Gác mái nhà tôi là khu vực cấm. Từ khi biết nhận thức, mẹ đã nghiêm mặt dặn rằng tôi không được phép lên đó, bảo trên ấy chất đầy đồ cũ, bụi bặm, không an toàn. Tôi vẫn luôn tin như thế… cho đến đêm sinh nhật tuổi hai mươi lăm. Nửa đêm khát nước, tôi dậy rót nước uống. Khi đi ngang phòng ngủ của cha mẹ, cánh cửa đóng chặt, tôi nghe thấy tiếng nức nở rất khẽ vang lên từ bên trong. Là mẹ. Tim tôi chợt thắt lại, nghĩ rằng có chuyện gì xảy ra, nên theo bản năng ghé tai lại gần. Giọng cha trầm thấp an ủi: “Được rồi, đừng khóc nữa, kẻo đánh thức con dậy…” Giọng mẹ nghèn nghẹn, pha nặng mũi, như bị dồn nén trong nỗi đau nào đó: “Em chỉ thấy lòng khó chịu… Mười năm rồi… Con của em… nó ở bên dưới có sống tốt không…” “Con của em?” Tôi sững người. Nhưng tôi là con một trong nhà cơ mà?