Cơn mưa ngoài kia không có dấu hiệu dứt, nó trút xuống những mái nhà tôn rỉ sét của khu ổ chuột, tạo thành một bản nhạc hỗn loạn và đơn điệu. Trong căn hầm, Vũ vẫn đứng lặng hồi lâu, tay siết chặt kén ký ức màu đỏ sẫm vừa trích xuất từ con trai ông Lâm. Cái lạnh từ khối kim loại thấm vào da thịt anh, nhưng không lạnh bằng sự thật đang dần hiển lộ.
"Ông thấy hắn đúng không?" Giọng của Diên vang lên, nhỏ nhẹ nhưng sắc lẹm, cắt ngang dòng suy nghĩ của Vũ.
Vũ quay lại. Diên đã đứng sát sau lưng anh từ lúc nào. Đôi mắt cô, dù trống rỗng, nhưng dường như lại có khả năng phản chiếu những gì anh đang che giấu.
"Kẻ có bông hoa trên tay," cô tiếp tục, bước tới gần hơn. "Tôi cảm nhận được nó. Khi ông chạm vào kén ký ức đó, sự rung động trong não bộ của ông... nó giống hệt lúc ông thâm nhập vào tôi."
Vũ thở dài, ném kén ký ức lên bàn. "Cô bắt đầu nhạy cảm hơn rồi đấy, Diên. Đó là dấu hiệu xấu. Một 'Người Quên' lẽ ra không nên cảm nhận được sự cộng hưởng. Nó có nghĩa là những ngăn chứa trong não cô đang tự tìm cách kết nối lại, dù chúng chẳng có gì để kết nối."
Anh đi tới góc phòng, nơi đặt một chiếc tủ sắt cũ kỹ được khóa bởi nhiều lớp bảo mật sinh trắc học. Đây là "Nghĩa địa của những linh hồn" – nơi lưu giữ hàng ngàn kén ký ức mà khách hàng đã cầm cố và không bao giờ quay lại lấy. Vũ lấy ra một thiết bị đồng bộ hóa đời cũ, loại có những sợi dây cáp chằng chịt như rễ cây.
"Ngồi xuống," Vũ ra lệnh, giọng anh có phần gắt gỏng để che đậy sự lo lắng. "Nếu chúng ta muốn tìm ra kẻ đó, tôi cần dùng não của cô làm 'bộ lọc'. Ký ức của con trai ông Lâm quá hỗn loạn bởi sự sợ hãi và hèn nhát. Tôi cần một sự trống rỗng tuyệt đối như của cô để gạn lọc lấy hình ảnh rõ nét nhất về kẻ xăm hình bỉ ngạn đó."
Diên ngoan ngoãn ngồi xuống. Cô không hỏi về sự nguy hiểm, dù cô biết mỗi lần kết nối là một lần linh hồn cô bị phơi bày trước những tạp âm kinh tởm của kẻ khác.
"Tại sao lại là bỉ ngạn?" Diên hỏi khi Vũ bắt đầu gắn các điện cực lên trán cô.
Bàn tay Vũ hơi khựng lại. "Trong ngôn ngữ cổ của những kẻ lưu giữ ký ức, hoa bỉ ngạn tượng trưng cho sự phân ly giữa sinh và tử, giữa nhớ và quên. Có một tổ chức ngầm mang tên Lạc Hoa. Chúng không chỉ mua bán ký ức, chúng 'tái chế' chúng. Chúng lấy nỗi đau của người này, trộn với sự hận thù của người kia để tạo ra những loại 'thuốc phiện tinh thần' bán cho giới thượng lưu. Kẻ có hình xăm đó... hắn là một kẻ dọn dẹp của Lạc Hoa."
Vũ hít một hơi thật sâu, rồi nhấn nút kích hoạt.
Vù.
Một luồng áp suất cực đại ập vào tâm trí cả hai. Lần này, không còn là mùi mưa hay vị rỉ sắt đơn thuần. Đó là một cơn bão của sự tội lỗi. Vũ và Diên cùng thấy mình đứng giữa đại lộ cao tốc tầng 5. Tiếng phanh xe rít lên chói tai, tiếng kim loại va chạm nghe như tiếng xương người gãy vụn.
