MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHÀNH PHỐ KHÔNG ĐÈNChương 4

THÀNH PHỐ KHÔNG ĐÈN

Chương 4

629 từ · ~4 phút đọc

Thành phố mười lăm năm trước không có những cánh đồng hoang dại hay những ngọn đồi lộng gió như trong các cuốn tiểu thuyết cổ điển mà Thẩm Vy thường đọc. Ở đây, thiên nhiên duy nhất mà họ có là những khối bê tông xám xịt xếp chồng lên nhau và những sân thượng cao chót vót, nơi gió lồng lộng thổi qua các khe nhà tạo thành những tiếng rít gào buốt nhức. Đối với Trình Ngạn và Thẩm Vy, đó chính là "thánh địa" duy nhất, nơi tầm mắt của Trình gia không thể vươn tới, và cũng là nơi họ được phép quên đi thân phận thực tại.

Đêm đó, cả thành phố bị che lấp bởi một tầng mây đen dày đặc, không một ngôi sao nào có thể lọt qua lớp khói bụi đô thị. Họ leo qua những thang sắt rỉ sét để lên tới đỉnh của một tòa nhà đang xây dựng dang dở. Dưới chân họ, ánh đèn đường xa xăm trông như những con đom đóm bị mắc kẹt trong mạng nhện của các con phố. Thẩm Vy đứng sát mép tòa nhà, tà váy mỏng manh tung bay trong gió, nàng giống như một con chim ưng đang khao khát lao mình xuống vực thẳm để tìm kiếm tự do. Trình Ngạn đứng ngay sau lưng nàng, cánh tay hắn luôn sẵn sàng vươn ra, không phải để giữ nàng lại, mà để đảm bảo rằng nếu nàng có rơi xuống, hắn chắc chắn sẽ là kẻ rơi cùng.

Nàng quay lại nhìn hắn, đôi mắt phản chiếu bóng tối của bầu trời, rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay thô ráp của Ngạn. Trong không gian chỉ có tiếng gió và hơi thở dồn dập, Vy cất lời thề nguyện, một lời thề mang màu sắc của sự diệt vong hơn là hạnh phúc. Nàng nói rằng dù sau này cuộc đời có xô đẩy họ về đâu, dù nàng có phải mặc lên mình những bộ gấm vóc xa lạ, thì linh hồn nàng đã vĩnh viễn bị phong ấn tại nơi này, cùng với hắn. Trình Ngạn không đáp lời bằng những mỹ từ, hắn chỉ siết chặt tay nàng đến mức khiến nàng cảm thấy đau đớn, như thể muốn dùng sự đau đớn đó để khắc ghi danh tính của mình vào tận xương tủy nàng.

Họ đứng đó, giữa những cột sắt chọc trời và những khối bê tông lạnh ngắt, tự tạo ra một vương quốc cho riêng mình. Trong tâm trí của những đứa trẻ mười tám tuổi khi ấy, thế giới chỉ nhỏ bé bằng khoảng cách giữa hai trái tim đang đập loạn nhịp. Họ thề sẽ không bao giờ phản bội nhau, không bao giờ để ánh sáng giả tạo của thành phố này làm lu mờ đi bóng tối thuần khiết mà họ đang chia sẻ. Nhưng bầu trời không sao đêm ấy như một điềm báo lặng lẽ; không có ánh sáng chứng giám, những lời thề nguyện trong bóng tối thường dễ dàng bị nuốt chửng bởi chính bóng tối đó.

Khi tiếng còi xe dưới lòng đường vọng lên, nhắc nhở về sự hiện diện của một thực tại khắc nghiệt, họ buộc phải rời khỏi "ngọn đồi" của mình để trở về với những chiếc lồng kính lộng lẫy. Bước xuống khỏi sân thượng, Trình Ngạn cảm thấy hơi ấm từ bàn tay Vy dần tan biến trong cái lạnh của đêm khuya. Hắn không biết rằng, đó là lần cuối cùng họ được đứng cùng nhau trên đỉnh cao của sự thuần khiết, trước khi những vết nứt của danh vọng và địa vị bắt đầu nghiền nát mọi lời thề non hẹn biển.