Khu ổ chuột phía Tây hiện ra như một vết loét khổng lồ trên cơ thể hào nhoáng của Vĩnh Yên. Ở đây, những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép được thay thế bằng những khối container rỉ sét xếp chồng lên nhau, và ánh sáng neon rực rỡ bị thay thế bằng những bóng đèn dây tóc vàng vọt, lập lờ trong làn khói từ những bếp than lộ thiên.
Vũ loạng choạng bước đi, một tay bám vào bức tường nhầy nhụa nước mưa, tay kia nắm chặt lấy cổ tay Diên. Cơn mưa lúc này không còn là những hạt nước, nó giống như hàng ngàn mũi kim châm vào đại não anh.
"Vũ... ông nóng quá," Diên khẽ nói. Cô cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lòng bàn tay anh, một thứ nhiệt lượng khô khốc, bất thường.
Vũ không trả lời. Anh không thể. Trong đầu anh lúc này là một buổi đại nhạc hội của những linh hồn lạc lối. Tiếng gào thét của con trai ông Lâm trong vụ tai nạn trộn lẫn với tiếng khóc tỉ tê của gã đàn ông bán kỷ niệm ngày cưới ở chương một. Rồi đột ngột, một hình ảnh xa lạ ập đến: một người đàn bà đang hát ru bên cửa sổ, mùi phấn rôm trẻ em nồng nặc... Đó là ký ức của ai? Vũ không biết. Anh đã "nuốt" quá nhiều nỗi đau vào bụng, và giờ đây, chúng đang bắt đầu tiêu hóa ngược lại anh.
Đó chính là Cơn sốt ý thức – nỗi khiếp sợ của mọi kẻ nhặt rác ký ức. Khi các "Tế bào Nhớ" không được đồng bộ hóa kịp thời, chúng sẽ bắt đầu tranh giành quyền kiểm soát hệ thống thần kinh của vật chủ.
"Chúng ta... phải tìm chỗ nghỉ," Vũ thào thào, hơi thở anh mang theo vị đắng của kim loại.
Họ tạt vào một lán trại bỏ hoang, mái che là một tấm bạt nilon rách nát kêu sột soạt theo từng cơn gió. Vũ ngã quỵ xuống lớp bùn đất, lưng tựa vào một thùng phuy cũ. Toàn thân anh co giật. Đôi mắt anh đảo liên tục, đồng tử giãn nở hết mức.
"Diên... nghe này," Vũ túm lấy vai cô, những ngón tay anh bấm sâu vào lớp vải áo cô như kẻ sắp chết đuối vồ lấy phao. "Trong túi... có một thiết bị lọc màu bạc. Mau... cắm nó vào gáy tôi."
Diên vội vã lục tìm trong chiếc túi nhỏ. Tay cô vẫn bình thản, một sự bình thản đáng sợ của kẻ không có nỗi sợ để bám víu. Cô tìm thấy thiết bị, một khối trụ nhỏ với những đầu kim siêu mảnh. Nhưng khi cô đưa nó lại gần gáy Vũ, cô khựng lại.
"Ông nói tôi là 'bình chứa' của ông," Diên nhìn thẳng vào đôi mắt đang đờ đẫn của Vũ. "Nếu tôi dùng máy lọc này, nỗi đau của ông sẽ biến mất. Nhưng nếu tôi kết nối trực tiếp... tôi sẽ mang hộ ông một phần, đúng không?"
"Đừng... cô không chịu nổi đâu," Vũ rít lên qua kẽ răng đang đánh vào nhau cầm cập. "Nó sẽ xé toạc sự trống rỗng của cô."
Diên không nghe. Một bản năng nguyên thủy nào đó – hay có lẽ là một mảnh vụn lòng trắc ẩn còn sót lại trong tâm hồn đã bị tẩy trắng – thúc giục cô. Cô không dùng máy lọc. Cô rút sợi cáp đồng bộ từ máy của Vũ, cắm một đầu vào gáy mình, và đầu kia dứt khoát ấn vào cổng kết nối trên cổ anh.