Máu. Máu văng lên kính chắn gió, đỏ rực dưới ánh đèn neon vàng vọt.
Qua đôi mắt của chàng trai con nhà giàu, họ thấy một bóng người lững thững bước ra từ phía sau cột trụ bê tông. Hắn không chạy trốn, cũng không cứu giúp. Hắn đứng đó, cầm một thiết bị thu phát cầm tay, thản nhiên như một nhiếp ảnh gia đang bắt trọn khoảnh khắc đẹp nhất của hoàng hôn.
Trên cổ tay trái của hắn, bông hoa bỉ ngạn màu đen hiện lên rõ rệt dưới ánh chớp của cơn giông.
"Hắn đang... thu hoạch," Vũ thì thầm trong trạng thái cộng hưởng. "Hắn không đợi người ta đến tiệm cầm đồ. Hắn có mặt tại hiện trường để thu lấy nỗi đau tươi nguyên nhất, nóng hổi nhất."
Bất ngờ, bóng đen đó ngẩng đầu lên. Dù đây chỉ là một ký ức tĩnh, nhưng dường như hắn cảm nhận được có kẻ đang quan sát mình từ tương lai. Đôi mắt hắn – một màu xám bạc của máy móc – nhìn thẳng vào "ống kính" tâm trí của Vũ và Diên. Một nụ cười méo mó hiện ra.
"Tìm thấy rồi," một giọng nói kỳ lạ vang lên ngay trong đại não của Vũ, không phải giọng của con trai ông Lâm, mà là giọng của kẻ lạ mặt đó.
"Ngắt kết nối! Ngay lập tức!" Vũ hét lên.
Anh dùng hết sức bình sinh giật phăng dây cáp. Cả căn hầm chìm vào bóng tối khi cầu chì bị cháy khét. Vũ ngã gục xuống sàn, nôn thắt ruột gan. Diên thì khác, cô không nôn, cô chỉ ngồi im, đôi mắt mở to, nhìn trân trân vào khoảng không.
"Hắn thấy chúng ta," Diên nói, giọng cô lạnh lẽo như băng tuyết. "Hắn không chỉ ở trong ký ức đó. Hắn ở khắp nơi."
Vũ lau vệt máu trào ra từ mũi. Anh nhận ra mình đã phạm một sai lầm chết người. Việc thâm nhập vào ký ức của một kẻ thuộc tổ chức Lạc Hoa giống như việc cô để lại dấu vân tay trên hiện trường vụ án. Chúng đã đánh dấu được tần số não bộ của anh.
"Chúng ta phải đi khỏi đây," Vũ gượng dậy, vơ lấy chiếc áo khoác và một túi nhỏ chứa những kén ký ức quan trọng nhất. "Tiệm cầm đồ này không còn an toàn nữa. Bản hợp đồng này không còn là về tiền hay sự thật đơn thuần... nó là về mạng sống của chúng ta."
Diên đứng dậy, cô nhìn quanh căn hầm – nơi duy nhất cô biết kể từ khi tỉnh dậy. "Đi đâu?"
Vũ nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự phức tạp. Anh đang kéo một cô gái vô tội vào một cuộc chiến mà chính anh cũng không chắc mình sẽ sống sót. Nhưng nhìn sâu vào sự trống rỗng của Diên, anh thấy một sự kiên định kỳ lạ. Cô không có quá khứ để mất, và điều đó khiến cô trở thành kẻ mạnh mẽ nhất mà anh từng gặp.
"Đến nơi mà nỗi đau không bao giờ bị xóa bỏ," Vũ đáp, tay nắm chặt lấy tay Diên. "Khu ổ chuột phía Tây. Nơi những kẻ 'phế thải' sinh sống. Ở đó, chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời cho bông hoa bỉ ngạn của cô."
Hai bóng người lủi thủi bước ra khỏi tầng hầm, hòa mình vào cơn mưa tầm tã của Vĩnh Yên. Phía sau họ, căn hầm từng là nơi trú ngụ duy nhất giờ đây chỉ còn là một cái hốc tối tăm, chờ đợi những kẻ đi săn tìm đến.
Trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, không phải bằng súng đạn, mà bằng những mảnh vỡ của linh hồn.