MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiếu Gia Cá Viên ChiênChương 8: Cuộc gặp định mệnh với Đào "Cắt Tiết" – Nàng công chúa của lò mổ

Thiếu Gia Cá Viên Chiên

Chương 8: Cuộc gặp định mệnh với Đào "Cắt Tiết" – Nàng công chúa của lò mổ

1,229 từ · ~7 phút đọc

Nếu có ai đó nói với Trần Gia Bảo cách đây một tuần rằng anh sẽ nảy sinh một thứ cảm xúc lạ lùng với một cô gái tay cầm dao bầu, tạp dề loang lổ vết máu và sực mùi thịt sống, anh sẽ cười khẩy và bảo người đó nên đi khám tâm thần. Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi những cú bẻ lái không ai ngờ tới.

Sau khi tống khứ hộp cơm sườn mà Đào mang đến vào cái dạ dày đang gào thét, Bảo cảm thấy mình như được hồi sinh. Anh đứng dậy, phủi bụi trên bộ vest giờ đã nát tương, định bụng đi tìm cô gái kỳ lạ ấy để trả lại cái hộp nhựa.

Anh đi ngược về khu phía Tây của chợ Xóm Củi, nơi được mệnh danh là "thánh địa" của những tiếng chặt băm chan chát. Càng gần đến nơi, mùi sắt của máu và tiếng mài dao xèn xẹt càng rõ mồn một. Giữa những tảng thịt lợn trắng hếu treo lủng lẳng trên móc sắt, Đào "Cắt Tiết" hiện ra như một nữ chiến binh thực thụ.

Cô đang đứng trước một phản thịt lớn, tay cầm con dao bầu to bản. Cánh tay cô thon gọn nhưng săn chắc, mỗi nhát dao hạ xuống đều dứt khoát đến mức kinh ngạc. Xoạt một cái, tảng sườn lớn đã tách rời hoàn toàn khỏi phần xương sống. Bảo đứng ngây người ra nhìn. Trong mắt một kẻ từng nghiên cứu về dây chuyền sản xuất may mặc tối ưu, anh phải thừa nhận: Đào không chỉ bán thịt, cô đang thực hiện một môn nghệ thuật của sự chính xác.

"Nhìn đủ chưa? Định học nghề hay định báo công an vì tôi dùng hung khí?" Đào không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói lạnh lùng của cô đã "khóa mục tiêu" vào Bảo.

Bảo giật mình, lúng túng đưa cái hộp nhựa ra: "Tôi... tôi đến trả hộp. Cảm ơn vì bữa trưa. Và... cảm ơn vì cái đôi găng tay lúc nãy."

Đào dừng tay, cắm phập con dao xuống chiếc thớt gỗ dày cả tấc. Cô lấy khăn lau tay, ngẩng mặt lên nhìn Bảo. Dưới ánh sáng loang lổ của mái tôn, gương mặt cô hiện ra rõ nét hơn: đôi mắt to tròn nhưng sắc sảo, hàng lông mày thanh tú nhưng hơi nhếch lên đầy vẻ ngạo nghễ. Nếu gột rửa hết lớp máu thịt kia và khoác lên bộ đầm dạ hội, Bảo tin chắc cô chẳng kém cạnh bất kỳ tiểu thư nào trong bữa tiệc sinh nhật của mình.

"Khỏi khách sáo. Tôi không muốn chợ Xóm Củi có người chết đói vì sĩ diện, phiền chú Ba bảo vệ phải báo cáo phường." Đào khoanh tay trước ngực, nhìn Bảo từ đầu đến chân. "Mà nhìn anh kìa, bộ vest đó... chắc đắt lắm hả? Sao không mang đi cầm đồ lấy tiền mà sống? Để nó dính rác bẩn uổng vậy."

Bảo nhìn xuống vạt áo đã sờn rách, cười chua chát: "Đây là kỷ vật duy nhất nhắc tôi nhớ mình là ai. Cầm nó đi rồi, tôi sợ mình sẽ quên mất đường về nhà."

Đào khựng lại một chút. Ánh mắt cô dịu đi một tia, nhưng rồi lại nhanh chóng trở về vẻ gai góc thường thấy: "Quên đường về cũng tốt. Nhà mà đuổi anh ra ngoài chỉ với một triệu đồng thì chắc cũng chẳng ấm áp gì cho cam. Ở đây, người ta không quan tâm anh mang theo kỷ niệm gì, họ chỉ quan tâm ngày mai anh có cái gì bỏ vào mồm thôi."

