Cơn mưa đêm Sài Gòn đổ xuống Chợ Xóm Củi không hề mang theo vẻ lãng mạn như trong những thước phim điện ảnh. Nó ầm ầm, thô bạo, gào thét trên những mái tôn rỉ sét và biến những con đường mòn kẽ chợ thành những dòng sông bùn lầy lội.
Bên trong "Penthouse" gầm cầu thang, Trần Gia Bảo đang phải đối mặt với một thảm họa thực sự. Nước mưa từ trên mái hiên chảy ngược vào trong, thấm qua vách ván ép, khiến chiếc chiếu cói duy nhất của anh trở nên sũng nước. Cái mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi long não đuổi gián tạo thành một hỗn hợp mùi vị tra tấn khứu giác đến tận cùng.
Anh ngồi bó gối trên một chiếc xô nhựa lộn ngược – điểm cao nhất trong phòng chưa bị ngập. Bộ vest Tom Ford, niềm kiêu hãnh cuối cùng, giờ được anh treo tạm lên một sợi dây kẽm sát trần nhà để tránh bùn, nhưng nó cũng đã thấm đẫm hơi ẩm, nặng trịch và tỏa ra mùi của sự thất bại.
Cạch.
Tiếng nước nhỏ giọt từ kẽ nứt xi măng trên đầu rơi đúng vào chóp mũi Bảo. Anh rùng mình. Cái lạnh của nước mưa thấm vào da thịt, len lỏi qua lớp áo mỏng, chạm vào nỗi cô đơn đang trào dâng.
Bất giác, trong đầu Bảo hiện lên hình ảnh của đêm này tuần trước. Khi đó, anh đang ngồi trong nhà hàng xoay 360 độ trên đỉnh một tòa cao ốc. Không khí điều hòa luôn duy trì ở mức 22 độ C hoàn hảo. Trước mặt anh là đĩa bít tết bò Wagyu A5 mềm tan như bơ, nhấp một ngụm vang đỏ thượng hạng trị giá bằng cả năm thu nhập của một tiểu thương ở đây. Chỉ cần anh khẽ nhấc tay, phục vụ sẽ cúi đầu sát đất để lắng nghe mọi yêu cầu.
"Ba ơi... Ba ác quá..."
Tiếng lầm bầm của Bảo nghẹn lại trong cổ họng. Một giọt nước nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào dòng nước mưa lạnh ngắt. Anh phát khóc. Một gã thiếu gia cao mét tám, tốt nghiệp Harvard, từng tuyên bố kiếm tiền dễ như trở bàn tay, giờ đây đang khóc nức nở giữa gầm cầu thang bẩn thỉu vì... nhớ máy lạnh.
Anh nhớ cái cảm giác được vùi mình vào lớp chăn lông vũ êm ái, nhớ mùi tinh dầu oải hương thoang thoảng trong phòng ngủ, và nhớ cả tiếng càm ràm của bà quản gia mỗi khi anh bỏ bữa. Ở đây, chẳng có ai quan tâm anh khóc hay cười. Tiếng mưa rơi trên mái tôn át đi mọi âm thanh yếu đuối của con người.
"Mày hèn quá Bảo ạ." Anh tự tát vào mặt mình một cái đau điếng. "Chỉ mới có vài ngày mà mày đã gục ngã rồi sao?"
Anh cố gắng đứng dậy, định bụng tìm cách chặn dòng nước đang chảy vào phòng. Nhưng ngay khi vừa đặt chân xuống nền nhà, anh cảm thấy một thứ gì đó nhớp nháp dưới gan bàn chân. Ánh sáng le lói từ chiếc điện thoại cũ (mượn sạc của chú Ba) soi xuống: Một "binh đoàn" gián đang chạy lăng xăng trên mặt nước để tìm chỗ cao hơn.
"Áaaaaa!"
Tiếng hét của Bảo bị tiếng sấm át mất. Anh vội vàng trèo lại lên cái xô, tim đập loạn nhịp. Cơn đói bắt đầu cào xé tâm can. Hộp cơm sườn của Đào đưa lúc trưa đã tiêu hóa sạch từ lâu. Bây giờ, trong bóng tối và cái lạnh, hình ảnh miếng thịt bò tái hồng, rưới sốt tiêu đen bốc khói nghi ngút hiện lên như một bóng ma ám ảnh. Anh có thể đánh đổi tất cả những kiến thức kinh tế vĩ mô trong đầu chỉ để đổi lấy một mẩu bánh mì nóng ngay lúc này.
