Cơn mưa ngoài cửa sổ mỗi lúc một nặng hạt, gõ liên hồi vào lớp kính cường lực tạo nên những âm thanh vỡ vụn. Trình Ngạn tựa đầu vào lưng ghế, để mặc bóng tối nuốt chửng lấy thân hình cao lớn. Trong khoảnh khắc chông chênh giữa thực tại và hư ảo, mùi hương mục nát của quá khứ bắt đầu trỗi dậy, kéo hắn ngược dòng thời gian về mười lăm năm trước, cái ngày mà định mệnh đã cột chặt hắn vào tòa lâu đài mục rỗng này.
Hắn khi đó chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, gầy gò và rách nát đến mức người ta chẳng thể đoán định nổi màu da thật sự dưới lớp bùn đất bám chặt. Trình lão gia dắt hắn vào sảnh chính giữa những ánh mắt kinh tởm của đám gia nhân và sự ngỡ ngàng của những vị khách sang trọng. Hắn đứng đó, lạc lõng trên tấm thảm dệt tay đắt đỏ, đôi giày cũ rách để lại những vết bẩn lem luốc như một dấu ấn của sự xâm lăng. Hắn không cúi đầu, cũng không sợ hãi, chỉ dùng đôi mắt đen láy, sắc lẹm như một con thú nhỏ bị thương để quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn lầm lì đến mức người ta tưởng hắn là kẻ câm, nhưng thực chất bên trong lồng ngực gầy guộc ấy là một sự căm phẫn đang âm ỉ cháy.
Chính lúc đó, Thẩm Vy xuất hiện từ phía cầu thang xoắn ốc. Nàng diện chiếc váy ren trắng muốt, mái tóc tết gọn gàng, trông chẳng khác nào một thiên thần bước ra từ tranh vẽ. Nàng dừng lại trước mặt hắn, mũi nhăn lại vì mùi ẩm mốc toả ra từ cơ thể hắn, nhưng đôi mắt lại lấp lánh sự tò mò lạ lẫm. Nàng đưa tay ra, định chạm vào vết sẹo dài trên cánh tay hắn, nhưng hắn đã lùi lại một bước, nhìn nàng bằng vẻ đề phòng tột độ. Trình Ngạn của năm mười hai tuổi đã hiểu rất rõ rằng, ánh sáng rực rỡ từ nàng chính là thứ sẽ thiêu rụi cuộc đời tối tăm của hắn sau này.
Trình lão gia tuyên bố hắn sẽ là con nuôi của dòng họ, nhưng tất cả đều hiểu hắn chỉ là một món nợ ân tình được chuộc về để xoa dịu lương tâm của người già. Những ngày tháng sau đó tại Trình gia là một chuỗi dài của sự khinh miệt âm thầm. Hắn bị đẩy xuống tầng hầm ẩm thấp, phải ăn những thức ăn thừa và làm những việc nặng nhọc mà không một ai thèm bận tâm. Thế nhưng, trong những đêm tối tăm ấy, Thẩm Vy thường lén mang đến cho hắn những chiếc bánh ngọt hay những cuốn sách nhạc cũ. Nàng vừa ban phát lòng thương hại, vừa vô tình gieo rắc vào lòng hắn một loại mầm mống độc hại mang tên khao khứ.
Trình Ngạn mở mắt, bóng tối của căn penthouse hiện tại cắt đứt dòng hồi tưởng. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, nơi dường như vẫn còn cảm nhận được hơi lạnh của những năm tháng bị bỏ rơi đó. Hắn đã từng là một đứa trẻ rách nát khao khát một chút hơi ấm từ nàng, nhưng giờ đây hắn trở về để lấy lại tất cả, bao gồm cả sự kiêu ngạo đã từng thuộc về Thẩm Vy. Tro tàn của quá khứ không hề mất đi, chúng chỉ đang chờ một cơn gió mạnh để bùng lên thành một ngọn lửa thiêu cháy toàn bộ thành phố này.