Ổ khóa han rỉ. Tôi vặn mạnh, không nhúc nhích.

Sau lưng, tiếng hét xé tai: “Dừng lại!”

Tôi nhìn quanh, vớ được chiếc bình đồng trang trí, nặng trịch.

Tôi vung lên, nện thẳng vào ổ khóa!

“Choang!”

Lửa tóe ra, khóa bật tung!

Tôi kéo cửa, luồng hơi lạnh ẩm mốc xộc thẳng lên, nồng nặc mùi hương khói quen thuộc.

Không do dự, tôi lao xuống.

“Đừng vào đó!” Tiếng mẹ gào thảm thiết phía sau, run rẩy, nhưng không dám bước theo.

Tầng hầm tối om, chỉ le lói ánh sáng lọt qua khe cửa.

Tôi bật đèn pin.

Cảnh tượng trước mắt khiến máu tôi đông lại.

Tường loang lổ những ký tự đỏ như máu, méo mó quỷ dị, tỏa ra khí lạnh rợn người.

Chính là loại phù chú tôi từng cảm nhận trên gác, nhưng cổ xưa và mạnh hơn.

Giữa phòng là một bệ đá nhỏ như mộ, phía trước đặt một lư hương to cũ kỹ, tro nhang đầy ắp, ba nén hương vừa cháy, khói quấn mịt mù.

Mùi hương gay gắt chính từ đây phát ra.

Đây rồi… vật trấn hồn!

Phải phá nó!

“Chị ơi, mau phá đi!” Tiếng Tiểu Ảnh réo gấp trong đầu tôi.

Tôi lao tới, đưa tay định hất ngã lư hương…

“Dừng lại!”

Cha! Ông đã quay về!

Ông lao xuống, mặt xanh lét, mắt điên dại, chụp lấy tay tôi, bóp chặt đến đau điếng.

“Buông ra! Bọn quỷ dữ!” Tôi hét, vùng vẫy, đá vào lư hương.

Tro bay tán loạn.

“Không được phá!” Ông gào, giọng run sợ.

“Nếu hỏng, hồn nó sẽ bùng phát! Nó sẽ nuốt cả con! Hai đứa sẽ tiêu tan!”

“Thà tan biến còn hơn sống thế này!” Tôi khóc, cố giãy.

Đúng lúc ấy, gió lạnh thốc lên, tro tàn cuộn thành xoáy.

Những phù chú trên tường đỏ rực, như có sinh khí, bắt đầu nhấp nháy.

Trên bệ đá, một bóng nhỏ mặc váy hoa, tóc rối, dần hiện hình.

Khuôn mặt… giống hệt tôi thuở bé.

Cô bé ngẩng lên, hai hốc mắt đen ngòm, trào máu đỏ.

Giọng lạnh buốt vang trong não: “Vì sao… lại đối xử với em như thế… chị…”

Cha run bắn, lùi về sau.

Tôi bật khóc: “Tiểu Ảnh… chị không biết… chị xin lỗi…”

“Cha mẹ ghét em… chị cũng quên em…”

“Không! Chị nhớ rồi! Chị đến cứu em đây!”

Cô bé nghiêng đầu, hốc mắt trống rỗng hướng về tôi: “Cứu em? Nhưng chị… đã sống bằng thân thể của em mười năm rồi…”

Tim tôi đau nhói.

Giọng em bỗng biến thành gào thét: “Em hận cha mẹ! Cũng hận chị! Tại sao chị được sống dưới ánh sáng, còn em phải mãi trong bóng tối!?”

Khí đen quanh em bốc lên như lửa, nhiệt độ phòng tụt xuống băng giá.

Tường rung, phù chú nứt vỡ.

“Đừng!” Tôi hét, lao tới ôm chặt lư hương, không phải đẩy ngã, mà giữ lấy.

Nếu đây là sợi dây liên kết, là xiềng xích, thì chỉ có thể cùng nhau kết thúc!

Tôi nghẹn ngào: “Tiểu Ảnh! Nếu em hận, hãy cùng chị biến mất! Chị trả lại cho em cuộc đời này! Nhưng xin em… đừng để thù hận giam cầm nữa…”

Tôi nhắm mắt, ôm lư hương chặt, chờ luồng khí đen cuốn tới.

Nhưng cơn gió lạnh dừng lại.

Khi mở mắt, tôi thấy bóng đen ấy khựng giữa không trung, run rẩy.

Ánh sáng trắng ấm áp tỏa ra từ lư hương, trùm lấy chúng tôi.

Bóng đen dần trong suốt, gương mặt méo mó trở lại hiền hòa, đôi mắt khép lại.

Cô bé khẽ nói: “Chị thật lòng… muốn đi cùng em sao?”

Tôi gật đầu, nước mắt rơi lên lư hương.

“Ừ… chị sẽ đi cùng em. Dù ở đâu, chị vẫn bảo vệ em.”

Ánh sáng càng lúc càng mạnh.

Phù chú trên tường tan chảy, biến mất.

Khí đen tiêu tán.

Tiểu Ảnh nở nụ cười nhẹ, giọng trong vắt: “Em không hận nữa… Em mệt rồi… Em muốn đi rồi…”

“Đi đi, Tiểu Ảnh. Chị tiễn em. Lần sau gặp lại, vẫn là chị em nhé.”

Cô bé mỉm cười, rồi tan biến trong ánh sáng.

Lư hương cũng hoá thành bụi sáng, bay lơ lửng rồi tắt.

Tầng hầm chìm vào tĩnh lặng.

Tôi loạng choạng đứng dậy.

Cha ngồi sụp bên tường, mặt trắng bệch, trống rỗng.

Tôi không nói gì, chỉ nhìn ông, rồi lặng lẽ đi ra.

Mẹ ngồi thẫn thờ trong phòng khách, mắt vô hồn.

Tôi bước qua họ, ra khỏi căn nhà đó, không quay đầu lại.

Từ nay, giữa tôi và họ, mọi thứ đều chấm hết.

Tôi sống sót nhưng không phải để mang tội, mà để sống thay cả phần của Tiểu Ảnh.

Tôi thuê một căn phòng nhỏ, bắt đầu lại.

Đôi khi, trong buổi trưa nắng đẹp, tôi cảm thấy có một bóng hình dịu dàng ngồi bên cạnh, không nói gì, chỉ yên lặng mỉm cười.

Tôi biết, đó không phải oan hồn, mà là phúc lành của em, hay đơn giản là nỗi nhớ chưa tắt trong tim tôi.

Tôi không còn là kẻ bị “bổ khuyết”, cũng không là người chị ngây thơ năm xưa.

Tôi chỉ là tôi, một người mang vết thương và bí mật, nhưng vẫn cố gắng sống tiếp.

Nắng rọi qua khung cửa, ấm áp trải lên da.

Tôi khẽ nhắm mắt, mỉm cười.

Lần đầu tiên trong đời, tôi thật sự cảm nhận được hơi ấm của sự sống.

-HẾT-