MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cầm Đồ Nỗi ĐauChương 3: BẢN HỢP ĐỒNG BẰNG MÁU

Tiệm Cầm Đồ Nỗi Đau

Chương 3: BẢN HỢP ĐỒNG BẰNG MÁU

1,321 từ · ~7 phút đọc

Căn hầm của Vũ không có khái niệm về thời gian. Chỉ có tiếng rè rè của dàn máy chủ cũ kỹ và nhịp đập của những bóng đèn neon sắp cháy, lúc tỏ lúc mờ như hơi thở của một kẻ hấp hối. Sau cuộc cộng hưởng kinh hoàng ở chương trước, Vũ ngồi bất động trước bàn làm việc, những ngón tay gầy guộc đan vào nhau.

Diên vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế sắt rỉ sét. Cô không hỏi thêm, cũng không đòi hỏi một sự giải thích rõ ràng hơn về những gì Vũ đã thấy. Sự kiên nhẫn của cô không phải đức tính, mà là kết quả của việc không có ký ức để so sánh, không có sự nôn nóng để thúc giục. Cô giống như một tờ giấy trắng đặt giữa một căn phòng đầy bụi bặm, chỉ biết lặng lẽ chờ đợi bị lấp đầy.

"Ăn đi," Vũ đẩy một hộp súp tổng hợp về phía cô. Thứ chất lỏng màu xám nhạt đó có vị của bì các-tông và muối, nhưng nó đủ để duy trì sự sống.

Diên cầm thìa, đưa lên miệng một cách chậm rãi. "Ông Vũ này," cô khẽ gọi, "tại sao người ta lại muốn quên?"

Vũ khựng lại khi đang kiểm tra một kén ký ức màu tím nhạt. Anh cười khẩy, một nụ cười không chạm đến mắt. "Vì thế giới này quá chật chội cho những nỗi đau, Diên ạ. Ở Vĩnh Yên, người ta đo lường sự thành công bằng việc anh có thể mỉm cười bao lâu trong một ngày. Một ký ức đau buồn giống như một khối u. Nếu cô không cắt bỏ nó, nó sẽ di căn, nó làm cô chậm chạp, làm cô không thể làm việc 16 tiếng một ngày trong các nhà máy dữ liệu. Quên đi chính là cách để tồn tại."

"Vậy ông là người giúp họ 'tồn tại' sao?"

Vũ nhìn vào hộp súp của mình, cảm thấy buồn nôn. "Tôi là kẻ nhặt những khối u đó về và nuôi dưỡng chúng."

Tiếng chuông cửa tầng hầm lại vang lên, lần này không phải tiếng "keng" khô khốc mà là một hồi chuông dồn dập, nặng nề. Vũ ra hiệu cho Diên lùi vào bóng tối sau bức màn nhung cũ nát.

Cánh cửa sập mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào, trang phục của ông ta toát lên vẻ sang trọng của tầng lớp trung lưu nhưng khuôn mặt lại bị tàn phá bởi sự hoảng loạn. Ông ta lao đến bàn của Vũ, hai tay run lẩy bẩy đặt lên mặt kính một thiết bị lưu trữ bằng vàng ròng.

"Vũ... tôi cần anh giúp. Ngay lập tức!"

Vũ không vội vàng. Anh nâng thiết bị lên, soi dưới ánh đèn cực tím. "Ông Lâm, phó giám đốc điều hành của Tập đoàn Giao Thoa? Một người như ông sao lại tìm đến cái hang chuột này?"

"Đừng mỉa mai tôi nữa!" Người đàn ông gầm lên, nhưng giọng lại vỡ ra ở cuối câu. "Con trai tôi... nó vừa gây ra một tai nạn. Một vụ va chạm trên đường cao tốc tầng 5. Có người chết. Nó chỉ mới 19 tuổi, tương lai nó không thể bị hủy hoại vì một phút bốc đồng. Tôi đã mua chuộc cảnh sát, tôi đã xóa sạch camera... nhưng con tôi, nó không chịu nổi. Nó cứ nhìn thấy máu, nhìn thấy khuôn mặt của nạn nhân mỗi khi nhắm mắt. Nó đang phát điên!"

Vũ đặt thiết bị xuống, ánh mắt trở nên sắc lẹm. "Và ông muốn tôi 'trích xuất' hình ảnh đó ra khỏi não nó? Ông biết luật mà, Lâm. Xóa ký ức tội phạm là trọng tội cấp độ một."

