MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Từ Căn Gác NhỏChương 3: PHÍM DƯƠNG CẦM DƯỚI LỚP BỤI MỜ

Thanh Âm Từ Căn Gác Nhỏ

Chương 3: PHÍM DƯƠNG CẦM DƯỚI LỚP BỤI MỜ

2,480 từ · ~13 phút đọc

Sương mù của thành phố Lâm Vũ vào buổi sớm ngày thứ ba dường như đặc quánh hơn. Đứng từ cửa hiệu sách, Duy Anh chỉ có thể thấy lờ mờ những tán thông già rũ bóng xuống con dốc, trông chúng như những gã khổng lồ đang trầm tư trong màn bạc. Không khí mang theo cái lạnh tê tái đặc trưng của vùng cao nguyên, len lỏi qua từng khe cửa gỗ, khiến những trang giấy cũ cũng như trở nên giòn hơn dưới sự tác động của hơi ẩm.

Duy Anh hâm lại một ấm trà gừng cho ấm bụng. Anh vừa nhấp một ngụm trà nóng hổi, vừa đưa mắt nhìn về phía góc tối nhất của tiệm sách – nơi có một vật phẩm mà từ lâu anh đã không còn can đảm để chạm vào. Đó là một chiếc dương cầm (piano) dáng đứng (upright) thuộc dòng Steinway cổ điển, vỏ ngoài bằng gỗ mun đã bị thời gian làm cho xỉn màu, phủ lên một lớp bụi mờ đục như sương khói.

Chiếc đàn này là di vật của mẹ anh. Từ khi bà qua đời, nó vẫn đứng đó, lặng lẽ như một nấm mồ của âm thanh. Duy Anh không nỡ bán nó đi, nhưng cũng không dám đánh thức nó dậy, bởi anh sợ những rung động của dây đàn sẽ làm vỡ tan sự yên bình mà anh đã dày công xây dựng để trốn tránh nỗi đau.

Đúng mười giờ, tiếng chuông gió ngoài cửa lại vang lên những âm thanh lanh lảnh quen thuộc. Hạ Chi bước vào, lần này cậu không mang bánh ngọt, mà mang theo một đóa hoa thạch thảo tím ngắt còn đọng những giọt sương sớm.

“Anh Duy Anh, chào buổi sáng! Em thấy hoa này nở rộ bên đường lên dốc, đẹp quá nên hái một ít tặng cho tiệm mình,” Hạ Chi cười tươi, gương mặt cậu đỏ hồng vì cái lạnh ban sớm.

Duy Anh đón lấy nhành hoa, tay anh vô tình chạm vào những ngón tay lạnh giá của cậu. Anh khẽ nhíu mày, giọng nói có chút trách móc nhưng ẩn chứa sự quan tâm:

“Lần sau nhớ mang găng tay, trời Lâm Vũ vào mùa này không đùa được đâu. Để tôi cắm hoa vào bình.”

Hạ Chi ngoan ngoãn gật đầu, cậu tự giác cởi áo khoác, treo lên giá gỗ rồi bắt đầu công việc của mình. Thế nhưng, hôm nay ánh mắt của cậu không dừng lại ở những kệ đĩa than ngay lập tức. Đôi mắt sáng của cậu sinh viên nhạc viện bị thu hút bởi hình dáng của chiếc piano cũ trong góc tối.

Cậu tiến lại gần, bước chân vô cùng nhẹ nhàng như sợ làm thức tỉnh một sinh linh đang ngủ say. Hạ Chi đứng trước chiếc đàn, đưa ngón tay thon dài khẽ lướt trên nắp đàn đầy bụi, để lại một đường rãnh sạch sẽ hiện ra màu gỗ mun sâu thẳm.

“Anh Duy Anh… chiếc đàn này vẫn còn dùng được chứ ạ?” Hạ Chi hỏi, giọng cậu nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng một sự khát khao không thể che giấu.

Duy Anh đang đặt bình hoa lên quầy, nghe vậy thì khựng lại. Anh im lặng một hồi lâu, ánh mắt đăm đăm nhìn vào khoảng không. Cuối cùng, anh thở dài một tiếng, bước lại gần phía cậu.

