Khu phố Pháp hiện ra dưới cơn mưa phùn như một nghĩa địa của sự kiêu hãnh cũ kỹ. Những hàng cây bằng lăng khẳng khiu, trụi lá đứng dọc hai bên đường, cành của chúng vươn ra như những cánh tay khô héo đang cố níu kéo bầu trời xám xịt. Khác với sự ồn ào nghẹt thở của Chợ Đen, nơi này yên tĩnh đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng ý nghĩ của chính mình vang vọng vào những bức tường vôi lở loét.
Vũ dừng lại trước một tòa nhà ba tầng có kiến trúc hình vòm, lớp sơn vàng đặc trưng đã bị rêu phong phủ kín, tạo thành những mảng màu xanh đen loang lổ. Tấm biển hiệu bằng gỗ mục nát treo nghiêng ngả: “Tiệm Ảnh Viễn Du – Lưu Giữ Khoảnh Khắc Vĩnh Cửu”.
Dưới chân tấm biển, một bông hoa bỉ ngạn nhỏ bằng đá bị mòn vẹt bởi thời gian.
"Là ở đây," Vũ thào thào. Anh cảm thấy chiếc chìa khóa hổ phách trong túi áo mình đang rung lên, tỏa ra một hơi nóng râm ran.
Diên đứng sững lại. Cô không bước tiếp. Đôi mắt cô dán chặt vào cánh cửa gỗ màu nâu sẫm đã bị mọt đục. Cơ thể cô bắt đầu run rẩy, không phải vì cái lạnh của cơn mưa, mà vì một sự phản kháng dữ dội từ sâu trong tiềm thức.
"Vũ... tôi không muốn vào," cô thầm thì, giọng run bắn. "Cái mùi này... nó đang giết tôi."
"Mùi gì?" Vũ nhíu mày. Anh chỉ ngửi thấy mùi ẩm mốc và bụi bặm.
"Mùi của hoa huệ thối. Và mùi... thuốc rửa ảnh," Diên ôm lấy đầu, quỵ xuống bậc thềm đá. "Có ai đó đang khóc ở bên trong. Rất nhiều người đang khóc."
Vũ quỳ xuống bên cạnh, đặt tay lên vai cô. Anh biết đây là triệu chứng của Vùng Trắng – một rào cản tâm trí cực mạnh mà tổ chức Lạc Hoa đã thiết lập trong não bộ của cô để ngăn cản việc truy cập vào dữ liệu gốc. Khi Diên đến gần nguồn phát, rào cản này sẽ tạo ra những ảo giác kinh hoàng để đẩy lùi kẻ xâm nhập.
"Nhìn tôi này, Diên," Vũ gằn giọng, bắt cô phải đối diện với mình. "Cô không nghe thấy gì cả. Đó chỉ là những đoạn mã lỗi. Chúng không có thật. Kẻ đứng trong đó không phải là một bóng ma, hắn chỉ là một phần quá khứ mà cô đã đánh mất. Nếu cô lùi lại bây giờ, cô sẽ mãi mãi là 'Vật mẫu 09'."
Diên nhìn vào mắt Vũ. Sự quyết liệt trong ánh mắt anh giống như một mỏ neo giữ cô lại giữa dòng xoáy của sự điên loạn. Cô hít một hơi thật sâu, gật đầu yếu ớt.
Vũ đứng dậy, rút chiếc chìa khóa hổ phách ra. Thay vì tìm ổ khóa vật lý, anh đưa mảnh pha lê lại gần bảng cảm ứng đã hỏng nát bên cạnh cửa. Một luồng sáng vàng rực phóng ra, những dòng mã bắt đầu chạy dọc theo kẽ hở của cánh cửa gỗ. Cạch. Cánh cửa mở ra, để lộ một hành lang tối tăm, sâu hun hút.
Họ bước vào. Ngay lập tức, không gian xung quanh bắt đầu biến dạng.
Vũ cảm thấy mặt sàn dưới chân mình mềm đi, như thể anh đang bước đi trên một lớp da người. Những tấm ảnh cũ treo trên tường bắt đầu chuyển động. Trong đó, những gương mặt người không có ngũ quan đang quay sang nhìn theo từng bước chân của họ.