"Tôi sẽ trả gấp ba! Không, gấp mười lần giá thị trường!" Ông Lâm nắm lấy cổ áo Vũ, hơi thở nồng nặc mùi rượu đắt tiền và sự hèn hạ. "Anh là kẻ duy nhất có thể trích xuất mà không để lại 'vết sẹo điện não'. Hãy lấy ký ức đó đi, giấu nó vào xó xỉnh nào đó trong cái tiệm này, hoặc nghiền nát nó cũng được. Tôi không quan tâm!"

Vũ đẩy tay ông ta ra, chậm rãi rút một tờ giấy da đã ố vàng – loại giấy hiếm hoi còn tồn tại trong thời đại số. Đây là "Bản hợp đồng bằng máu" của tiệm cầm đồ.

"Tôi không nghiền nát ký ức," Vũ nói, giọng lạnh như băng. "Tôi cầm cố chúng. Nếu sau này con trai ông muốn lấy lại, cái giá sẽ là sự thật."

"Nó sẽ không bao giờ muốn lấy lại thứ kinh tởm đó đâu!" Ông Lâm vội vã ký tên, những nét chữ nguệch ngoạc đầy tội lỗi.

Mười phút sau, một chiếc xe cứu thương tư nhân đỗ xịch trước cửa hầm. Một chàng trai trẻ bị trói chặt trên cáng được đưa vào. Cậu ta gào thét, đôi mắt trợn ngược, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa về "đôi mắt đỏ" và "tiếng xương gãy".

Vũ bắt đầu làm việc. Anh đeo kính áp tròng vi phẫu, đôi tay di chuyển trên những phím ảo với sự chuẩn xác của một nghệ sĩ dương cầm. Diên đứng sau bức màn, chứng kiến toàn bộ quá trình. Cô thấy Vũ kết nối với chàng trai đó. Cô thấy khuôn mặt Vũ biến dạng, cơ bắp trên người anh co rút lại như thể chính anh là người đang chịu đựng vụ tai nạn.

Một làn sương mù màu đỏ sẫm bắt đầu chảy từ thái dương chàng trai vào kén lưu trữ của Vũ. Tiếng la hét dịu dần, rồi tắt hẳn. Chàng trai trên cáng thở hắt ra một hơi, gương mặt trở nên thanh thản một cách đáng sợ, giống như một đứa trẻ vừa được nghe hát ru.

Khi ông Lâm và đoàn người rời đi, căn hầm trở lại sự tĩnh lặng chết chóc. Vũ gục đầu xuống bàn, đôi vai run rẩy.

Diên bước ra khỏi bóng tối. Cô đi đến bên cạnh, khẽ chạm tay vào vai anh. "Ông không sao chứ?"

Vũ ngẩng lên. Đôi mắt anh đỏ ngầu, tràn đầy những tia máu li ti. Anh nhìn Diên, nhưng dường như anh đang nhìn xuyên qua cô, nhìn vào một thực tại đầy máu và mảnh kính vỡ mà anh vừa thu nhận.

"Đây là cách mà 'tương lai' được xây dựng, Diên ạ," Vũ thào thào. "Trên những hố đen của sự quên lãng. Chàng trai đó giờ đây sẽ về nhà, ăn một bữa tối ngon lành và ngủ một giấc thật sâu, như thể cậu ta chưa bao giờ tước đoạt mạng sống của ai. Còn tôi... tôi sẽ phải mang theo tiếng kêu cứu của nạn nhân đó trong giấc ngủ của mình."

Vũ cầm kén ký ức màu đỏ sẫm lên, chuẩn bị cất nó vào kho. Nhưng đột nhiên, anh khựng lại. Anh nhận ra một điều kỳ lạ. Trong những hình ảnh hỗn loạn của vụ tai nạn mà anh vừa trích xuất, ở phía xa của hiện trường, có một bóng người đứng dưới mưa.

Một bóng người có hình xăm bông hoa bỉ ngạn trên cổ tay.

Tim Vũ đập hụt một nhịp. Ký ức của Diên và ký ức của con trai ông Lâm... chúng đang giao thoa tại một điểm mà anh không thể lường trước.

"Diên," Vũ quay sang cô, ánh mắt anh giờ đây không còn sự lạnh lùng mà là một sự quyết liệt đầy ám ảnh. "Hợp đồng bắt đầu sớm hơn tôi nghĩ rồi. Cô chuẩn bị đi, chúng ta sắp phải ném mình vào một đống rác lớn hơn cái hầm này nhiều."

Ngoài kia, thành phố Vĩnh Yên vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong lòng nó, những vết nứt đang bắt đầu toác ra, chuẩn bị nuốt chửng tất cả những kẻ dám đi tìm sự thật.