MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Đạo Hữu Linh: Nguyên Thần Vô TậnChương 7: Âm Ảnh Trong Mây

Thiên Đạo Hữu Linh: Nguyên Thần Vô Tận

Chương 7: Âm Ảnh Trong Mây

1,330 từ · ~7 phút đọc

Sau cuộc tỷ thí, tên tuổi Nguyên Dạ lan khắp ngoại viện.

Người ca ngợi, kẻ đố kỵ. Họ gọi hắn là Kiếm Hồn Phàm Thể, kẻ mang kiếm gãy mà chém nát hỏa diễm của Phí Lăng. Nhưng trong thế giới tu tiên, danh vọng chẳng khác gì ngọn lửa nhỏ trong gió – sáng thì nhanh, tắt cũng chóng.

Ba ngày liền, Nguyên Dạ bị triệu đến các điện kiểm tra linh căn. Dù hắn cố gắng che giấu, những biến động trong huyết mạch vẫn khiến ngọc trắc dao động. Các trưởng lão nhìn nhau, không ai dám khẳng định hắn là ai.

“Linh lực bất ổn, nhưng tinh thuần. Hình như… có đạo ý trong máu.”

“Có thể hắn mang huyết mạch cổ?”

“Không, nếu là cổ huyết thật, hắn đã không sống sót sau khi bộc phát.”

Những lời bàn tán ấy lan đến tận điện Vân Minh, nơi nội môn tọa lạc.

Trên đỉnh núi cao nhất, Vân Chủ Thanh Tịch, người được gọi là Đệ Nhất Kiếm Đạo của tông, đang ngồi xếp bằng trước hồ linh tuyền. Bên cạnh là một người mặc áo xám, mặt bị che nửa bởi mặt nạ bạc.

“Hắn là người ngươi từng tìm?” – Thanh Tịch hỏi, giọng như gió đêm.

Người đeo mặt nạ khẽ cúi đầu: “Không chắc, nhưng khí tức trên hắn… giống Mạc Lão.”

Thanh Tịch khẽ nhướng mày: “Mạc Lão đã chết mười sáu năm. Nếu là người của hắn, e rằng Thiên Cốt đã hồi sinh rồi.”

Ánh mắt lão xa xăm nhìn xuống dưới chân núi, nơi biển mây cuộn trào như sóng bạc.

“Hãy theo dõi hắn. Đừng động thủ… chưa phải lúc.”

Trong khi đó, ở Thanh Viện, Nguyên Dạ không hề biết có những đôi mắt đang dõi theo. Hắn chỉ chuyên tâm luyện khí, cố giữ ổn định luồng linh lực trong cơ thể. Từ sau trận tỷ thí, huyết mạch trong người hắn dường như trở nên “sống” hơn – mỗi khi hắn chạm vào kiếm, máu chảy nhanh, linh lực cuộn xoáy như muốn phá thể.

Một đêm, khi trăng mờ, hắn lại nghe tiếng gọi từ sâu trong ý thức:

“Ngươi vẫn sợ sức mạnh của chính mình sao?”

Hắn mở mắt. Trước mặt là ảo cảnh của thanh kiếm khổng lồ xanh biếc – linh hồn kiếm từng xuất hiện trong mộng.

“Ta không sợ.” – hắn đáp.

“Vậy sao ngươi cứ trói ta bằng đạo lý phàm nhân? Kiếm sinh ra để chém, không phải để ẩn mình.”

“Chém để làm gì?”

“Để tồn tại.”

Lời nói vang vọng, rồi tan vào hư không. Khi hắn tỉnh dậy, toàn thân đẫm mồ hôi, lưỡi kiếm gãy trong tay phát sáng yếu ớt như thở.

Sáng hôm sau, Nguyên Dạ được lệnh lên Đài Linh Tập, nơi dành cho những đệ tử có biểu hiện dị thường. Trên đài, trưởng lão Đường Sở và hai đệ tử nội môn chờ sẵn. Một trong số đó là Lục Minh, đệ tử hàng đầu nội viện, nổi tiếng với hỏa kiếm.

“Ngươi là Nguyên Dạ?” – Lục Minh nhếch môi, ánh mắt khinh miệt.

“Hạ phẩm Mộc Căn mà cũng dám dùng Kiếm Ý? Ngươi nghĩ có thể che mắt được trưởng lão sao?”

Nguyên Dạ cúi đầu, không đáp. Đường Sở liếc qua, ra hiệu giữ bình tĩnh.

“Hôm nay, chỉ kiểm tra linh mạch. Không ai được gây hấn.”

Một khối ngọc sáng được đặt trước hắn. Khi Nguyên Dạ đặt tay lên, linh khí từ cơ thể tỏa ra – nhưng khác với lần trước, nó không phân tán mà tụ lại như dòng suối chảy ngược. Ánh sáng xanh lam từ ngọc bắn lên cao, kèm theo tiếng ngân mảnh như tiếng kim loại.

Đường Sở biến sắc. “Kiếm Linh?!”

Lục Minh cười nhạt, rút kiếm ra:

“Thú vị. Để xem ‘Kiếm Linh’ của phàm thể có chịu nổi lửa thật không.”

Không chờ hiệu lệnh, hắn lao tới, lưỡi kiếm đỏ rực. Nguyên Dạ né sang bên, giơ thanh kiếm gãy đỡ. Hai luồng khí chạm nhau, ánh sáng bùng nổ. Mặt đất rung chuyển, bụi bay mù mịt.

