MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cầm Đồ Nỗi ĐauChương 6: NHỮNG BÓNG MA TRONG HẺM NHỎ

Tiệm Cầm Đồ Nỗi Đau

Chương 6: NHỮNG BÓNG MA TRONG HẺM NHỎ

1,312 từ · ~7 phút đọc

Bình minh ở khu ổ chuột phía Tây không có mặt trời. Chỉ có một quầng sáng đùng đục xuyên qua lớp sương mù công nghiệp bện đặc mùi lưu huỳnh và rác thải điện tử. Vũ tỉnh dậy, xương khớp anh biểu tình bằng những cơn đau âm ỉ. Trong lòng anh, Diên vẫn đang chìm vào một giấc ngủ chập chờn, đôi chân mày cô thỉnh thoảng nhíu lại như thể đang cố xua đuổi những hình ảnh lạ lẫm mà cô vừa "vay mượn" từ anh đêm qua.

Vũ khẽ gỡ tay Diên ra, anh bước tới mép tấm bạt, nhìn ra con hẻm nhỏ độc đạo phía trước. Bản năng của một kẻ nhặt rác mười năm qua đang thét lên trong đầu anh. Sự yên lặng này quá hoàn hảo. Không có tiếng chửi bới của những gã say, không có tiếng động cơ rệu rã của những xe thu gom phế liệu. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ một đường ống vỡ.

Tạch. Tạch. Tạch.

Âm thanh đó gợi nhắc Vũ về ký ức của Diên – vị rỉ sắt và máu. Anh rùng mình, vội vàng đánh thức cô.

“Diên, dậy đi. Chúng ta không thể nán lại đây thêm một phút nào nữa.”

Diên mở mắt. Ánh nhìn của cô đã thay đổi. Nó không còn là sự trống rỗng thuần khiết của một mặt hồ lặng gió, mà đã có những gợn sóng đục ngầu. Cô nhìn Vũ, ánh mắt ấy khiến anh thấy nhói lòng; nó là cái nhìn của một người vừa mới biết đau.

“Tôi thấy một ngôi nhà cháy,” cô thầm thì, giọng khản đặc. “Có một người đàn ông đứng trong lửa, và một đứa trẻ... Đứa trẻ đó là ông, đúng không Vũ?”

Vũ khựng người, tay anh siết chặt quai túi xách. “Đừng bận tâm về những gì cô thấy. Đó là rác, Diên ạ. Hãy để nó nằm lại trong đống rác.”

Họ bắt đầu di chuyển, lách qua những khe hẹp giữa các thùng container. Vĩnh Yên buổi sớm như một mê cung đầy rẫy những cái bẫy. Vũ dẫn Diên đi theo những con đường mà radar của chính quyền không bao giờ quét tới. Nhưng khi họ vừa bước ra khỏi một ngách tối để băng qua khu chợ linh kiện cũ, Vũ chợt dừng lại.

Cách đó năm mươi mét, ba bóng người mặc áo khoác măng tô dài màu xám đen đang đứng bất động giữa dòng người thưa thớt. Họ không nhìn quanh, không tìm kiếm bằng mắt. Họ đứng đó, đầu hơi nghiêng, như thể đang lắng nghe một tần số âm thanh mà người thường không nghe thấy.

“Những kẻ dọn dẹp,” Vũ nghiến răng, đẩy Diên lùi lại vào bóng tối. “Chúng không tìm chúng ta bằng hình ảnh. Chúng tìm bằng sóng não.”

Mỗi khi con người trải qua một sự kiện chấn động, não bộ sẽ phát ra một loại sóng đặc trưng. Cuộc thâm nhập đêm qua đã biến Vũ và Diên thành hai ngọn hải đăng rực rỡ trong đêm tối đối với những kẻ săn lùng của tổ chức Lạc Hoa.

“Chạy!” Vũ hô khẽ.

Họ lao đi. Tiếng đế giày nện thình thịch trên nền đất ẩm. Phía sau, ba bóng ma màu xám bắt đầu chuyển động. Chúng không chạy theo kiểu người thường; chuyển động của chúng mượt mà, chính xác và nhanh đến mức kinh ngạc, như những con báo máy đang săn đuổi con mồi đã kiệt sức.

Vũ kéo Diên băng qua một cửa hàng sửa chữa robot cũ. Mùi dầu máy và tiếng điện sẹt sẹt làm tai anh đau nhức. Họ quẹo vào một con hẻm cụt, nhưng Vũ không dừng lại. Anh leo lên một chiếc thang sắt rỉ sét dẫn lên tầng mái của một khu nhà bỏ hoang.

“Lên đây! Nhanh!”

