MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong XuyênChương 10: TIẾNG ĐÀN TRÊN SÓNG NƯỚC

Tiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong Xuyên

Chương 10: TIẾNG ĐÀN TRÊN SÓNG NƯỚC

2,390 từ · ~12 phút đọc

Sau chuyến đi đầy bão tuyết trên đỉnh núi, tiệm quan tài Mặc Diên đón nhận một tuần lễ thanh bình đến lạ thường. Sương mù ngoài bãi bồi Vong Xuyên không còn buốt giá, nó trở nên dịu nhẹ và mang theo hơi ẩm nồng nàn của đất trời sau cơn mưa. Thẩm Độ dành phần lớn thời gian để hồi phục linh lực, y ngồi bất động bên bàn gỗ, đôi mắt khép hờ như đang chìm vào một cõi xa xăm nào đó.

Tiểu Hòa thì bận rộn hơn bao giờ hết. Sau khi nếm trải cái lạnh thấu xương của Tuyết Đỉnh, cậu dường như trân trọng hơi ấm của căn nhà gỗ này hơn. Cậu lau chùi lại tất cả các kệ gỗ, sắp xếp những khối gỗ quý theo đúng thứ tự mà Thẩm Độ thường làm, và đặc biệt là cậu rất chăm chút cho bình hoa tím bên cửa sổ. Hạt giống Vô Ưu trong lòng cậu thỉnh thoảng lại phát ra những rung động nhè nhẹ, khiến Tiểu Hòa cảm thấy tâm trí mình sáng suốt và nhanh nhẹn hơn trước.

Một buổi chiều, khi ánh sáng màu chì của âm giới bắt đầu chuyển sang sắc tím sẫm, từ phía dòng sông bỗng vọng lại một âm thanh kỳ lạ. Nó không phải tiếng gió rít, cũng không phải tiếng nước vỗ bờ, mà là tiếng đàn tì bà. Tiếng đàn lúc trầm lúc bổng, mang theo nhịp điệu của sóng nước, vừa uyển chuyển lại vừa chứa đựng một nỗi niềm xao động khôn nguôi.

Thẩm Độ mở mắt, y đứng dậy đi ra hiên nhà. Tiểu Hòa cũng buông chiếc khăn lau, tò mò bay theo sau.

"Tiếng đàn này... nghe như phát ra từ chính lòng sông vậy." Tiểu Hòa thì thầm, cậu nép sát vào sau lưng Thẩm Độ.

Giữa dòng Vong Xuyên lặng lờ, một chiếc thuyền nan nhỏ không người chèo đang từ từ dạt vào bãi bồi. Trên thuyền không có người sống, cũng chẳng thấy bóng dáng linh hồn nào, chỉ có một cây đàn tì bà bằng gỗ ngọc am cổ thụ nằm trơ trọi giữa khoang thuyền. Điều kỳ lạ là dù không có người gảy, những sợi dây đàn vẫn rung lên bần bật, tạo ra những giai điệu u sầu, ai oán.

Chiếc thuyền chạm vào bờ cát xám với một tiếng khục nhẹ. Ngay lập tức, tiếng đàn ngừng bặt. Một làn khói xanh nhạt từ cây đàn bốc lên, tụ lại thành hình dáng một người phụ nữ xinh đẹp nhưng đôi mắt lại chứa đựng một sự u uất đến nao lòng. Cô mặc một bộ y phục cung đình đã phai màu, mái tóc búi cao điểm xuyết những cành trâm vàng đã gãy.

Cô gái bước xuống thuyền, đôi bàn tay mảnh khảnh vẫn ôm khư khư cây đàn tì bà. Cô nhìn Thẩm Độ bằng ánh mắt dò hỏi, rồi khẽ cúi đầu hành lễ.

"Thiếp là Minh Nguyệt, vốn là nhạc công trong cung đình cũ. Xin hỏi đây có phải là nơi có thể đóng một chiếc quan tài cho những thứ không thuộc về thể xác?"

Thẩm Độ nhìn người phụ nữ, rồi nhìn xuống cây đàn ngọc am. Y cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ nhưng hỗn loạn đang tỏa ra từ đó. "Mời vào trong. Tiệm của ta đóng quan tài cho nỗi đau, cho ký ức, và cho cả những lời thề chưa thực hiện được."

