MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cầm Đồ Nỗi ĐauChương 2: MÙI CỦA MƯA VÀ VỊ RỈ SẮT

Tiệm Cầm Đồ Nỗi Đau

Chương 2: MÙI CỦA MƯA VÀ VỊ RỈ SẮT

1,443 từ · ~8 phút đọc

Vũ nhìn cô gái đứng trước mặt, điếu thuốc dưới chân vẫn còn tỏa ra một sợi khói mỏng manh rồi lịm tắt. Trong cái không gian sực nồng mùi linh kiện điện tử cũ và hơi ẩm của tường vôi bong tróc này, sự hiện diện của cô giống như một lỗi hệ thuật toán (glitch) – quá sạch sẽ, quá tĩnh lặng, và quá mức vô hồn.

"Mua lại chính mình?" Vũ lặp lại, thanh âm của anh va đập vào những kệ hàng chứa đầy những hộp kén ký ức bằng thủy tinh, tạo ra những tiếng vang nhỏ vụn. "Cô có biết ở đây là đâu không? Đây là bãi rác của những thứ người ta muốn quên. Nếu cô đã ở đây, nghĩa là cô đã bị vứt bỏ, hoặc chính cô đã tự ném mình đi."

Cô gái không nhúc nhích. Ánh sáng từ bảng điều khiển trên bàn hắt lên khuôn mặt cô một màu xanh tái tử khí. Cô tên là Diên – hay ít nhất đó là cái tên thêu trên ngực áo khoác bạc màu của cô.

"Tôi không có gì cả," Diên nói, đôi môi mỏng cử động một cách máy móc. "Sáng nay thức dậy, tôi thấy mình nằm trong một hẻm nhỏ. Trong đầu tôi là một căn phòng trống không, sơn màu trắng, không cửa sổ, không đồ đạc. Tôi không biết mình thích màu gì, không biết mình sợ điều gì, và không biết... tại sao tôi lại thấy đau ở ngực dù bác sĩ nói tim tôi vẫn đập bình thường."

Vũ im lặng. Anh biết trạng thái này. Đó là kết quả của việc "Tẩy não trắng" (Total Wipeout) – một dịch vụ đắt đỏ dành cho những kẻ nợ nần chồng chất hoặc những tội phạm muốn rũ bỏ quá khứ để bắt đầu lại. Nhưng nhìn Diên, cô không giống một tội phạm. Cô giống một món đồ chơi bị rút sạch pin hơn.

"Tôi không thể giúp cô," Vũ lạnh lùng quay đi, bàn tay thô ráp của anh bắt đầu thu dọn đống kén ký ức vừa thu mua từ gã đàn ông lúc nãy. "Ký ức đã xóa là dữ liệu đã bị phân rã. Nó không giống như một món đồ cầm cố mà cô có thể chuộc lại bằng tiền."

"Nhưng ông là 'Kẻ nhặt rác'," Diên bước lên một bước, âm thanh đế giày chạm sàn xi măng khô khốc. "Người ta nói, bất cứ thứ gì bị vứt đi ở thành phố Vĩnh Yên này, cuối cùng đều trôi về tay ông."

Vũ dừng khựng lại. Anh ghét cái danh xưng đó, nhưng anh không thể phủ định nó. Anh với tay lấy một chiếc máy quét cầm tay, ra hiệu cho Diên ngồi xuống chiếc ghế sắt rỉ sét.

"Ngồi xuống. Tôi sẽ kiểm tra 'vết cắt' trong não cô. Nếu bọn chúng xóa sạch bằng tia laser tầng phổ rộng, thì cô nên về nhà và tập làm một con búp bê đi. Đừng tìm kiếm làm gì cho mệt."

Khi Vũ đưa máy quét lại gần thái dương của Diên, một tín hiệu đỏ rực nhấp nháy trên màn hình. Anh nheo mắt. Không phải xóa sạch. Có một dấu vết của "Ký ức lưu lạc" (Stray Memory). Nó giống như một sợi chỉ mỏng manh còn sót lại sau khi cả tấm vải đã bị xé vụn.

Để truy tìm sợi chỉ đó, Vũ phải làm một việc mà anh cực kỳ căm ghét: Thâm nhập cộng hưởng.

Anh lấy một sợi dây cáp mỏng, cắm một đầu vào sau gáy mình, đầu kia áp vào thái dương Diên. "Nhắm mắt lại," anh ra lệnh. "Dù thấy gì cũng không được hét lên. Nếu cô hoảng loạn, não của cả hai chúng ta sẽ biến thành một mớ cháo điện tử."

Luồng ý thức của Vũ bắt đầu rời khỏi cơ thể. Bóng tối ập đến, rồi ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lòa xé toạc võng mạc của anh.

Mùi mưa.