Bảo im lặng. Lần đầu tiên, anh không dùng những thuật ngữ kinh tế để tranh luận. Anh cảm nhận được một sự thật thô ráp nhưng chân thành trong lời nói của cô.

"Này, công tử." Đào bất ngờ ném cho anh một miếng giẻ sạch. "Lau cái mặt đi. Dính đầy bùn đất kìa, nhìn gớm chết đi được."

Bảo lóng ngóng lau mặt. Đào nhìn anh một hồi rồi bất ngờ hỏi: "Anh thực sự nghĩ mình sẽ trụ được 3 tháng ở đây với cái vẻ ngoài õng ẹo đó sao?"

"Tôi sẽ trụ được. Thậm chí tôi sẽ kiếm được nhiều tiền hơn bất kỳ ai ở đây." Bảo lấy lại vẻ tự tin vốn có, dù nó hơi khập khiễng trong hoàn cảnh hiện tại.

Đào bật cười, một tiếng cười giòn tan nhưng đầy mỉa mai: "Được, để xem 'Hoàng tử rác' làm nên chuyện gì. Nhưng nghe này, ở cái chợ này có một luật bất thành văn: Đừng bao giờ đụng vào người của cô Bảy Hàm Rồng và đừng bao giờ mặc cả với tôi. Rõ chưa?"

Bảo chưa kịp đáp lời thì một tiếng hét thất thanh vang lên từ đầu khu C:

"Cướp! Cướp túi xách của tui! Thằng kia, đứng lại!"

Một gã thanh niên choắt choắt, tay cầm chiếc ví màu đỏ, đang lao như điên về phía lối thoát hiểm. Hắn chạy sượt qua sạp thịt, suýt chút nữa xô ngã Bảo. Theo phản xạ, Bảo định lao ra nhưng chân anh đã nhũn ra sau mấy tiếng quét rác.

Trong nháy mắt, Đào "Cắt Tiết" hành động nhanh như một cơn gió. Cô không chạy đuổi theo. Thay vào đó, cô chộp lấy một đoạn xương ống lợn còn sót trên thớt, nhắm thẳng hướng và ném mạnh.

"Bộp!"

Khúc xương bay một đường vòng cung hoàn hảo, đập trúng ngay khoeo chân gã cướp. Hắn ngã sấp mặt xuống nền chợ đầy vũng nước. Đào thản nhiên bước tới, dùng chân đạp lên lưng hắn, giật lại chiếc ví rồi ném gã cho chú Ba Loa Phường đang hớt hải chạy tới.

"Lần sau chạy thì nhìn đường, đừng có chạy qua sạp của bà!" Đào quát lớn, giọng đầy uy lực khiến gã cướp tái mét mặt mày.

Bảo đứng chết lặng. Anh nhìn khúc xương dưới đất, rồi nhìn cô gái đang bình thản quay lại cầm dao xẻ thịt như chưa có chuyện gì xảy ra. Trong đầu anh bỗng nảy ra một ý nghĩ điên rồ: "Nàng công chúa của lò mổ" này chính là biến số lớn nhất trong cuộc đời anh tại đây.

Đào quay lại, thấy Bảo vẫn còn đứng ngây ra, liền vung dao chỉ thẳng vào anh: "Nhìn cái gì? Chưa thấy phụ nữ bắt cướp à? Về mà lo dọn dẹp cái gầm cầu thang của anh đi, tối nay mưa to đấy. Nếu phòng ngập thì... sang đây tôi cho mượn cái khay đựng thịt mà ngủ."

Bảo rùng mình khi tưởng tượng cảnh mình nằm trên cái khay đầy mùi máu lợn, nhưng anh vẫn khẽ mỉm cười: "Cảm ơn ý tốt của cô. Tôi sẽ không để mình rơi vào hoàn cảnh đó đâu."

Khi Bảo quay lưng bước đi, anh nghe thấy tiếng Đào nói vớt theo, nhỏ thôi nhưng đủ để anh nghe thấy: "Này... đừng có gọi tôi là Đào Cắt Tiết. Gọi là Đào được rồi."

Bảo không ngoái đầu lại, nhưng bước chân anh bỗng cảm thấy nhẹ nhàng hơn giữa cái không khí ngột ngạt của chợ Xóm Củi. Một triệu đồng có thể hết, bộ vest có thể rách, nhưng dường như anh đã tìm thấy một "đồng minh" không tưởng trong cuộc chiến sinh tồn này.