Khi đã ngồi yên vị trong tiệm, bên cạnh chén trà tuyết ấm nóng do Tiểu Hòa pha, Minh Nguyệt mới bắt đầu kể câu chuyện của mình. Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng vang vọng như tiếng tơ đồng.

"Thiếp cả đời chỉ sống vì tiếng đàn. Năm đó, thiếp được triệu vào cung để biểu diễn cho Hoàng đế và các quan đại thần. Tiếng đàn của thiếp đã khiến biết bao kẻ si mê, nhưng cũng chính nó đã mang đến tai họa. Một vị vương gia quyền quý muốn bắt thiếp về làm thiếp thất, muốn thiếp chỉ được đàn cho riêng ông ta nghe. Thiếp không chịu, thiếp nói rằng tiếng đàn của thiếp thuộc về nhân gian, không thuộc về một lồng giam nào cả."

Minh Nguyệt dừng lại, đôi tay cô khẽ vuốt ve những sợi dây đàn. "Ông ta đã ra lệnh chặt đứt mười đầu ngón tay của thiếp, rồi ném thiếp xuống dòng sông lạnh lẽo này cùng với cây đàn yêu quý. Thiếp chết đi, linh hồn không thể siêu thoát vì mười ngón tay đã mất, thiếp không thể đàn thêm một bản nhạc nào nữa để giải tỏa nỗi oan ức trong lòng. Linh hồn thiếp đã nhập vào cây đàn này, mượn sóng nước để gảy lên những bản nhạc cuối cùng."

Tiểu Hòa nghe đến đây bèn đưa tay che miệng, đôi mắt cậu rưng rưng: "Thật là quá độc ác! Sao người ta lại có thể đối xử với một nhạc công như vậy? Chị Minh Nguyệt, bây giờ chị không có ngón tay, vậy ai đã gảy đàn trên thuyền lúc nãy?"

Minh Nguyệt cười buồn: "Đó là trái tim thiếp đang gảy, tiểu tiên ạ. Nhưng trái tim thì không có kỹ thuật, tiếng đàn ấy càng gảy lại càng làm thiếp đau đớn hơn. Thiếp tìm đến đây không phải để chôn cất bản thân, mà là để chôn cất cây đàn này. Thiếp muốn nó được yên nghỉ, để thiếp không còn bị tiếng đàn xé lòng hành hạ mỗi đêm."

Thẩm Độ đứng dậy, y đi lại phía kệ gỗ, lấy ra một khối gỗ sưa đỏ – loại gỗ quý nhất, có khả năng trấn tĩnh tâm thần và lưu giữ linh khí. Y nhìn Minh Nguyệt, giọng y nghiêm nghị: "Cây đàn không có lỗi. Lỗi là ở những kẻ muốn chiếm hữu nó. Cô muốn chôn cất cây đàn, nghĩa là cô muốn chôn cất chính tài năng và tâm hồn mình. Cô có chắc chắn muốn quên đi âm nhạc không?"

Minh Nguyệt im lặng, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt thanh tú. "Thiếp không muốn quên, nhưng thiếp không còn cách nào khác. Một nhạc công không có tay, khác gì một con chim bị cắt cánh?"

Tiểu Hòa bỗng bước tới, cậu nắm lấy bàn tay trống rỗng của Minh Nguyệt. "Chị đừng nói vậy! Lúc nãy chị đàn rất hay mà. Dù không có ngón tay, nhưng tiếng đàn của chị đã chạm đến linh hồn của ta và Thẩm Độ. Đó mới chính là âm nhạc thực sự."

Cậu quay sang Thẩm Độ, ánh mắt đầy quyết tâm: "Thẩm Độ, ngài có thể đóng một chiếc quan tài đặc biệt không? Một chiếc quan tài không phải để chôn cất cây đàn, mà là để 'nối lại' những gì đã mất cho chị ấy?"

Thẩm Độ nhìn thiếu niên, y mỉm cười một cách kín đáo. Đây chính là điều y chờ đợi – sự trưởng thành trong tư duy của Tiểu Hòa. Y không đáp lời, mà lẳng lặng bắt đầu công việc.