“Tôi không rõ. Đã mười năm rồi không có ai chạm vào nó. Có lẽ dây đàn đã rỉ sét, hoặc búa đàn đã mục mòn. Nó chỉ còn là một món đồ trang trí cũ kỹ mà thôi.”

Hạ Chi quay sang nhìn Anh, đôi mắt cậu lấp lánh một niềm hy vọng kỳ lạ: “Đồ vật sẽ chết nếu chúng ta lãng quên chúng, nhưng nếu có người chạm vào bằng sự chân thành, chúng sẽ sống lại. Anh có phiền nếu em thử… đánh thức nó không?”

Nhìn vào đôi mắt thuần khiết của Hạ Chi, Duy Anh thấy lòng mình mềm đi. Anh không thể thốt ra lời từ chối. Anh bước đến bên cạnh chiếc piano, đưa bàn tay to lớn của mình ra, chậm rãi mở nắp bàn phím. Tiếng bản lề gỗ rít lên một âm thanh cũ kỹ, để lộ ra những phím đàn trắng đen xen kẽ, dù đã ngả màu vàng ố của thời gian nhưng vẫn giữ được vẻ kiêu sa vốn có.

“Em cứ thử đi,” Duy Anh lùi lại một bước, nhường không gian cho cậu.

Hạ Chi hít một hơi thật sâu. Cậu lấy từ trong túi vải ra một chiếc khăn sạch, cẩn thận lau qua từng phím đàn một cách thành kính. Sau đó, cậu ngồi xuống chiếc ghế gỗ tròn, điều chỉnh tư thế lưng thật thẳng. Những ngón tay dài của cậu đặt nhẹ lên phím đàn, không ấn xuống ngay mà như đang cảm nhận nhịp đập từ sâu bên trong những dây đồng rỉ sét.

Một tiếng “Đồ” vang lên. Âm thanh hơi đục, có chút rung động không ổn định vì đàn đã lâu không được lên dây, nhưng nó lại mang một âm sắc trầm mặc, u hoài rất riêng. Hạ Chi mỉm cười, đôi mắt cậu nhắm lại, và rồi những nốt nhạc bắt đầu tuôn chảy.

Cậu không đánh một bản giao hưởng hoành tráng nào, cậu chỉ chơi một đoạn điệp khúc trong một bản Etude đơn giản. Tiếng đàn lúc trầm lúc bổng, len lỏi qua những kệ sách, hòa vào mùi gỗ mục và mùi giấy cũ. Trong không gian chật hẹp của hiệu sách, âm thanh của chiếc piano như một làn nước mát lành dội rửa đi lớp bụi bặm của ký ức.

Duy Anh đứng dựa vào kệ đĩa than, bàn tay anh vô thức siết chặt lấy vạt áo len. Đã mười năm rồi, căn nhà này mới lại vang lên tiếng đàn. Anh cứ ngỡ mình sẽ đau đớn, nhưng kỳ lạ thay, tiếng đàn của Hạ Chi lại mang đến một cảm giác xoa dịu. Tiếng đàn ấy không hoàn hảo, thỉnh thoảng có những nốt bị phô vì dây đàn trùng, nhưng nó lại chân thật đến mức khiến người ta muốn khóc.

Bản nhạc kết thúc, những dư âm cuối cùng của dây đồng còn rung lên bần bật trong thùng gỗ rồi mới dần tắt lịm. Hạ Chi mở mắt ra, cậu nhìn Duy Anh với một vẻ bối rối.

“Em xin lỗi… Đàn bị lệch tông nhiều quá, nhưng âm sắc của nó thật sự rất đẹp. Nó có một linh hồn rất cổ điển, Anh ạ.”

Duy Anh bước lại gần, anh nhìn đôi bàn tay vẫn còn đặt trên phím đàn của cậu. Anh nhận thấy trên đầu ngón tay của Hạ Chi có những vết đỏ ửng.

“Em đang tìm kiếm điều gì ở chiếc đàn này? Hay nói đúng hơn, em đang tìm kiếm điều gì ở hiệu sách của tôi?” Duy Anh đột ngột hỏi, ánh mắt anh sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm tư của chàng trai trẻ.