Diên leo lên, hơi thở cô gấp gáp. Khi họ vừa lên tới đỉnh, một trong những kẻ dọn dẹp đã đứng ngay dưới chân thang. Hắn ngẩng đầu lên. Khuôn mặt hắn là một lớp mặt nạ nhựa trắng, không có mũi hay miệng, chỉ có hai lỗ nhỏ ở vị trí mắt tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt.

Vút!

Một sợi dây cáp mảnh như tơ nhện bắn ra từ cổ tay kẻ đó, găm chặt vào gờ tường chỗ Diên đang đứng.

Vũ không chần chừ, anh rút con dao đa năng bên hông, chém mạnh vào sợi cáp. Một tiếng "tưng" khô khốc vang lên, sợi dây đứt đoạn, nhưng kẻ bên dưới đã bắt đầu leo lên với tốc độ chóng mặt.

“Vũ, đằng kia!” Diên hét lên, chỉ về phía tòa nhà đối diện cách một khoảng không chừng ba mét.

Ở độ cao tầng bốn, cú nhảy đó là một sự liều mạng. Nhưng nhìn lại phía sau, hai kẻ dọn dẹp khác đã chặn lối thoát duy nhất. Chúng đứng đó, tĩnh lặng như những bức tượng, chờ đợi khoảnh khắc con mồi tự rơi vào bẫy.

Vũ nhìn Diên. Trong khoảnh khắc đối diện với cái chết, sự trống rỗng trong cô dường như lại biến thành một loại dũng khí lạnh lùng. Cô nắm lấy tay anh, lòng bàn tay lạnh ngắt nhưng không hề run rẩy.

“Nếu chúng ta rơi xuống,” Diên hỏi, “ông có xóa ký ức về tôi không?”

Vũ cười, một nụ cười ngạo nghễ và đau đớn. “Tôi sẽ không bao giờ xóa cô, Diên. Vì cô là thứ duy nhất thực sự tồn tại trong cái thế giới giả tạo này.”

Họ lấy đà. Gió rít qua tai. Khoảnh khắc đôi chân rời khỏi mặt đất, Vũ thấy thời gian như chậm lại. Anh thấy những kẻ dọn dẹp phía sau đang đưa tay ra, anh thấy thành phố Vĩnh Yên dưới chân như một vực thẳm sâu hun hút với những ánh đèn neon lấp lánh như mắt quỷ.

Bịch!

Họ rơi xuống mái nhà đối diện, lăn mấy vòng trên lớp sỏi vụn sắc lẹm. Vũ vội vã kéo Diên đứng dậy, không kịp kiểm tra những vết trầy xước đang chảy máu. Họ không nhìn lại, lao thẳng vào một ống thoát rác dẫn xuống tầng hầm của khu nhà.

Họ rơi tự do trong bóng tối vài giây trước khi đáp xuống một đống vải vụn và túi nilon. Mùi hôi thối nồng nặc, nhưng đó là mùi của sự sống. Những kẻ dọn dẹp sẽ mất dấu họ ở đây, giữa hàng tấn rác thải che lấp sóng não.

Vũ nằm vật ra giữa đống rác, lồng ngực phập phồng. Diên ngồi bên cạnh, cô nhìn lên cái lỗ sáng nhỏ xíu ở trên cao – nơi họ vừa thoát xuống.

“Chúng ta thoát rồi chứ?” cô hỏi.

Vũ lắc đầu, anh nhìn vào lòng bàn tay mình – vết sẹo từ sợi cáp lúc nãy đang rỉ máu. “Chúng chỉ mới bắt đầu thôi. Chúng ta đã trở thành những món hàng bị lỗi trong kho dữ liệu của chúng. Và Lạc Hoa không bao giờ để rác lọt ra ngoài.”

Anh ngồi dậy, phủi lớp bụi bẩn trên áo. “Giờ thì chúng ta phải đi tìm Lão Trọc. Nếu không có sự bảo hộ của lão, chúng ta sẽ không sống sót qua đêm nay.”

Bên trong bóng tối của tầng hầm, Diên khẽ chạm vào sau gáy mình. Nơi đó, cảm giác nóng rát lúc ẩn lúc hiện đang dần trở nên mạnh mẽ hơn. Cô không nói với Vũ, cô không muốn làm anh lo lắng thêm. Nhưng trong thâm tâm, Diên bắt đầu nghe thấy những tiếng thì thầm... không phải của Vũ, cũng không phải của những ký ức mà cô đã nhận, mà là một giọng nói lạ lẫm đang gọi tên cô từ sâu thẳm trong vùng trắng của não bộ.

Những bóng ma trong hẻm nhỏ đã biến mất, nhưng bóng ma trong chính tâm trí họ đang bắt đầu thức tỉnh.