Lần này, Thẩm Độ không dùng đục. Y lấy ra mười mảnh gỗ nhỏ từ loại gỗ ngọc am quý giá nhất mà y tích trữ bấy lâu nay. Y tỉ mẩn gọt giũa mười mảnh gỗ đó thành hình dạng của mười đầu ngón tay thuôn dài, trắng muốt. Sau đó, y dùng linh lực bạc của mình để gắn mười ngón tay gỗ ấy vào một chiếc giá đỡ tinh xảo bên trong một chiếc quan tài bằng gỗ sưa đỏ.

Chiếc quan tài này mang hình dáng một hộp đựng đàn quý tộc, nhưng bên trong lại lót bằng nhung lụa tím sẫm. Ở chính giữa nắp quan tài, Thẩm Độ khắc họa hình ảnh một vầng trăng khuyết đang tỏa sáng giữa những đám mây.

"Minh Nguyệt, cô hãy đặt cây đàn vào đây." Thẩm Độ ra hiệu.

Khi cây đàn tì bà được đặt vào trong chiếc quan tài gỗ sưa, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Mười ngón tay gỗ mà Thẩm Độ vừa chế tác bỗng nhiên rời khỏi giá đỡ, chúng bay lơ lửng và gắn chặt vào đôi bàn tay cụt ngủn của Minh Nguyệt. Một luồng ánh sáng xanh biếc từ cây đàn truyền sang cơ thể cô, nối liền các mạch linh lực đã bị đứt gãy từ lâu.

Minh Nguyệt bàng hoàng nhìn đôi bàn tay mình. Những ngón tay gỗ ngọc am lúc này dường như đã có sự sống, chúng linh hoạt và nhạy bén vô cùng. Cô đưa tay chạm vào dây đàn, một âm thanh trong trẻo, vang dội như tiếng nước suối chảy qua khe đá vang lên khắp tiệm Mặc Diên.

Cô bắt đầu đàn. Bản nhạc lần này không còn u sầu, không còn ai oán. Nó là một bản nhạc ca ngợi sự hồi sinh, ca ngợi vẻ đẹp của ánh trăng và dòng sông. Tiếng đàn bay ra khỏi cửa tiệm, lan tỏa khắp bãi bồi, khiến những linh hồn lang thang xung quanh đều dừng lại để lắng nghe. Ngay cả sương mù ngoài kia cũng dường như đang nhảy múa theo nhịp điệu.

Tiểu Hòa say sưa nghe, cậu khẽ nhún nhảy theo nhạc, gương mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc. Thẩm Độ đứng dựa lưng vào cột gỗ, y nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút hiếm hoi mà âm nhạc mang lại cho cõi âm u này. Y cảm thấy linh lực của mình cũng đang theo tiếng đàn mà luân chuyển một cách trôi chảy hơn.

Khi bản nhạc kết thúc, Minh Nguyệt buông đàn, cô quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm Độ và Tiểu Hòa. "Đa tạ tiên quân, đa tạ tiểu tiên! Hai vị đã cho thiếp lại cuộc đời. Thiếp đã hiểu rồi, âm nhạc không nằm ở bàn tay thịt da, mà nằm ở ý chí và lòng kiên định."

Thẩm Độ đỡ cô đứng dậy. "Chiếc quan tài này từ nay sẽ là bao đàn của cô. Nó sẽ bảo vệ cây đàn và đôi tay gỗ của cô khỏi tà khí của âm giới. Cô không cần phải đầu thai ngay lập tức. Hãy ở lại bên bờ sông này một thời gian, dùng tiếng đàn của mình để an ủi những linh hồn còn đang đau khổ. Đó chính là cách tốt nhất để cô tích đức cho kiếp sau."

Minh Nguyệt gật đầu, đôi mắt cô rực rỡ hơn bao giờ hết. Cô ôm lấy chiếc quan tài gỗ sưa (bây giờ đã là một chiếc bao đàn quý giá), bước ra phía bến sông. Cô không lên thuyền nữa, mà cô ngồi ngay dưới gốc liễu cổ thụ, bắt đầu gảy lại điệu nhạc "Trăng soi Vong Xuyên".