Hạ Chi hơi khựng lại, cậu cúi đầu nhìn những phím đàn ngả vàng. Sau một hồi im lặng, cậu khẽ nói:

“Cha em ngày xưa cũng có một hiệu sách nhỏ giống thế này, nhưng ở một thành phố rất xa Lâm Vũ. Ông ấy cũng yêu đĩa than, và ông ấy có một bản phối Piano Nocturne do chính ông ấy viết tặng cho mẹ em. Sau khi cha mất, hiệu sách bị bán đi, bản thảo đó cũng thất lạc. Em đi khắp nơi, tìm trong những tiệm sách cũ, chỉ mong một lần được thấy lại nét chữ của ông trên trang giấy nhạc.”

Hạ Chi ngước lên, đôi mắt cậu rưng rưng nhưng không có giọt lệ nào rơi xuống. “Khi bước vào đây, em ngửi thấy mùi hương giống hệt tiệm sách của cha ngày xưa. Và khi thấy chiếc piano này, em đã nghĩ… có lẽ đây chính là nơi em có thể tìm thấy những gì đã mất.”

Duy Anh cảm thấy tim mình thắt lại một nhịp. Hóa ra, đằng sau nụ cười rạng rỡ và sự nhiệt huyết của chàng trai này là một nỗi lòng sâu kín như vậy. Anh đưa tay lên, định xoa đầu cậu như một cách an ủi, nhưng rồi anh khựng lại giữa chừng, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu.

“Chúng ta sẽ tìm thấy nó,” Duy Anh nói, giọng anh chắc chắn và ấm áp hơn bao giờ hết. “Những gì được viết bằng tình yêu sẽ không bao giờ thực sự biến mất. Chúng chỉ đang ẩn náu ở một góc nào đó, chờ đợi người có tâm tìm về.”

Hạ Chi nhìn Anh, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua lớp áo len. Cậu khẽ gật đầu, sự tin tưởng đối với người đàn ông trầm mặc này trong cậu càng thêm lớn mạnh.

Cả buổi chiều hôm đó, thay vì sắp xếp đĩa than, Duy Anh đã cùng Hạ Chi làm một việc mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ làm: đại tu chiếc piano. Anh mang ra một bộ dụng cụ chỉnh dây cũ kỹ mà cha anh để lại. Hai người cùng nhau tháo lớp vỏ gỗ ra, để lộ bộ máy bên trong với hàng ngàn chi tiết tinh xảo.

Duy Anh hướng dẫn Hạ Chi cách dùng khóa vặn để siết lại từng sợi dây đồng. Đây là một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn cực độ và một đôi tai nhạy cảm. Mỗi khi vặn một vòng, Hạ Chi lại nhấn phím đàn để kiểm tra cao độ.

“Lên một chút nữa… đúng rồi, dừng lại ở đó,” Hạ Chi khẽ nhắc.

Họ làm việc trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng kim loại va chạm và tiếng phím đàn vang lên đơn lẻ. Khoảng không gian giữa họ lúc này không chỉ là sự phối hợp giữa chủ tiệm và người làm thêm, mà là sự giao hòa giữa hai tâm hồn cùng yêu quý những giá trị xưa cũ.

Mồ hôi lấm tấm trên trán Hạ Chi, cậu thỉnh thoảng lại đưa tay quệt ngang, để lại những vệt bụi đen trên gương mặt thanh tú. Duy Anh lấy chiếc khăn tay của mình, tự nhiên tiến lại gần và lau đi vệt bẩn cho cậu. Hành động ấy diễn ra rất chậm, ngón tay anh lướt qua gò má mịn màng của cậu, mang theo một sự dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra.

Hạ Chi đứng sững lại, hơi thở của cậu thoáng chốc trở nên dồn dập. Cậu nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt sâu thẳm của Duy Anh. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng ồn ào của thế giới bên ngoài dường như biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại nhịp tim đập đều đặn của hai người trong căn gác nhỏ.

“Được rồi, sạch rồi,” Duy Anh thu tay về, giọng anh hơi khàn đi.

Hạ Chi bối rối quay đi, cậu giả vờ chú tâm vào việc chỉnh nốt dây đàn cuối cùng. “Dạ… cảm ơn Anh.”

