MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cầm Đồ Nỗi ĐauChương 12: SỰ PHẢN BỘI CỦA CÁC GIÁC QUAN

Tiệm Cầm Đồ Nỗi Đau

Chương 12: SỰ PHẢN BỘI CỦA CÁC GIÁC QUAN

1,186 từ · ~6 phút đọc

Khi bước chân của Vũ vừa chạm xuống vỉa hè lát đá của khu phố Pháp, thế giới không còn là thứ mà anh vừa rời khỏi một giờ trước đó. Cơn mưa đã tạnh, nhưng không gian không hề khô ráo. Một làn sương mù màu tím nhạt, đặc quánh và lơ lửng ở tầm ngang ngực, bắt đầu tràn ra từ các ngõ ngách, nuốt chửng những hàng cây bằng lăng khẳng khiu.

Vũ nheo mắt, tay siết chặt khẩu súng điện. Có gì đó không ổn. Tiếng bước chân của chính anh không phát ra âm thanh. Tiếng gió rít qua những khe tường cũng im bặt. Thành phố đột ngột trở nên câm lặng như một cuộn phim bị hỏng tiếng.

"Vũ... đừng tin những gì ông thấy," Diên thầm thì. Cô đứng sát sau lưng anh, đôi mắt hổ phách rực sáng trong màn sương. "Họ đang phát sóng tần số gây nhiễu. Họ đang viết đè lên võng mạc của chúng ta."

Đột nhiên, từ trong sương mù, mẹ của Vũ bước ra.

Bà mặc chiếc áo cánh hoa nhí quen thuộc, gương mặt hiền từ không chút dấu vết của ngọn lửa năm xưa. Bà mỉm cười, đưa bàn tay ấm áp về phía anh. "Vũ à, về nhà thôi con. Mẹ nấu cơm rồi."

Trái tim Vũ thắt lại. Một cơn xung năng mạnh mẽ thúc giục anh buông súng, lao về phía cái bóng hình mà anh đã khao khát suốt hai mươi năm. Nhưng ngay khi anh vừa nhấc chân, một cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng—đó là dư chấn của vết sẹo cắm cáp.

"Đó là giả!" Vũ gầm lên, không phải để mắng ai, mà để tự nhắc nhở chính mình. "Mẹ tôi đã chết rồi!"

Anh giơ súng điện lên, bóp cò. Tia điện xé toạc màn sương, xuyên qua hình bóng người phụ nữ. Cái bóng vỡ tan thành những con mã số màu xanh lục lấp lánh rồi biến mất. Nhưng ngay lập tức, từ những ngôi nhà cổ xung quanh, hàng chục bóng người khác bước ra. Có kẻ là khách hàng cũ của anh, có kẻ là những nạn nhân trong các vụ tai nạn, và có cả chính Vũ—một phiên bản trẻ con đang khóc lóc thảm thiết.

Đây là sự tàn khốc của tổ chức Lạc Hoa. Chúng không dùng súng đạn để giết người; chúng dùng chính những mảnh vỡ ký ức để làm mù quáng con mồi, khiến họ tự rơi vào trạng thái tê liệt tâm thần.

"Diên, nắm lấy tay tôi!" Vũ hét lên.

Nhưng khi anh quay lại, Diên không còn ở đó. Thay vào đó là một cái kén thủy tinh khổng lồ. Diên đang nằm bên trong, mắt mở trừng trừng, những sợi dây cáp như những con rắn đen đang cắm sâu vào da thịt cô, hút lấy ánh sáng hổ phách.

Vũ loạng choạng. Anh cảm thấy buồn nôn. Thị giác của anh bắt đầu chồng chéo: lúc thì thấy khu phố cổ, lúc thì thấy phòng thí nghiệm trắng toát, lúc lại thấy ngôi nhà cháy. Sự phản bội của các giác quan khiến anh không biết đâu là sàn nhà để bước, đâu là không khí để thở.

"Vũ... nhìn vào màu vàng..." Tiếng của Diên vang lên từ hư không, mỏng manh như một sợi tơ. "Đừng nhìn vào sương mù. Nhìn vào vệt sáng dưới da tôi..."

