Không gian trong tiệm ảnh cũ giờ đây im lìm như một ngôi mộ vừa được khai quật. Mùi khét của mạch điện cháy và mùi ẩm mốc của những tấm ảnh cũ quyện vào nhau thành một thứ không khí đặc quánh, khó thở. Vũ ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vào bức tường bong tróc, đôi mắt anh không rời khỏi gương mặt trắng bệch của Diên đang gối đầu lên đùi mình.
Phải mất gần một giờ đồng hồ, lồng ngực Diên mới bắt đầu phập phồng đều đặn trở lại. Khi đôi mắt cô khẽ mở ra, ánh sáng hổ phách không còn rực cháy nữa, nhưng sâu trong con ngươi đã đọng lại một màu vàng u uất, giống như nhựa thông đã kết tinh từ hàng triệu năm.
"Vũ..." Cô thào thào, thanh âm mỏng manh như tiếng lá khô chạm đất.
"Tôi đây. Đừng cử động vội, não cô vừa bị quá tải." Vũ đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc bết mồ hôi trên trán cô. Bàn tay anh vẫn còn run, một phản ứng vật lý sau khi trút bỏ phần ký ức nặng nề nhất cuộc đời mình.
Diên nhìn anh, nhưng cái nhìn đó không còn sự ngây ngô của một "tờ giấy trắng". Cô nhìn anh bằng ánh mắt của một người đã cùng anh đi qua địa ngục.
"Tôi thấy mẹ ông," Diên nói, từng chữ thốt ra đều mang theo sự run rẩy. "Bà ấy không sợ ngọn lửa. Bà ấy chỉ sợ cái hộp bạc đó bị mất. Vũ... bà ấy yêu ông đến mức đã dùng cả linh hồn mình để che chắn cho mảnh dữ liệu đó."
Vũ nhắm mắt lại. Cảm giác đau đớn không còn sắc lẹm như dao cắt, mà nó âm ỉ, nhức nhối như một vết thương đang lên da non. Việc Diên thuật lại ký ức của chính anh khiến nó trở nên khách quan hơn, nhưng cũng tàn nhẫn hơn.
"Tôi biết," Vũ khàn giọng. "Mười năm nhặt rác, tôi cứ ngỡ mình là kẻ đi nhặt nhạnh cuộc đời của người khác. Hóa ra tôi chỉ đang chạy trốn khỏi cuộc đời của chính mình."
Diên gượng dậy, ngồi đối diện với Vũ. Cô đưa đôi bàn tay nhỏ bé lên, nhìn chúng như thể chúng không thuộc về mình. "Khi tôi nhận lấy ngọn lửa của ông, có một thứ gì đó bên trong tôi đã nứt ra. Những căn phòng trắng trong đầu tôi... chúng không còn trống rỗng nữa. Có những hình ảnh khác, không phải của ông, không phải của vụ tai nạn... chúng đang trồi lên như những bóng ma dưới nước."
Vũ nheo mắt, hơi thở anh khựng lại. "Cô thấy gì?"
"Một hành lang dài, nồng nặc mùi thuốc khử trùng," Diên nhắm mắt lại, cố gắng định hình những mảnh ghép vừa xuất hiện. "Có những đứa trẻ mặc bộ đồ trắng giống tôi. Chúng ngồi im lặng trong những cái kén thủy tinh, mắt mở trừng trừng nhìn vào những dòng mã chạy liên tục. Và có một người đàn ông... ông ta có giọng nói rất dịu dàng nhưng đôi bàn tay thì lạnh như máy móc. Ông ta gọi tôi là 'Số Chín' (Number Nine)."
Vũ siết chặt nắm tay. Manh mối từ Lão Trọc đã đúng. Diên không phải là nạn nhân của một vụ xóa ký ức thông thường; cô là sản phẩm trung tâm của một dây chuyền sản xuất ý thức.
"Hắn ta đã làm gì cô?"