Khi trời sụp tối, công việc chỉnh dây cơ bản đã hoàn tất. Chiếc đàn dù chưa thể đạt đến độ hoàn hảo như mới, nhưng âm thanh đã trở nên trong trẻo và thanh thoát hơn rất nhiều. Hạ Chi thử đánh lại một đoạn nhạc ngắn, lần này thanh âm vang vọng khắp hiệu sách, đầy sức sống và cảm xúc.

“Anh Duy Anh, anh có muốn nghe em đàn một bản nhạc trọn vẹn không?” Hạ Chi quay lại hỏi, ánh mắt đầy vẻ mời gọi.

Duy Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da đã sờn rách đối diện chiếc đàn. Anh thắp một ngọn nến thơm mùi gỗ đàn hương, ánh lửa bập bùng hắt lên tường những chiếc bóng nhảy múa.

“Tôi sẵn lòng.”

Hạ Chi đặt tay lên phím đàn. Lần này, cậu chơi một bản nhạc nhẹ nhàng của một nhạc sĩ vô danh mà cậu tìm thấy trong đống bản thảo sáng nay. Giai điệu mộc mạc, như tiếng kể chuyện của một người bạn già bên tách trà chiều. Tiếng đàn trầm bổng hòa quyện với mùi thơm của nến, mùi trà gừng và hơi lạnh của đêm Lâm Vũ.

Duy Anh nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, anh thấy lại hình ảnh mẹ mình ngồi bên chiếc đàn này nhiều năm về trước. Nhưng lần này, hình ảnh đó không còn gợi lên nỗi đau xót xa, mà nó được phủ lên bởi một lớp màu tươi sáng của hiện tại – màu của đóa thạch thảo tím, màu của ánh mắt Hạ Chi.

Anh nhận ra rằng, sự khép kín bấy lâu nay của mình không phải là để bảo vệ ký ức, mà là đang giam cầm nó. Và chính chàng trai trẻ này, với tâm hồn trong trẻo như sương sớm, đã mang chìa khóa đến để mở cánh cửa đó ra.

Bản nhạc kết thúc. Hạ Chi không đứng dậy ngay, cậu vẫn ngồi yên trên ghế, đôi tay vẫn đặt trên phím đàn như muốn lưu giữ dư vị của âm thanh.

“Anh Duy Anh… anh có ghét em vì đã làm xáo trộn sự yên tĩnh của anh không?” Hạ Chi khẽ hỏi, giọng cậu mang chút lo lắng.

Duy Anh mở mắt, nhìn vào bóng lưng gầy của cậu dưới ánh nến. Anh đứng dậy, bước lại gần và đứng sau lưng cậu.

“Không,” Anh trả lời, giọng nói thấp nhưng kiên định. “Sự yên tĩnh trước đây của tôi là một sự yên tĩnh chết chóc. Còn bây giờ… nó là sự bình yên. Cảm ơn em, Hạ Chi.”

Hạ Chi quay đầu lại, nhìn thấy nụ cười hiền hậu của Anh. Cậu cảm thấy lòng mình tràn ngập một niềm hạnh phúc giản đơn nhưng vô cùng lớn lao.

Đêm đó, khi tiễn Hạ Chi ra về, Duy Anh không chỉ đứng ở đầu ngõ nhìn theo. Anh đã cùng cậu đi một đoạn đường dài trên con dốc sương mù. Họ không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh nhau, bước chân nhịp nhàng trên mặt đường lát đá.

Lâm Vũ về đêm tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ có tiếng gió thổi qua rặng thông và tiếng lòng của hai con người vừa tìm thấy một sự kết nối kỳ diệu. Những rãnh ghi của thời gian vẫn quay, nhưng giờ đây chúng đã có thêm những nốt nhạc của hiện tại, dịu dàng và đầy hy vọng.

Duy Anh trở về tiệm, anh không tắt đèn ngay. Anh tiến về phía chiếc piano, nhẹ nhàng vuốt ve những phím đàn. Một chương mới trong cuộc đời anh thực sự đã bắt đầu, chậm rãi và sâu sắc, như bản nhạc không lời mà Hạ Chi vừa chơi dưới ánh nến ban nãy.