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng gõ cửa bằng kim loại vang lên dồn dập. Bảo giật mình suýt ngã khỏi xô.
"Thằng Bảo! Còn sống không hay chết trôi rồi?"
Giọng của Đào. Bảo vội vàng lau nước mắt bằng vạt áo, hắng giọng để giấu đi sự run rẩy: "Tôi... tôi vẫn ổn. Cô làm gì ở đây đêm hôm thế này?"
"Ổn cái con khỉ! Nước tràn vào tận sạp thịt nhà tôi rồi, chỗ anh không thành cái ao mới lạ."
Cánh cửa gỗ mở ra, ánh đèn pin cực sáng từ tay Đào rọi thẳng vào mặt Bảo, khiến anh nheo mắt lại. Đào đứng đó, mặc chiếc áo mưa nilon màu xanh, chân đi ủng cao su, tay cầm một cái cặp lồng nhôm tỏa ra làn hơi nóng hổi.
Cô nhìn thấy Bảo đang ngồi thu lù trên cái xô nhựa giữa bốn bề nước nổi, đôi mắt đỏ hoe và mái tóc bết dính. Đào khựng lại, nụ cười mỉa mai thường trực bỗng biến mất.
"Anh... khóc đấy à?" Đào hỏi, giọng dịu lại một chút.
"Không! Bụi bay vào mắt thôi." Bảo cãi bướng, quay mặt đi chỗ khác.
Đào thở dài, lội bì bõm vào trong, đặt cái cặp lồng lên mặt chiếc bàn gỗ kê cao duy nhất chưa bị ướt. "Bụi ở đâu ra giữa trời mưa thế này? Thôi, dẹp cái sĩ diện sang một bên đi. Cô Bảy nấu cháo lòng, dư một ít nên tôi mang qua. Ăn đi cho nóng, không lại cảm lạnh rồi tôi phải đi khiêng xác anh thì mệt lắm."
Bảo nhìn cái cặp lồng, mùi thơm nồng của hành lá, gừng và tiêu đen xộc thẳng vào mũi. Nó không phải bít tết, không có nước sốt rượu vang, nhưng vào khoảnh khắc này, nó tỏa sáng như một báu vật.
Anh không từ chối nữa, đón lấy chiếc cặp lồng, tay run run mở nắp. Muỗng cháo nóng hổi đầu tiên trôi xuống cổ họng, sưởi ấm toàn bộ cơ thể đang đóng băng của anh. Vị ngọt của xương hầm, vị cay của tiêu và cả cái tình người bình dân khiến nước mắt Bảo lại một lần nữa trào ra, lần này không phải vì nhớ máy lạnh, mà vì sự tủi thân pha lẫn cảm động.
Đào đứng tựa vào cửa, nhìn Bảo ăn ngấu nghiến. Cô bỗng nói khẽ: "Này, công tử. Đời không giống như sách vở đâu. Muốn sống ở đây, anh phải học cách làm bạn với bóng tối và tiếng mưa. Máy lạnh không giúp anh no bụng, bít tết không giúp anh biết cách cầm chổi. Ăn xong thì leo lên cái bàn kia mà ngủ tạm, tôi về đây."
Đào quay lưng bước vào màn mưa. Bảo nhìn theo bóng lưng gầy nhưng vững chãi của cô, bỗng nhiên thấy khu chợ này không còn đáng sợ như vài phút trước. Anh nhận ra, bít tết có thể ngon, máy lạnh có thể mát, nhưng chúng không bao giờ mang lại cảm giác ấm áp như một bát cháo lòng trong đêm mưa bão.
Đêm đó, Bảo ngủ trên cái bàn gỗ chật hẹp, dưới chân là dòng nước bẩn và quân đoàn gián, nhưng trong bụng anh ấm áp, và trong lòng anh, một hạt mầm của sự thích nghi bắt đầu nảy nở.