Vũ tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại. Anh nhắm mắt, từ bỏ thị giác đã bị thao túng. Anh cảm nhận bằng sóng não—thứ kỹ năng mà anh đã rèn luyện suốt mười năm nhặt rác. Trong bóng tối của nội tâm, anh thấy một điểm sáng màu hổ phách đang nhấp nháy cách anh ba mét về phía bên trái.

Anh lao về phía đó, bất chấp những tiếng gào thét van xin của "mẹ" và tiếng cười ngạo nghễ của "Sói" đang vang vọng khắp không gian.

Xoảng!

Vũ va mạnh vào một thứ gì đó cứng và lạnh. Khi anh mở mắt, màn sương tím biến mất. Anh đang ôm chặt lấy Diên thực sự. Họ đang đứng giữa đường, và trước mặt họ, cách chừng mười bước chân, là một gã đàn ông trung niên mặc áo khoác dài, tay cầm một thiết bị phát sóng nhỏ gọn.

Hắn ta chính là Sói. Hắn không có vẻ gì là một kẻ sát nhân. Hắn trông giống một trí thức, một kẻ sưu tầm cái đẹp hơn. Hắn nhìn Vũ với vẻ tán thưởng.

"Ấn tượng đấy, Trần Thế Vũ. Anh là kẻ đầu tiên chịu đựng được 'Sóng Giao Thoa' cấp độ 4 mà không bị điên." Sói tắt thiết bị, đút tay vào túi áo. "Nhưng anh đang giữ thứ không thuộc về mình. Cô gái đó là một kiệt tác của chúng tôi. Cô ấy là sự cứu rỗi cho một thế giới đang quá tải bởi nỗi đau."

"Cứu rỗi bằng cách biến người ta thành một ổ cứng rỗng sao?" Vũ khạc ra một ngụm máu bầm, đôi mắt anh rực lên sự căm hận.

"Con người khổ sở vì họ nhớ quá nhiều," Sói bước lên một bước, giọng hắn dịu dàng như một lời thuyết giáo. "Chúng tôi chỉ đang dọn dẹp đống rác đó. Cô ấy—Vật mẫu 09—là bộ lọc hoàn hảo. Khi cô ấy nạp đầy, cả thế giới này sẽ được thanh lọc. Anh đang cản trở sự tiến hóa của nhân loại đấy, kẻ nhặt rác ạ."

Vũ cảm thấy bàn tay Diên trong tay anh đang run rẩy kịch liệt. Ánh sáng hổ phách dưới da cô bắt đầu lan rộng ra khắp cánh tay, tỏa nhiệt nóng hổi.

"Tôi không phải là... bộ lọc..." Diên ngẩng đầu lên, giọng cô mang theo một uy lực lạ lùng khiến Sói phải dừng bước. "Tôi là những gì họ đã mất. Và tôi sẽ không trả lại cho các người."

Một làn sóng xung kích vô hình phát ra từ Diên, mạnh đến mức làm những bóng đèn đường xung quanh nổ tung. Sói nheo mắt, nụ cười trên môi hắn biến mất, thay vào đó là một sự kinh ngạc tột độ.

"Năng lượng này... nó đã đồng hóa với anh sao, Vũ?" Sói nhìn chằm chằm vào sự kết nối giữa hai người.

Trận chiến thực sự giờ đây không còn là ảo giác nữa. Nó là cuộc chiến giành giật quyền kiểm soát nguồn dữ liệu sống đang chảy trong huyết quản của Diên. Vũ nhận ra rằng, giác quan của anh có thể bị phản bội, nhưng sợi dây liên kết đau đớn giữa anh và Diên là thứ thực tại duy nhất không ai có thể can thiệp.

"Chạy đi, Vũ!" Diên đột ngột đẩy anh ra. "Hắn không chỉ có một mình!"

Từ trên các mái nhà cổ kính, những kẻ dọn dẹp mặt nạ trắng lại hiện ra, lần này chúng cầm trên tay những thiết bị cưỡng chế điện từ.

Thành phố Vĩnh Yên một lần nữa trở lại với thực tại nghiệt ngã: Một cuộc đi săn mà con mồi đã bắt đầu biết nhe nanh vuốt.