MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong XuyênChương 9: HÓA GIẢI TÀN NIỆM TRÊN ĐỈNH NÚI TUYẾT

Tiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong Xuyên

Chương 9: HÓA GIẢI TÀN NIỆM TRÊN ĐỈNH NÚI TUYẾT

2,450 từ · ~13 phút đọc

Sương mù ở bãi bồi Vong Xuyên hôm nay bỗng trở nên buốt giá lạ thường. Cái lạnh này không giống như cái lạnh ẩm ướt của hơi nước dưới lòng sông, mà nó khô khốc và sắc lẹm, mang theo những tinh thể băng li ti bay lơ lửng trong không trung. Thẩm Độ đứng bên hiên tiệm, nhìn về phía dãy núi mờ ảo ở phương Bắc của âm giới – nơi được gọi là Tuyết Đỉnh, một vùng đất quanh năm bị bao phủ bởi những cơn bão tuyết của sự lãng quên.

Vết sẹo hình cánh chim trên trán Thẩm Độ bỗng dưng nhói lên từng đợt. Y biết, luồng khí lạnh này đang mang theo tiếng gọi của một tàn niệm vô cùng mạnh mẽ, một nỗi oan ức đã bị đóng băng qua hàng trăm năm nay mới bắt đầu tan chảy.

Tiểu Hòa bước ra, cậu co rùm người lại trong tà áo trắng, hai tay xoa vào nhau dù cơ thể linh hồn vốn không thể sinh nhiệt. "Thẩm Độ, sao hôm nay lạnh thế này? Ngay cả nước trong bình gốm cũng đóng thành băng rồi."

Thẩm Độ đưa tay bắt lấy một mảnh băng đang bay trong gió. Mảnh băng không tan, trên bề mặt nó ẩn hiện hình ảnh một ngôi chùa cổ đổ nát giữa trời tuyết trắng. "Có một linh hồn đang bị mắc kẹt trên Tuyết Đỉnh. Tàn niệm của người đó đang lan tỏa khắp vùng này, nếu không hóa giải, bão tuyết sẽ tràn xuống bãi bồi và đóng băng cả dòng Vong Xuyên."

Tiểu Hòa lo lắng nhìn y: "Vậy chúng ta phải đi sao? Ta nghe nói Tuyết Đỉnh là nơi linh hồn rất dễ bị lạc lối, nếu không cẩn thận sẽ bị gió tuyết thổi tan đấy."

Thẩm Độ nhìn thiếu niên, y lấy từ trong túi áo ra một sợi dây chuyền bằng gỗ bách, trên đó có khắc một phù hiệu hộ thân. Y tự tay đeo vào cổ Tiểu Hòa. "Đeo cái này vào. Nó sẽ giữ cho hồn hỏa của ngươi luôn cháy sáng. Chúng ta phải đi ngay trước khi cơn bão thực sự kéo đến."

Cuộc hành trình rời khỏi bãi bồi lần này gian nan hơn rất nhiều. Họ phải băng qua những cánh đồng cỏ úa, vượt qua những hẻm đá sâu hun hút của âm giới. Càng lên cao, không khí càng mỏng dần và tuyết rơi càng dày đặc. Những bông tuyết ở đây to bằng bàn tay, chúng không phải là tuyết thật mà là những mảnh vỡ của những ký ức bị lãng quên, chạm vào người sẽ thấy tê tái và nhức nhối vô cùng.

Thẩm Độ bước đi dứt khoát trên tuyết trắng, tà áo choàng đen của y tung bay trong gió lốc. Mỗi bước chân y đi qua, tuyết đều tự động rẽ sang hai bên, để lại một con đường mòn màu xám tro. Tiểu Hòa bám sát phía sau, đôi mắt cậu không ngừng quan sát xung quanh với vẻ hiếu kỳ lẫn sợ hãi.

Khi họ lên đến đỉnh núi, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Giữa một vùng tuyết trắng xóa là bóng dáng một vị hòa thượng già. Ông không ngồi thiền mà đang đứng bất động, hai tay chắp trước ngực, cơ thể đã bị đóng băng hoàn toàn. Từ trong lớp băng trong suốt, một luồng oán khí màu tím đen không ngừng tỏa ra, hóa thành những cơn lốc xoáy rít lên từng hồi quanh đỉnh núi.

Điều lạ kỳ là xung quanh vị hòa thượng này lại có hàng ngàn con chim sẻ tuyết đang bay lượn, tiếng kêu của chúng xé lòng, dường như đang cố gắng dùng chút nhiệt lượng nhỏ bé để sưởi ấm cho lớp băng kia.

Thẩm Độ tiến lại gần, y nhận thấy đôi mắt của vị hòa thượng dù đã nhắm nghiền nhưng vẫn có một dòng nước mắt đục ngầu đọng lại nơi khóe mi, hóa thành hai viên ngọc băng đen lánh.

"Ngài là ai? Tại sao lại mang theo nỗi hận lớn đến mức đóng băng cả một vùng trời thế này?" Thẩm Độ trầm giọng hỏi, tiếng nói của y xuyên qua tiếng gió hú.

Một giọng nói trầm đục, run rẩy vang lên từ sâu trong lớp băng: "Bần tăng... Pháp Danh Tĩnh lặng... đã đứng đây năm trăm năm... để chờ một lời tạ lỗi... nhưng tuyết thì cứ rơi, còn người thì chẳng thấy..."

