MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cầm Đồ Nỗi ĐauChương 13: TIẾNG ĐÀN DƯƠNG CẦM TRONG NGĂN KÉO NÃO BỘ

Tiệm Cầm Đồ Nỗi Đau

Chương 13: TIẾNG ĐÀN DƯƠNG CẦM TRONG NGĂN KÉO NÃO BỘ

891 từ · ~5 phút đọc

Vũ dìu Diên băng qua cánh cửa hậu mục nát của Nhà hát Lớn Vĩnh Yên – một phế tích của thời đại hoàng kim nay chỉ còn là cái xác không hồn với những hàng ghế bọc nhung đỏ rách bươm và mùi bụi bặm ngàn năm. Ánh đèn đường le lói từ bên ngoài xuyên qua những ô kính vỡ, hắt lên sân khấu những vệt sáng dài nhợt nhạt.

Họ không còn sức để chạy nữa. Toàn bộ hệ thần kinh của Vũ như bị tẩm trong axit sau khi chống chọi với "Sóng Giao Thoa". Anh đặt Diên ngồi xuống bên cạnh một chiếc đàn dương cầm cũ kỹ nằm cô độc giữa sân khấu. Chiếc đàn bị mất nắp, để lộ những dây thép rỉ sét bên trong như một bộ xương khô.

"Ông ổn chứ?" Diên hỏi, giọng cô mệt mỏi nhưng ánh mắt hổ phách vẫn sáng quắc một cách lạ lùng.

Vũ không trả lời ngay. Anh tựa đầu vào chân đàn, hơi thở đứt quãng. "Tôi vừa thấy... những thứ không nên thấy. Sói không chỉ dùng ảo giác. Hắn dùng chính sự khao khát của chúng ta để làm bẫy."

"Vũ này," Diên đột ngột đưa tay chạm vào những phím đàn phủ đầy bụi. Một âm thanh lạc điệu, u uất vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Lúc nãy, khi tôi đẩy lùi sóng của hắn... tôi không chỉ phòng thủ. Tôi đã vô tình 'chạm' vào tần số của hắn."

Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc. "Cô thâm nhập ngược vào Sói sao?"

"Không hẳn là thâm nhập. Giống như một vụ va chạm ý thức," Diên nhắm mắt lại, đôi ngón tay cô bắt đầu lướt trên những phím đàn chết lặng. "Trong đầu hắn có một ngăn kéo được khóa rất kỹ. Nó không chứa sự tàn ác, cũng không chứa mã nguồn của Lạc Hoa. Nó chứa tiếng đàn này."

Diên bắt đầu gõ lên những phím đàn. Dù chiếc dương cầm đã hỏng, nhưng qua sự cộng hưởng của ánh sáng hổ phách dưới da cô, một giai điệu kỳ lạ bắt đầu vang lên – không phải bằng âm thanh vật lý, mà nó rung động thẳng vào thính giác não bộ của Vũ.

Đó là một bản Sonata buồn bã, day dứt. Giai điệu như tiếng khóc của một người đứng giữa đồng hoang.

"Hắn từng là một nghệ sĩ," Diên thào thào, gương mặt cô trở nên xa xăm. "Trước khi trở thành Sói, hắn là một kẻ yêu cái đẹp đến điên dại. Hắn gia nhập Lạc Hoa vì hắn không thể chịu đựng được việc những giai điệu tuyệt mỹ này sẽ bị thời gian và cái chết xóa nhòa. Hắn muốn số hóa mọi cảm xúc để chúng được trường tồn... nhưng trong quá trình đó, hắn đã đánh mất chính khả năng cảm thụ của mình."

Vũ lắng nghe giai điệu đó, cảm giác căm thù trong anh bỗng chốc pha trộn với một sự thương hại ghê tởm. Một kẻ vì muốn giữ gìn cái đẹp mà sẵn sàng biến nhân loại thành những cỗ máy không ký ức.

"Tiếng đàn này... nó là điểm yếu của hắn," Vũ nhận ra, anh đứng dậy, bước lại gần Diên. "Nếu hắn giữ nó trong một 'ngăn kéo' riêng tư, nghĩa là hắn vẫn chưa hoàn toàn bị hóa đá. Đó là vết nứt trong bộ giáp của hắn."

Nhưng ngay lúc đó, tiếng đàn đột ngột trở nên chói tai. Những dây đàn rỉ sét bên trong chiếc dương cầm căng lên rồi đứt phựt.

"Hắn đang đến," Diên đứng phắt dậy, gương mặt cô tái mét. "Hắn cảm nhận được tôi đang ở trong ngăn kéo của hắn. Hắn đang nổi giận... nỗi giận của một kẻ bị lột trần bí mật."

Một luồng áp suất không khí cực lớn từ phía cửa chính nhà hát ập tới, làm những hàng ghế nhung đổ rạp. Sói bước vào, lần này không còn vẻ lịch thiệp, trí thức. Đôi mắt hắn rực lên một màu đỏ sẫm, và những sợi dây cáp từ cánh tay hắn vươn ra như những xúc tu của một sinh vật ngoài hành tinh, kéo lê trên mặt sàn gỗ tạo ra tiếng sột soạt rợn người.

"Mày dám chạm vào nó..." Sói gầm lên, giọng nói hắn giờ đây bị méo mó bởi các thiết bị khuếch đại âm thanh. "Mày chỉ là một vật chứa! Mày không có quyền phán xét ký ức của tao!"

Vũ đứng chắn trước Diên, tay cầm chắc con dao đa năng. "Ký ức là thứ để sống, không phải để nhốt vào lồng kính và bóp nghẹt nó, Sói ạ. Mày không phải là người bảo tồn, mày là kẻ sát hại những giai điệu đó!"

Trong bóng tối của nhà hát, trận chiến giữa một kẻ nhặt rác bảo vệ hiện tại và một kẻ săn linh hồn tôn thờ quá khứ đã đến hồi không thể tránh khỏi. Tiếng đàn dương cầm vẫn còn âm vang trong não bộ của họ như một bản nhạc tử thần.

Vũ cảm thấy một luồng năng lượng nóng hổi truyền từ lưng mình – Diên đã đặt tay lên vai anh. Cô không chạy trốn nữa. Cô đang chuẩn bị mở toang "ngăn kéo" đó một lần và mãi mãi.