Tiếng đàn của cô từ đó trở thành một phần của bãi bồi. Những linh hồn tìm đến tiệm Mặc Diên sau này thường nói rằng, nhờ nghe tiếng đàn của Minh Nguyệt mà lòng họ bớt đi oán hận, việc đóng quan tài của Thẩm Độ cũng vì thế mà trở nên dễ dàng hơn.

Tối hôm đó, Thẩm Độ ngồi bên cuốn sổ bìa da, y mỉm cười khi viết những dòng chữ:

"Chương thứ mười: Minh Nguyệt. Nhạc công của đôi tay gỗ. Đóng quan tài bảo vệ bằng gỗ sưa đỏ và ngọc am. Tiếng đàn tì bà đã nối lại những mảnh vỡ của tâm hồn. Di nguyện: Dùng âm nhạc để sưởi ấm bóng đêm âm giới."

Y dừng bút, nhìn sang Tiểu Hòa lúc này đang cố gắng bắt chước các động tác tay của Minh Nguyệt trên một mẩu gỗ.

"Thẩm Độ, ngài thấy ta có năng khiếu làm nhạc công không?" Tiểu Hòa ngẩng đầu lên, cười lém lỉnh.

Thẩm Độ lắc đầu: "Ngươi chỉ có năng khiếu làm ta đau đầu thôi. Nhưng hôm nay... ngươi đã làm rất tốt."

Tiểu Hòa nghe khen bèn sướng rơn, cậu bay lại gần, dụi đầu vào vai Thẩm Độ. "Hì hì, vì ta là học trò của ngài mà. Thẩm Độ này, ngài có thấy mười chương vừa qua chúng ta đã làm được rất nhiều việc không? Ta cảm thấy mình không còn là một linh hồn vô dụng nữa."

Thẩm Độ đưa tay xoa đầu thiếu niên. Một sự xúc động dâng trào trong lòng vị tiên nhân. Y nhớ lại mười kiếp trước, y cũng từng hy vọng có thể cùng một người đi khắp nhân gian để cứu giúp chúng sinh như thế này. Người đó đã mất, nhưng giờ đây, Tiểu Hòa đang dần lấp đầy khoảng trống ấy một cách kỳ diệu.

"Phải, mười chương đã qua chỉ là khởi đầu." Thẩm Độ trầm giọng. "Phía trước chúng ta còn hai mươi ba chương nữa. Sẽ còn nhiều khó khăn, nhiều nỗi đau lớn hơn. Ngươi có sẵn sàng cùng ta đi tiếp không?"

Tiểu Hòa đứng thẳng người, cậu giơ tay lên tuyên thệ: "Dù là chương ba mươi ba hay chương thứ một ngàn, chỉ cần Thẩm Độ còn đóng quan tài, Tiểu Hòa sẽ còn pha trà và thổi sáo bên cạnh ngài!"

Ngoài kia, tiếng đàn tì bà của Minh Nguyệt vẫn văng vẳng trên sóng nước, hòa quyện với tiếng gió và tiếng nước chảy ngược. Tiệm quan tài Mặc Diên vẫn sáng đèn giữa màn sương. Một chương mới của cuộc đời vừa khép lại với sự viên mãn, nhưng nó cũng mở ra những chân trời mới của niềm hy vọng và sự gắn kết.

Thẩm Độ thổi tắt đèn dầu, y kéo chăn che cho Tiểu Hòa lúc này đã ngủ thiếp đi vì mệt. Y nhìn ra cửa sổ, thấy vầng trăng của âm giới – tuy chỉ là một vầng sáng mờ ảo – nhưng đêm nay trông nó thật tròn và đẹp. Y biết rằng, hành trình trả nghiệp này, dù có gian nan đến đâu, y cũng không còn đơn độc nữa.

Hương gỗ sưa và ngọc am vẫn thoang thoảng trong không khí, ru ngủ cho cả hai trái tim đang đập cùng một nhịp giữa ranh giới của sinh và tử. Câu chuyện về tiệm quan tài bên dòng Vong Xuyên vẫn đang được viết tiếp, bằng gỗ, bằng tình người và bằng cả những âm thanh diệu kỳ của sự sống.