"Ông ta lấy đi những giấc mơ của chúng tôi," Diên thầm thì, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. "Mỗi sáng thức dậy, chúng tôi lại quên đi tên của bạn mình, quên đi vị của món ăn hôm trước. Chúng tôi bị hút cạn để lấp đầy những kén ký ức cho những kẻ giàu có ngoài kia. Vũ... tôi không chỉ là một 'người quên'. Tôi là một 'người thừa'. Tôi chứa đựng những phần dư thừa mà hệ thống không thể tiêu hóa hết."
Đột nhiên, Diên rùng mình một cái. Cô chộp lấy tay Vũ. "Hình xăm bỉ ngạn... nó không chỉ là dấu ấn của kẻ đi săn. Nó là một bộ thu tín hiệu. Khi kẻ đó – tên Sói mà Lão Trọc nói – đứng ở cao tốc, hắn không phải thu hoạch nỗi đau của vụ tai nạn. Hắn đang thu hoạch tôi."
Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một giả thuyết kinh hoàng nảy sinh trong đầu anh: Diên không phải bị vứt bỏ. Cô là một "cái bẫy di động" hoặc một "ổ cứng sống" mà tổ chức Lạc Hoa đang thả ra để thu gom những dữ liệu rác trong xã hội, rồi sau đó chúng sẽ đến "thu hoạch" cô khi dung lượng đã đầy.
Việc cô gặp Vũ, việc cô thâm nhập vào ký ức của anh... tất cả đều có thể nằm trong một thuật toán đã được định sẵn.
"Vũ, nhìn kìa!" Diên đột ngột chỉ tay xuống sàn nhà.
Những mảnh vỡ của chiếc chìa khóa hổ phách không còn nằm im. Chúng đang rung động theo một nhịp điệu kỳ lạ, rồi bắt đầu trượt trên sàn, hội tụ lại về phía chân của Diên như những con mạt sắt bị nam châm hút. Khi chúng chạm vào da chân cô, chúng không làm cô chảy máu mà tan chảy, thấm qua lớp biểu bì, để lại một vệt sáng mờ dưới da.
Diên rên nhẹ một tiếng, đôi mắt cô rực lên màu hổ phách trong giây lát. "Tôi... tôi có thể nghe thấy họ."
"Nghe thấy ai?"
"Những bức ảnh trên tường," Diên quay sang nhìn những tấm chân dung không ngũ quan. "Họ không phải là ảnh chụp. Họ là những linh hồn bị giam cầm trong tần số của tiệm ảnh này. Họ đang van xin được giải thoát... và họ nói rằng Sói đang ở rất gần."
Vũ đứng phắt dậy, rút khẩu súng điện và con dao ra. Tiếng mưa bên ngoài đã tạnh, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy khu phố Pháp. Sự im lặng này không còn là của những tòa nhà cũ, mà là sự im lặng của một thợ săn đang nín thở chờ đợi con mồi bước ra khỏi hang.
Anh nhìn Diên. Cô đã không còn là cô gái yếu ớt cần sự bảo bọc nữa. Cô đang dần trở thành một thực thể mà chính anh cũng không thể hiểu hết. Nhưng trong ánh mắt hổ phách đầy đau thương đó, Vũ vẫn thấy cô gái đã nắm tay anh nhảy qua vực thẳm.
"Đi thôi," Vũ nói, giọng lạnh lùng và quyết đoán. "Nếu chúng muốn thu hoạch cô, chúng phải bước qua đống xác của những ký ức mà tôi đã nhặt nhạnh mười năm qua."
Hai người bước ra khỏi phòng tối, tiến về phía cánh cửa hiệu ảnh. Họ không biết rằng, ở phía bên kia đường, dưới bóng đổ của một tòa biệt thự hoang phế, một gã đàn ông đang thong thả đeo găng tay da, cổ tay để lộ hình xăm hoa bỉ ngạn đang rực lên một màu đỏ sẫm như máu tươi.