Trong khói bụi, Nguyên Dạ lùi lại, mũi kiếm gãy rỉ máu tay. Hắn nghiến răng, không phản kích.

“Dừng tay!” – Đường Sở quát lớn.

Nhưng Lục Minh không nghe, hỏa khí càng cuồn cuộn.

“Ngươi nghĩ có thể giấu đạo của mình mãi sao? Kẻ như ngươi – nên chết từ trước!”

Nguyên Dạ hít sâu, kiếm trong tay run khẽ. Rồi hắn buông tiếng thở dài:

“Ngươi muốn kiếm? Ta cho ngươi kiếm.”

Trong khoảnh khắc đó, ấn ký trên tay hắn rực sáng, máu phun ra hòa vào lưỡi kiếm. Một luồng ánh sáng xanh bùng nổ, hóa thành Kiếm Ảnh Thiên Cốt – bóng kiếm khổng lồ vươn lên trời.

Luồng khí ấy chém ngang, dập tắt ngọn lửa của Lục Minh trong tích tắc. Tiếng nổ chói tai khiến mọi người phải lấy tay che mặt. Khi bụi tan, Lục Minh đã bị đánh bay ra ngoài, áo rách tả tơi, kiếm gãy làm đôi.

Trên đài, Đường Sở sững người.

“Ngươi… vừa thi triển Kiếm Ý cấp sơ? Không thể nào…”

Nguyên Dạ quỳ xuống, hơi thở gấp. Lưỡi kiếm gãy trong tay dần nguội lạnh.

“Ta… không cố ý. Nó tự xuất hiện.”

Không khí nặng nề. Một trưởng lão nội môn khác bước tới, nhìn hắn bằng ánh mắt dò xét.

“Đưa hắn đến Điện Vân Minh, để Chưởng Môn tự quyết.”

Chiều hôm đó, Nguyên Dạ bị dẫn lên đỉnh tông. Gió lạnh quất vào mặt, tiếng chuông vọng từ xa. Bên trong điện, Vân Chủ Thanh Tịch ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm hờ. Khi hắn quỳ xuống, lão mở mắt, ánh nhìn sâu như đáy hồ.

“Ngươi tên Nguyên Dạ?”

“Vâng.”

“Ngươi học kiếm ở đâu?”

“Không ai dạy. Ta chỉ… nghe thấy.”

Vân Chủ trầm ngâm.

“Nghe thấy? Từ đâu?”

“Trong máu.”

Câu trả lời khiến điện chủ im bặt. Một lát sau, Thanh Tịch đứng dậy, tay chạm vào không trung. Một sợi linh quang bắn ra, soi quanh người Nguyên Dạ, rồi dừng lại trên ấn ký bích lục.

Ánh sáng lóe lên, hiện ra hình một thanh kiếm ngọc bị nứt đôi – Thiên Kiếm Cổ Ấn.

Thanh Tịch hít sâu, giọng khẽ run:

“Quả nhiên… là người của Mạc Lão.”

Nguyên Dạ ngẩng đầu, ngỡ ngàng.

“Ngươi biết sư phụ ta?”

Lão gật đầu chậm rãi:

“Không chỉ biết… mà từng thề sẽ giết ông ta.”

Không khí lạnh toát. Gió thổi qua làm đèn dầu chao nghiêng.

“Ngươi có biết vì sao ông ta bị trục xuất khỏi tông không?”

Nguyên Dạ lắc đầu.

“Vì ông ta từng muốn dùng huyết mạch Thiên Cốt để tạo ra một ‘Đạo Nhân’ – kẻ dung hợp linh hồn với đạo khí. Thí nghiệm ấy thất bại, cả ngàn người chết. Và giờ…” – lão nhìn thẳng vào hắn – “máu đó đang chảy trong ngươi.”

Tim Nguyên Dạ thắt lại. Mọi thứ trong đầu vỡ vụn: những ngày ấu thơ bên Mạc Lão, những lời dạy giản dị, những ánh mắt hiền từ… bỗng trở nên xa lạ.

“Không thể nào… sư phụ ta…”

“Thiên Đạo không sai. Con người mới là kẻ dối trá.” – Thanh Tịch nói chậm rãi.

Im lặng kéo dài. Cuối cùng, lão quay lưng:

“Từ giờ, ngươi sẽ ở lại Vân Minh Điện. Nếu ngươi thật sự mang huyết mạch ấy, ta sẽ dạy ngươi cách kiểm soát nó. Nhưng nhớ… một ngày nào đó, nếu ngươi để mất đạo tâm, ta sẽ đích thân giết ngươi.”

Nguyên Dạ cúi đầu, giọng trầm:

“Ta hiểu.”

Khi hắn bước ra khỏi điện, trời đổ mưa. Hơi nước lạnh bám trên da, hòa cùng vị máu nơi đầu lưỡi. Trong lòng hắn vang lên tiếng nói mơ hồ – giọng của Mạc Lão năm xưa:

“Khi ngươi tìm thấy sự thật, đừng tin vào bất kỳ ai.”

Nguyên Dạ ngẩng đầu, nhìn lên tầng mây dày đặc. Một tia sét xé ngang bầu trời, phản chiếu ánh mắt rực sáng của hắn.

Từ hôm nay, hắn không còn là đệ tử bình thường của Thanh Vân Tông nữa.

Hắn là kẻ mang huyết mạch bị nguyền rủa, bước đi giữa ranh giới của người và thần.