Đó là thứ đầu tiên Vũ cảm nhận được. Một cơn mưa rào mùa hạ, nóng hầm hập và mang theo vị mặn của đất bụi. Anh thấy mình đang đứng trong một căn nhà cũ, sàn gỗ kêu lạch cạch dưới chân. Qua khung cửa sổ mờ hơi nước, một bóng người đàn ông đang đứng quay lưng lại.

Mùi vị rỉ sắt bắt đầu xộc lên mũi. Vũ nhìn xuống tay mình – hay đúng hơn là nhìn qua đôi mắt của Diên trong ký ức này. Đôi bàn tay nhỏ bé, run rẩy, đang nắm chặt một vật sắc nhọn. Trên mặt sàn, vũng máu đỏ tươi đang lan rộng, hòa vào nước mưa tạt qua khe cửa.

Tạch. Tạch. Tạch.

Tiếng nước nhỏ giọt hay tiếng tim đập? Vũ cảm thấy một nỗi buồn khủng khiếp, một sự uất ức đặc quánh như nhựa đường bóp nghẹt lấy cuống họng anh. Đây không phải là một ký ức bị xóa bỏ vì nợ nần. Đây là một ký ức bị "phong tỏa" vì nó quá kinh hoàng để một con người bình thường có thể gánh vác.

Bất ngờ, bóng người đàn ông quay lại. Khuôn mặt hắn nhòe nhoẹt, không có ngũ quan, chỉ là một hố đen thăm thẳm. Hắn đưa tay ra, giọng nói vang lên như tiếng rít của kim loại cọ sát: "Mày không bao giờ được phép nhớ lại, Diên..."

"A!"

Vũ giật phăng sợi dây cáp ra. Anh ngã nhào khỏi ghế, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Tim anh đập loạn nhịp, cảm giác vị rỉ sắt của máu vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi.

Diên vẫn ngồi đó, đôi mắt vẫn trống rỗng nhưng gò má cô đã lăn dài hai hàng nước mắt. Cô không biết tại sao mình khóc. Cô không thấy những gì Vũ thấy, cô chỉ cảm nhận được dư chấn của nỗi đau mà anh vừa trích xuất.

"Ông thấy gì rồi?" Diên thì thầm, giọng run rẩy.

Vũ nhìn cô, trong lòng dấy lên một sự thương hại mà từ lâu anh tưởng mình đã giết chết. Ký ức đó... nó không chỉ là của cô. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi kia, anh đã thấy một hình xăm nhỏ trên cổ tay của bóng đen đó. Một biểu tượng mà Vũ đã tìm kiếm suốt mười năm qua: Một bông hoa bỉ ngạn cách điệu của Ngân hàng Ký ức.

"Tôi thấy mưa," Vũ nói dối, giọng anh trầm xuống, cố che giấu sự chấn động. "Và một quá khứ mà lẽ ra cô nên để nó ngủ yên thì hơn."

Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhỏ thông lên mặt đất, nhìn những đôi chân của dòng người qua lại trên vỉa hè phía trên. Thành phố Vĩnh Yên vẫn thế, lạnh lẽo và vô tình. Những kẻ đi trên kia có bao nhiêu người thực sự đang sống với ký ức của chính mình? Hay tất cả chỉ là những vỏ bọc được vay mượn cảm xúc từ kẻ khác?

"Tôi sẽ giúp cô," Vũ nói, không quay đầu lại. "Nhưng không phải vì tôi tốt bụng. Mà vì ký ức của cô có chứa một thứ mà tôi đang đòi nợ."

Diên đứng dậy, đôi tay đan vào nhau: "Tôi phải trả công cho ông thế nào? Tôi không có tiền."

Vũ quay lại, nở một nụ cười cay đắng: "Cô không có tiền, nhưng cô có sự trống rỗng. Từ giờ cho đến khi tìm lại được sự thật, cô sẽ là 'bình chứa' cho tôi. Mỗi khi tôi nạp quá nhiều ký ức của khách hàng và đứng bên bờ vực điên loạn, tôi sẽ đổ bớt 'rác' vào sự trống rỗng của cô. Cô có chấp nhận không? Trở thành thùng rác tâm trí của một kẻ nhặt rác?"

Diên nhìn anh, không một chút do dự: "Chỉ cần tôi biết mình là ai, cái gì tôi cũng chấp nhận."

Đêm đó, dưới tầng hầm ẩm thấp, một bản giao kèo quái dị đã được thiết lập. Một kẻ chứa quá nhiều nỗi đau của thiên hạ và một kẻ không có lấy một mẩu ký ức cho riêng mình. Họ tựa vào nhau, bắt đầu hành trình đi ngược dòng chảy của sự quên lãng, mà không biết rằng phía trước là một vực thẳm mà ngay cả ánh sáng cũng không thể thoát ra.

Ngoài kia, trời bắt đầu đổ mưa. Mùi mưa và vị rỉ sắt lại hiện về, ám ảnh và chân thực đến mức Vũ phải tự cấu vào tay mình để biết rằng anh vẫn còn đang ở trong thực tại.