Oàng.
Một tiếng nổ câm lặng vang lên trong tâm trí Diên.
Thế giới của cô, vốn là một căn phòng trắng muốt, tĩnh mịch, nay bị đổ ập vào hàng tấn màu sắc và âm thanh hỗn loạn. Cô thấy máu. Cô thấy nước mắt. Cô thấy những gương mặt méo mó vì tham vọng và tuyệt vọng. Cô thấy cả một ký ức của chính Vũ: một đứa trẻ đứng trước ngôi nhà cháy rụi, đôi mắt nhìn trân trân vào đống tro tàn mà không thể khóc.
Vũ rên lên một tiếng dài, rồi cơ thể anh dần thả lỏng. Cơn nóng sốt bắt đầu rút đi, truyền sang người Diên.
Trong cơn mê sảng của sự giao thoa, họ không còn là hai cá thể độc lập. Họ giống như hai vùng nước hòa vào nhau. Vũ cảm nhận được sự dịu mát, sự yên tĩnh mênh mông như biển đêm từ phía Diên. Cô đã dùng sự trống rỗng của mình để bao bọc lấy những gai nhọn trong tâm trí anh, làm chúng dịu lại, dù cái giá phải trả là cô bắt đầu run rẩy.
"Đủ rồi... Diên... rút ra đi..." Vũ thầm thì, giọng anh đã tỉnh táo hơn đôi chút.
Khi sợi cáp rơi xuống đất, Diên đổ gục vào lòng Vũ. Cô không ngất, nhưng đôi mắt cô giờ đây không còn trong veo nữa. Có một gợn mây xám xịt ẩn hiện trong con ngươi cô.
Vũ ôm lấy cô, cảm giác tội lỗi dâng lên như thủy triều. Anh nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn cô gái đang thở hổn hển trong lòng. Anh đã làm gì thế này? Anh đã hứa sẽ tìm lại chính mình cho cô, nhưng thực chất, anh đang biến cô thành một cái thùng rác chứa đựng những phần mục nát nhất của cuộc đời anh và của cả cái thành phố này.
"Tại sao cô lại làm vậy?" Vũ hỏi, tay anh run run vuốt lại mái tóc bết nước mưa của cô.
Diên ngước nhìn anh, một nụ cười nhợt nhạt hiện lên trên môi – lần đầu tiên cô biết cười. "Vì khi mang hộ ông những thứ đó... tôi thấy mình 'thật' hơn. Dù là đau, nhưng ít nhất... tôi không còn là một bóng ma."
Vũ lặng người. Hóa ra, đối với một người không có quá khứ, ngay cả nỗi đau của kẻ khác cũng là một món quà. Đó là sự mỉa mai cay đắng nhất của Vĩnh Yên: nơi người ta phải bám víu vào sự khổ sở để biết mình vẫn còn tồn tại.
Anh nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia. Cơn sốt ý thức đã qua, nhưng một thứ cảm xúc mới đang nảy mầm trong anh – một thứ còn nguy hiểm hơn cả các tế bào nhớ lỗi. Đó là sự gắn kết.
"Nghỉ một chút đi," Vũ khẽ nói, kéo vạt áo khoác che cho cô. "Sáng mai, chúng ta sẽ tìm đến Lão Trọc. Nếu có ai biết về bông hoa bỉ ngạn trên tay cô và kẻ lạ mặt kia, thì chỉ có thể là lão."
Trong bóng tối của lán trại, hai linh hồn khiếm khuyết nương tựa vào nhau. Vũ không biết rằng, việc Diên tự nguyện nhận lấy ký ức của anh đã kích hoạt một thứ gì đó sâu thẳm trong mã nguồn của tổ chức Lạc Hoa đang nằm ngủ yên trong não bộ cô.
Một tín hiệu đỏ rực, rất nhỏ, vừa lóe lên từ sau gáy Diên, rồi lặn mất tăm vào làn da trắng nhợt.