Mùi hôi thối của ống thoát rác dần nhường chỗ cho một mùi hương nồng hắc, pha trộn giữa nhang trầm rẻ tiền, mùi ozon từ các máy phát điện lậu và mùi mồ hôi của hàng trăm con người đang chen chúc. Vũ kéo Diên đi qua một cánh cửa sắt nặng nề, phía sau là một thế giới hoàn toàn khác: Chợ Đen Ý Thức.
Nơi đây không bán nhu yếu phẩm. Những sạp hàng bày la liệt các thiết bị đọc não lỗi thời, những bình thủy tinh chứa chất lỏng phát quang – thứ "rượu ý thức" được chưng cất từ những giấc mơ đẹp của trẻ em bị đánh cắp. Đám đông di chuyển lờ đờ như những bóng ma, mắt họ dán vào những màn hình quảng cáo về "Hạnh phúc 15 phút" hay "Ký ức đêm tân hôn giả lập".
"Đừng nhìn vào mắt bất cứ ai," Vũ thì thầm, tay anh siết chặt lấy Diên khi một gã gầy trơ xương, đôi mắt chỉ còn lòng trắng, lao đến định chạm vào cô.
Họ dừng lại trước một gian hàng nằm khuất sau những tấm rèm nhung đỏ rách nát. Phía trên treo một tấm biển gỗ có hình một con mắt bị gạch chéo. Đây là lãnh địa của Lão Trọc.
Lão Trọc không trọc. Trái lại, lão có những sợi tóc bạc phơ, thưa thớt bám vào da đầu bóng lưỡng. Lão ngồi trên một đống linh kiện điện tử, tay cầm một chiếc nhíp bạc đang tỉ mẩn gắp những hạt vi mạch từ một kén ký ức bị vỡ.
"Vũ 'Nhặt Rác'..." Lão không ngẩng đầu lên, giọng nói khò khè như tiếng quạt gió bị kẹt bụi. "Nghe nói anh vừa gây náo loạn ở khu phía Đông. Lạc Hoa đang treo thưởng cho cái đầu của anh... hoặc chính xác hơn là cái ổ cứng trong đầu anh."
Vũ đặt một túi nhỏ chứa các linh kiện quý lên bàn. "Tôi cần thông tin, không cần sự mỉa mai của lão. Ai là kẻ cầm đầu nhóm dọn dẹp ở cao tốc tầng 5 đêm qua? Kẻ có hình xăm bỉ ngạn."
Lão Trọc dừng tay. Ánh sáng đỏ từ chiếc kính lúp của lão quét qua Vũ, rồi dừng lại rất lâu trên gương mặt của Diên. Đôi mắt lão nheo lại, lộ rõ sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi.
"Anh mang theo 'Vật mẫu 09' đi lông bông thế này sao, Vũ?" Lão cười, một tiếng cười khô khốc. "Anh không nhặt rác, anh vừa nhặt được một quả bom nguyên tử đấy."
Diên lùi lại một bước, hơi thở cô trở nên dồn dập. "Vật mẫu 09? Ông đang nói tôi sao?"
Lão Trọc buông chiếc nhíp xuống, tiến lại gần Diên. Vũ lập tức chắn ngang giữa hai người, tay đặt lên chuôi dao. Lão già giơ hai tay lên, tỏ vẻ vô hại nhưng nụ cười vẫn đầy ẩn ý.
"Tội nghiệp cô gái nhỏ. Cô nghĩ mình là một 'Người Quên' bình thường sao? Ở Vĩnh Yên này, người nghèo bị xóa ký ức để trừ nợ, nhưng không ai được 'tẩy trắng' một cách nghệ thuật như cô. Nhìn vào da cô mà xem, không có lấy một vết sẹo cắm cáp thông thường. Cô là sản phẩm của Dự án Ý thức thuần khiết."
