MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cầm Đồ Nỗi ĐauChương 14: KHI NỖI ĐAU LÀ HÀNG HÓA XA XỈ

Tiệm Cầm Đồ Nỗi Đau

Chương 14: KHI NỖI ĐAU LÀ HÀNG HÓA XA XỈ

1,067 từ · ~6 phút đọc

Nhà hát Lớn rung chuyển dưới cơn thịnh nộ của Sói. Những xúc tu cáp quang từ cánh tay hắn quất mạnh vào những cột trụ đá, làm bụi vôi rơi xuống như một cơn mưa trắng xóa. Sói bước tới, mỗi bước chân là một sự cưỡng bức không gian. Hắn không nhìn Vũ, đôi mắt đỏ rực của hắn chỉ dán chặt vào Diên – người vừa dám đánh cắp giai điệu bí mật nhất của cuộc đời hắn.

"Anh biết không, Vũ," Sói cất tiếng, giọng hắn giờ đây bình thản một cách đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sức tàn phá xung quanh. "Ở thế giới ngoài kia, người ta trả hàng triệu đồng ảo để được nếm thử một giây phút đau khổ thực sự. Những kẻ giàu sang đã quá no nê với sự hạnh phúc giả tạo, họ thèm khát cảm giác được tan nát cõi lòng. Nỗi đau là thứ hàng hóa xa xỉ nhất mà Lạc Hoa cung cấp. Và mày... mày đang lãng phí nó cho một kẻ vô danh."

Vũ đứng trụ vững, đôi chân anh bám chặt vào sàn gỗ sân khấu đang nứt toác. Anh cảm thấy luồng hơi ấm từ bàn tay Diên đang truyền qua lớp áo, nó không còn là hơi nóng của cơn sốt, mà là một sự rung động đồng điệu.

"Tao không bán nỗi đau, Sói ạ," Vũ nhếch môi, cảm nhận vị máu khô nơi đầu lưỡi. "Tao chỉ cầm cố chúng để những kẻ như mày không thể chạm vào. Mày gọi đó là hàng hóa, nhưng tao gọi đó là bằng chứng của việc chúng tao vẫn còn là con người."

Sói cười nhạt, đôi tay hắn dang rộng. Ngay lập tức, những sợi cáp phóng ra như những tia chớp đen, lao thẳng về phía hai người. Vũ đẩy Diên sang một bên, anh lăn người trên sàn, dùng con dao đa năng chém đứt một sợi cáp đang định quấn lấy cổ mình. Tia lửa điện bắn tung tóe, làm cháy xém một mảng áo của anh.

"Diên! Ngay bây giờ!" Vũ hét lớn.

Diên không chạy trốn. Cô đứng giữa sân khấu, mái tóc tung bay trong luồng gió điện từ. Cô nhắm mắt lại, và thay vì chống trả bằng sức mạnh vật lý, cô bắt đầu phóng thích tất cả những gì cô đã "thu hoạch" được từ ngăn kéo não bộ của Sói ở chương trước.

Tiếng đàn dương cầm lại vang lên. Nhưng lần này, nó không còn là một giai điệu buồn bã. Diên đã trộn lẫn tiếng đàn đó với những ký ức kinh hoàng về đám cháy của Vũ, với tiếng khóc của những đứa trẻ trong "Vùng Trắng", và với cả sự trống rỗng lạnh lẽo của chính cô.

Đó là một bản giao hưởng của sự hỗn loạn. Một loại "rác ý thức" nồng độ cao mà không một hệ thống lọc nào của Lạc Hoa có thể xử lý kịp.

"Mày làm cái gì thế này?" Sói khựng lại. Bước chân hắn lảo đảo. Những sợi xúc tu cáp quang bắt đầu co giật điên cuồng, chúng không còn tuân theo mệnh lệnh của hắn mà bắt đầu quấn chặt lấy chính chủ nhân.

Sói ôm lấy đầu, gầm rú trong đau đớn. Những hình ảnh về quá khứ nghệ sĩ của hắn bị xới tung, bị vấy bẩn bởi nỗi đau của hàng ngàn kẻ khác mà hắn từng coi khinh. Hắn thấy mình đang đàn trên một phím đàn bằng xương người, thấy những khán giả trong khán phòng là những cái kén không mặt đang gào thét.

"Đây là những gì mày đã bán đi, Sói!" Vũ lao tới, lợi dụng lúc Sói đang bị chấn động tâm lý. "Mày biến nỗi đau thành hàng hóa, vậy thì hãy nếm thử cái giá của nó đi!"

Vũ không dùng súng điện. Anh dùng chính chiếc kén ký ức màu đỏ sẫm của vụ tai nạn ở chương trước – thứ mà anh chưa bao giờ tiêu hủy. Anh đập mạnh chiếc kén vào bộ thu phát tín hiệu trên ngực Sói.

Một tiếng nổ chói tai vang lên. Luồng dữ liệu đỏ rực tràn ra, nhấn chìm cả ba người vào một vùng ánh sáng chói lòa.

Trong khoảnh khắc đó, Vũ thấy Sói không còn là một kẻ săn mồi. Anh thấy một người đàn ông trung niên đang khóc nức nở bên một bản nhạc dở dang, đôi bàn tay gầy guộc đang bị những bánh răng công nghiệp nghiền nát. Đó là sự thật đằng sau chiếc mặt nạ của Sói – một kẻ đã bị Lạc Hoa bẻ gãy linh hồn trước khi biến hắn thành một công cụ.

Khi ánh sáng tan đi, Sói ngã gục xuống sàn nhà hát, bộ giáp công nghệ trên người hắn vỡ vụn, lộ ra cơ thể người gầy gò, rệu rã. Hắn nhìn Vũ và Diên bằng ánh mắt mờ đục, không còn sự ngạo nghễ, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến tận cùng.

"Các người... không biết mình vừa mở ra cái gì đâu..." Sói thào thào, máu đen chảy ra từ tai. "Ta chỉ là... kẻ gác cổng. Lạc Hoa... chúng đã có đủ dữ liệu từ cô ta rồi..."

Diên bước lại gần Sói. Ánh sáng hổ phách dưới da cô nhạt dần, để lại một vẻ mệt mỏi rã rời. Cô nhìn kẻ vừa truy đuổi mình bằng một sự thấu cảm kỳ lạ.

"Tôi không phải là hàng hóa của ông," Diên nói, giọng cô vang vọng trong không gian vắng lặng của nhà hát. "Và ông cũng không còn là nghệ sĩ của bản nhạc đó nữa. Chúng ta đều đã mất tất cả."

Tiếng còi xe cảnh sát và tiếng trực thăng của tổ chức bắt đầu vang vọng từ xa. Vũ biết họ không có nhiều thời gian. Anh nắm lấy tay Diên, kéo cô đứng dậy.

"Đi thôi. Trận chiến này chưa kết thúc ở đây. Hắn nói đúng, chúng ta vừa chạm vào một thứ lớn hơn nhiều."

Họ để lại Sói nằm đó, giữa những hàng ghế nhung rách nát và những mảnh vỡ của một kiệt tác bị nguyền rủa. Nhà hát Lớn lại chìm vào bóng tối, nhưng lần này, sự im lặng của nó mang theo một dự cảm về một cuộc đại nạn sắp đổ xuống thành phố Vĩnh Yên.