MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cầm Đồ Nỗi ĐauChương 10: KÝ ỨC VỀ MỘT ĐÁM CHÁY

Tiệm Cầm Đồ Nỗi Đau

Chương 10: KÝ ỨC VỀ MỘT ĐÁM CHÁY

931 từ · ~5 phút đọc

Trong khoảnh khắc Vũ kết nối trực tiếp với hệ thống "Vùng Trắng" để cứu Diên, thế giới xung quanh anh không còn là tiệm ảnh cũ kỹ nữa. Không gian bỗng chốc vặn xoắn, kéo anh ngược về hai mươi năm trước, vào một đêm tháng Chạp rét buốt nhưng rực lửa.

Đó là một ký ức mà Vũ đã dùng hàng ngàn kén ký ức của kẻ khác để lấp liếm, một vết thương anh đã cố tình để nó hoại tử trong bóng tối thay vì chữa lành.

"Vũ... chạy đi!"

Tiếng hét của mẹ anh vang lên, nghẹn đặc trong làn khói xám. Vũ thấy mình thu nhỏ lại, đôi bàn tay gầy gò của một đứa trẻ mười tuổi run rẩy bám vào bậu cửa sổ gỗ đang bắt đầu bén lửa. Mùi gỗ cháy, mùi nhựa chảy nhựa ra, và cái mùi nồng nặc của xăng – thứ mùi của sự phản bội.

Ở phía bên kia căn phòng, qua bức màn lửa đỏ rực, một bóng người đứng sừng sững. Hắn không vội vã, không hoảng sợ. Hắn đứng đó với chiếc máy ảnh trên tay, thản nhiên ghi lại cảnh tượng ngôi nhà đang sụp đổ. Trên cổ tay kẻ đó, đóa hoa bỉ ngạn rực lên dưới ánh lửa như một ấn ký của quỷ dữ.

"Khốn nạn..." Vũ nghiến răng trong thực tại, nhưng trong ký ức, anh chỉ là một đứa trẻ bất lực.

Anh cảm nhận được hơi nóng từ quá khứ đang thiêu rụi lớp bảo vệ ý thức của mình. Từng mảng da thịt trong ảo giác như đang bong tróc. Đây là đòn phản công của hệ thống: Nó dùng chính nỗi đau của anh để nghiền nát anh.

Nhưng lần này, Vũ không cô độc.

Một bàn tay nhỏ bé, mát lạnh như băng tuyết chạm vào tay anh giữa biển lửa. Diên. Cô không còn là kẻ bị xích lại nữa. Trong không gian ý thức này, khi Vũ đổ nỗi đau của mình ra để phá vỡ hệ thống, Diên đã nhặt lấy những mảnh vỡ đó.

"Vũ, nhìn tôi này. Đừng nhìn vào ngọn lửa đó."

Giọng nói của Diên vang lên, không phải bằng tai, mà bằng sự cộng hưởng não bộ thuần túy. Cô bước xuyên qua đám cháy ảo ảnh, đôi mắt giờ đây lấp lánh những tia sáng hổ phách từ chiếc chìa khóa. Cô dùng sự trống rỗng của mình như một tấm khiên, bao bọc lấy Vũ, ngăn không cho những ký ức kinh hoàng kia nuốt chửng lấy anh.

"Cô đang làm gì thế?" Vũ thào thào, cảm giác thực tại và ảo ảnh đang tranh chấp quyền kiểm soát cơ thể anh.

"Ông đã cho tôi mượn nỗi đau để thấy mình tồn tại," Diên thì thầm, gương mặt cô áp sát vào mặt anh, "giờ hãy để tôi mang nó đi, để ông có thể nhìn thấy sự thật đằng sau ngọn lửa."

Diên nhắm mắt lại. Một lực hút khủng khiếp phát ra từ phía cô. Toàn bộ đám cháy, tiếng hét của mẹ Vũ, bóng đen có hình xăm... tất cả bắt đầu bị hút vào sự trống rỗng của Diên. Cô đang "tiêu hóa" ký ức của Vũ, biến mình thành một vật chứa khổng lồ để giải phóng cho anh.

Vũ thấy ngực mình nhẹ hẫng. Cơn sốt ý thức dịu đi. Và trong khoảnh khắc ngọn lửa cuối cùng tắt lịm trong tâm trí, anh nhìn thấy một chi tiết mà suốt hai mươi năm qua anh đã bỏ lỡ vì quá sợ hãi.

Kẻ cầm máy ảnh trong đám cháy đó... hắn không chỉ chụp ảnh. Hắn đang trao cho mẹ anh một thứ gì đó. Một chiếc hộp kim loại nhỏ, màu bạc, giống hệt loại kén ký ức cao cấp nhất hiện nay. Mẹ anh đã ôm lấy nó trước khi đẩy anh ra khỏi cửa sổ.

Đó không phải là một vụ giết người phóng hỏa thông thường. Đó là một vụ chuyển giao dữ liệu. Và mẹ anh không phải là nạn nhân tình cờ.

Phựt.

Kết nối bị ngắt. Vũ và Diên cùng ngã nhào xuống sàn tiệm ảnh cũ. Ánh đèn đỏ của phòng tối đã tắt hẳn, chỉ còn lại ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều tà xuyên qua những khe nứt trên tường.

Vũ nằm đó, nhìn lên trần nhà mục nát, nước mắt chảy tràn ra từ khóe mắt mà anh không hề hay biết. Lần đầu tiên sau hai mươi năm, anh nhìn thấy đám cháy đó mà không thấy sự sợ hãi, chỉ thấy một sự căm hận tỉnh táo và một câu hỏi lớn hơn bao giờ hết.

Bên cạnh anh, Diên nằm bất động. Da cô trắng bệch, hơi thở yếu ớt. Việc tiếp nhận ký ức gốc của Vũ là một gánh nặng quá sức đối với một "Người Quên".

Vũ gượng dậy, ôm lấy cô vào lòng. Anh nhận ra rằng, mảnh ký ức về đám cháy của anh và mảnh ký ức về vụ tai nạn của Diên là hai mắt xích của một sợi dây thừng đang thắt chặt quanh cổ họ.

"Chúng ta không chỉ tìm lại cô," Vũ thì thầm vào tai Diên, "chúng ta đang đi đòi nợ cho tất cả những kẻ đã bị chúng biến thành tàn tro."

Dưới sàn nhà, chiếc chìa khóa hổ phách đã vỡ tan thành nhiều mảnh, nhưng ánh sáng của nó không mất đi. Nó đã thấm vào máu, vào não bộ của hai người. Họ không còn cần một thiết bị để tìm đường nữa. Họ chính là bản đồ.