Vũ cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Ý thức thuần khiết – cái tên này là một huyền thoại đô thị kinh hoàng, một dự án được đồn đại là nhằm tạo ra những con người hoàn toàn không có quá khứ để trở thành những bộ não xử lý dữ liệu hoàn hảo cho chính quyền.
"Lão biết kẻ đó là ai đúng không?" Vũ gằn giọng.
"Hắn tên là Sói. Một kẻ săn linh hồn thực thụ," Lão Trọc quay trở lại ghế, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. "Hắn không chỉ thu hoạch ký ức. Hắn 'ăn' chúng. Hình xăm bỉ ngạn đó là cách hắn đánh dấu những linh hồn mà hắn đã nuốt chửng một phần. Và hắn đang tìm cô, không phải để giết, mà để lấy lại 'món đồ' bị thất lạc."
Lão Trọc với tay vào một ngăn kéo bí mật, lấy ra một chiếc chìa khóa điện tử có hình dáng như một mảnh pha lê màu hổ phách.
"Đây là thứ anh cần. Nó là một bộ giải mã tần số thấp. Nếu anh đủ liều mạng để đến Hiệu ảnh Cũ ở khu phố Pháp, hãy dùng nó. Ở đó có một tệp dữ liệu 'mẹ' mà Lạc Hoa chưa kịp xóa sạch. Nhưng cảnh báo trước, Vũ: Sự thật thường đau đớn hơn sự lãng quên. Khi cô ta nhớ lại, cô ta có thể sẽ không còn là người con gái mà anh đang cố bảo vệ nữa."
Vũ cầm lấy chiếc chìa khóa. Nó ấm nóng một cách lạ lùng. Anh nhìn sang Diên. Cô đang nhìn vào một kén ký ức vỡ nát trên bàn của Lão Trọc, nơi một hình ảnh mờ nhạt về một đứa trẻ đang khóc hiện lên rồi tan biến. Sự đau đớn trong ánh mắt cô lúc này thực tế hơn bất cứ thứ gì anh từng thấy trong đời.
"Tôi không bảo vệ một vật mẫu," Vũ nói chắc nịch, không biết là đang nói với Lão Trọc hay đang tự khẳng định với chính mình. "Tôi bảo vệ một con người."
Khi họ bước ra khỏi gian hàng của Lão Trọc, không khí của khu chợ đen dường như càng trở nên ngột ngạt hơn. Vũ cảm nhận được những ánh mắt tham lam đang dõi theo mình từ trong bóng tối. Tin tức về việc "Vật mẫu 09" xuất hiện sẽ lan nhanh như một loại virus.
Diên kéo tay áo Vũ, giọng cô nhỏ như tiếng gió thoảng: "Vũ... nếu tôi thực sự là một thứ gì đó tồi tệ... nếu ký ức của tôi chứa đựng những điều mà chính tôi cũng không chịu nổi... ông có bỏ rơi tôi không?"
Vũ dừng lại giữa dòng người lầm lũi. Anh nhìn vào đôi mắt đang bắt đầu có những tia sáng của sự nhận thức của cô. Trong thế giới đầy rẫy những ký ức giả và những giấc mơ được mua bằng tiền này, sự sợ hãi chân thật của Diên là thứ duy nhất khiến anh cảm thấy mình còn sống.
"Ở Vĩnh Yên, không có ai là hoàn toàn trong sạch cả, Diên," Vũ nói, giọng trầm ấm hơn bao giờ hết. "Chúng ta đều là những mảnh vỡ. Tôi sẽ không bỏ rơi cô, cho đến khi chính cô tìm thấy người mà cô muốn trở thành."
Họ biến mất vào đám đông, hướng về phía khu phố Pháp – nơi manh mối đầu tiên về quá khứ của Diên đang chờ đợi. Phía sau họ, Lão Trọc nhìn theo, thở dài một tiếng rồi tắt ngọn đèn trên bàn. Lão biết, bản hợp đồng này không được ký bằng mực, cũng không phải bằng tiền, mà bằng thứ đắt giá nhất: Sự thật của nỗi đau.