Những ngày mưa ở thành phố này luôn mang một sắc thái ảm đạm, nhưng đối với Trình Ngạn của năm mười bảy tuổi, mưa là tấm màn che duy nhất giúp hắn thoát khỏi những ánh mắt soi mói trong Trình gia. Hắn đứng nép mình bên hành lang dẫn ra vườn sau, lắng nghe tiếng đàn piano phát ra từ phòng nhạc ở tầng hai. Bản nhạc không phải là những giai điệu cổ điển chuẩn mực mà Thẩm Vy vẫn thường bị ép buộc phải luyện tập; nó hỗn loạn, dồn dập và đầy rẫy những nốt thăng trầm bất ổn như chính tâm hồn của một thiếu nữ đang bị giam cầm trong những lễ nghi hà khắc.
Hắn không kìm lòng được mà bước về phía tiếng nhạc, đôi chân trần không tiếng động lướt trên sàn gỗ. Qua khe cửa khép hờ, hắn thấy Thẩm Vy đang điên cuồng lướt tay trên phím đàn, gương mặt nàng không còn vẻ thanh cao thường ngày mà đẫm lệ, đôi vai run lên theo từng nhịp nhấn. Nàng đột ngột dừng lại, gục đầu xuống phím đàn tạo nên một âm thanh chát chúa. Trình Ngạn bước vào, không nói một lời, hắn chỉ tiến tới cửa sổ, mở toang cánh cửa để mặc cho gió bão và nước mưa tạt thẳng vào căn phòng hoa lệ. Nàng giật mình ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn, nhưng thay vì xua đuổi, nàng lại nở một nụ cười tàn héo.
Nàng bảo rằng nàng ghét tiếng đàn này, ghét cả những bản nhạc được viết sẵn cho cuộc đời nàng. Trình Ngạn tiến lại gần, bàn tay thô ráp vốn chỉ quen với việc lao dịch bất ngờ chạm vào những phím đàn đen trắng. Hắn không biết nhạc lý, nhưng hắn hiểu được nỗi đau. Hắn nhấn một nốt trầm đục, kéo dài âm thanh ấy hòa cùng tiếng sấm rền vang ngoài trời. Vy nhìn hắn, rồi nàng bắt đầu đệm theo nốt nhạc cô độc đó. Giữa căn phòng ngập ngụa mùi mưa, một bản hòa tấu không tên ra đời, nó không dành cho khán giả, không dành cho sự tán thưởng, nó là tiếng gào thét của hai linh hồn bị bỏ rơi đang tìm cách sưởi ấm cho nhau.
Sự nổi loạn của tuổi trẻ bắt đầu nhen nhóm từ những buổi chiều mưa như thế. Họ cùng nhau trốn khỏi những buổi tiệc tùng giả tạo, leo lên sân thượng của tòa nhà cao nhất để hét vào khoảng không vô định của đô thị. Vy dạy hắn cách đọc những nốt nhạc, còn hắn dạy nàng cách nhìn thấy vẻ đẹp trong những đống đổ nát. Trong bóng tối của những cơn mưa tầm tã, ranh giới giữa một tiểu thư đài các và một kẻ nô bộc bị xóa nhòa. Họ không còn là hai cá thể tách biệt, mà là hai mẩu vụn của một thế giới sai lầm đang cố gắng ghép lại thành một thể thống nhất.
Thế nhưng, tình yêu nảy mầm từ sự nổi loạn luôn mang theo vị đắng của sự diệt vong. Khi bàn tay Vy đan chặt vào tay Ngạn giữa hơi lạnh của nước mưa, cả hai đều hiểu rằng họ đang bước đi trên một sợi dây thừng mảnh dẻ bắc ngang qua vực thẳm. Âm nhạc đã kết nối họ, nhưng cũng chính nó đã tố cáo sự khác biệt không thể lấp đầy giữa một người sinh ra để tỏa sáng và một kẻ sinh ra để làm bóng tối. Tiếng đàn trong mưa ngày ấy, rốt cuộc chỉ là khúc dạo đầu cho một bản bi kịch kéo dài suốt cả cuộc đời sau này.