"Đừng nhìn vào những bức ảnh," Vũ cảnh báo, nhưng chính anh cũng cảm thấy nhịp tim mình đang tăng nhanh một cách bất thường.
Họ đi sâu vào phía sau tiệm ảnh, nơi đặt phòng tối để rửa ảnh. Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Vũ rút máy quét ra, màn hình hiển thị một cảnh báo đỏ rực: Cảnh báo: Ô nhiễm ý thức cấp độ 4. Thực tại đang bị bẻ cong.
"Vũ... nhìn kìa," Diên chỉ tay về phía cuối hành lang.
Giữa căn phòng tối, một chiếc ghế gỗ cũ kỹ đặt dưới ánh đèn đỏ lòm lờ mờ. Trên ghế không có ai, nhưng chiếc bóng của nó trên tường lại là bóng của một người đàn ông đang ngồi, tay cầm một chiếc máy ảnh đời cổ hướng thẳng về phía họ.
Tách.
Một luồng sáng lóe lên từ chiếc máy ảnh ảo ảnh đó. Vũ thấy mắt mình đau nhói. Khi anh mở mắt ra, anh không còn thấy Diên bên cạnh nữa. Anh đang đứng giữa một cánh đồng trắng xóa, không có trời, không có đất, chỉ có sự trống rỗng đến tận cùng.
"Diên! Diên đâu rồi?" Vũ hét lên, nhưng âm thanh của anh bị nuốt chửng bởi sự im lặng.
Đây chính là Vùng Trắng – một không gian chết trong não bộ, nơi ý thức bị cô lập hoàn toàn. Để tìm thấy Diên, Vũ buộc phải thâm nhập sâu hơn vào chính nỗi sợ của mình. Anh nhận ra rằng tiệm ảnh này không phải là nhà của Diên, mà là một "máy chủ sinh học" lưu giữ ký ức của hàng ngàn người đã bị xóa bỏ.
Từ trong hư vô, một giọng nói vang lên, trầm đục và đầy đe dọa: "Kẻ nhặt rác... mày đang tìm kiếm thứ không thuộc về cõi người. Nỗi đau của mày chưa đủ lớn để bước vào đây sao?"
Vũ nhận ra giọng nói đó. Là Sói.
Anh nghiến răng, tay nắm chặt lấy chiếc chìa khóa hổ phách. Ánh sáng vàng của nó là thứ duy nhất còn sót lại để dẫn đường. "Tao không tìm nỗi đau," Vũ đáp lại hư không, "Tao tìm người bạn của mình."
Cách đó không xa, anh nhìn thấy một dáng hình nhỏ bé đang co quắp giữa vùng trắng. Diên đang bị những sợi dây cáp vô hình quấn lấy, chúng đang cố gắng hút nốt những mảnh ý thức cuối cùng của cô để lấp đầy sự trống rỗng của hệ thống.
Cảm xúc của Vũ lúc này không còn là sự sợ hãi. Đó là một cơn giận dữ lạnh lùng. Anh hiểu rằng, để cứu Diên, anh phải đánh đổi. Anh phải đổ một phần ký ức của chính mình vào cái hố đen này để làm vật tế thần.
Vũ bước tới, cầm lấy sợi dây cáp đang quấn quanh cổ Diên. Anh hít một hơi thật sâu, kết nối trực tiếp cổng não bộ của mình với hệ thống Vùng Trắng.
"Muốn nỗi đau sao? Để tao cho mày thấy thế nào là địa ngục thực sự," Vũ thầm thì.
Những hình ảnh về ngôi nhà cháy, tiếng la hét của mẹ anh, và mười năm sống kiếp nhặt rác bắt đầu tuôn trào khỏi não bộ của Vũ, lao vào hệ thống như một cơn bão dữ liệu đen ngòm. Vùng Trắng bắt đầu rung chuyển. Những bức tường ảo giác nứt toác.
Anh thấy Diên mở mắt. Trong khoảnh khắc giao thoa ấy, cô không nhìn anh như một người bạn, mà nhìn anh như một kẻ cứu rỗi đang tự thiêu đốt linh hồn mình.