Vị hòa thượng kể rằng, năm xưa ông trụ trì tại một ngôi chùa nhỏ trên núi cao ở nhân gian. Một mùa đông đói kém, có một toán cướp tràn vào chùa. Để bảo vệ hàng trăm dân làng đang lánh nạn trong điện Phật, ông đã chấp nhận bị chúng tra tấn, bắt ông phải phá giới, phải đốt bỏ kinh thư. Ông đã chịu đựng tất cả, nhưng cuối cùng, khi toán quân triều đình ập tới, dân làng vì sợ hãi bị liên lụy đã cùng nhau làm chứng gian, nói rằng ông là kẻ thông đồng với quân cướp. Ông bị xử tử ngay dưới chân tượng Phật mà mình đã cả đời thờ phụng.

"Họ là những người tôi từng sẻ chia từng hạt gạo, từng chén thuốc..." Giọng vị hòa thượng trở nên cay đắng. "Nỗi đau của nhục hình không bằng nỗi đau của sự phản bội. Tôi chết đi nhưng tâm không tĩnh, hận thù biến thành tuyết, đóng băng cả linh hồn tôi nơi đỉnh núi này."

Tiểu Hòa nhìn vị hòa thượng, cậu cảm thấy tim mình thắt lại. Cậu tiến lại gần, bất chấp cái lạnh cắt da, cậu áp đôi bàn tay hư ảo của mình lên khối băng bao bọc vị hòa thượng.

"Đừng chạm vào!" Thẩm Độ hét lên, nhưng đã không kịp.

Một luồng khí lạnh cực độ từ khối băng tràn sang người Tiểu Hòa. Nhưng thay vì bị đóng băng, hạt giống Vô Ưu trong lòng Tiểu Hòa bỗng nhiên tỏa sáng. Quầng sáng vàng kim từ ngực cậu lan tỏa ra, bao trùm lấy cả vị hòa thượng.

"Bá bá ơi..." Tiểu Hòa thì thầm, giọng cậu run rẩy vì lạnh nhưng đầy sự thấu hiểu. "Bá bá đã bảo vệ họ bằng tình thương, đó là điều đẹp nhất. Còn sự phản bội của họ, đó là nghiệp chướng của họ, không phải của bá bá. Bá bá đứng đây năm trăm năm, chịu cái lạnh này, chẳng phải là đang tự trừng phạt chính mình sao? Những con chim sẻ kia... chúng đã ở bên bá bá năm trăm năm, chúng yêu bá bá hơn cả những người dân làng kia mà."

Vị hòa thượng già lặng đi. Những con chim sẻ tuyết bỗng nhiên đậu xuống vai ông, xuống đầu ông, tiếng kêu của chúng trở nên dịu dàng như lời an ủi.

Thẩm Độ bước tới, y lấy ra một khối gỗ từ cây Phi lao già – loại gỗ vốn sống bền bỉ trước bão cát và gió lạnh. Y không cần nhìn, đôi tay chuyển động như một cơn lốc. Y không đóng quan tài hình hộp, mà y đang đục một "Bảo Tháp Quan Tài".

Từng tầng tháp được khắc họa tinh xảo với hình ảnh những đóa sen đang nở rộ giữa tuyết. Thẩm Độ dùng linh lực của mình để hun đúc khối gỗ phi lao, khiến nó tỏa ra một nhiệt lượng ấm áp, nồng đượm mùi nhựa cây thơm phức.

"Tĩnh lặng thiền sư, ngài đã dành cả đời để cứu độ chúng sinh. Hôm nay, hãy để cho chiếc quan tài này cứu độ chính ngài. Hãy để hận thù này tan vào tuyết, để những con chim sẻ này được bay về phương Nam ấm áp."

Thẩm Độ đặt chiếc bảo tháp gỗ ngay dưới chân vị hòa thượng. Y niệm một đoạn kinh thanh tịnh của tiên gia. Luồng linh lực bạc hòa cùng ánh sáng vàng kim từ Tiểu Hòa bắt đầu thẩm thấu vào lớp băng.

Rắc... rắc...

Lớp băng nghìn năm bắt đầu nứt ra. Những dòng nước băng tan chảy xuống đất, lạ thay chúng không thấm vào tuyết mà biến thành những đóa hoa tuyết mầu trắng xanh tinh khiết. Vị hòa thượng già dần dần cử động được đôi tay. Ông mở mắt, nhìn Thẩm Độ, rồi nhìn sang Tiểu Hòa. Nỗi hận thù trong mắt ông dần tan biến, nhường chỗ cho một sự minh triết bao la.

"A di đà Phật... Hóa ra là do lòng mình chưa tịnh, nên mới thấy tuyết lạnh..."

Vị hòa thượng cúi đầu vái tạ hai người. Cơ thể ông dần dần hóa thành một luồng ánh sáng vàng nhạt, chậm rãi bay vào bên trong chiếc bảo tháp gỗ phi lao. Chiếc bảo tháp bỗng chốc rực sáng, tỏa ra hơi ấm sưởi ấm cả đỉnh núi.

Ngay khi linh hồn vị hòa thượng được thu vào quan tài, cơn bão tuyết bỗng nhiên ngừng bặt. Mây đen tan biến, để lộ ra bầu trời âm giới với những dải cực quang xanh biếc đẹp đẽ. Hàng ngàn con chim sẻ tuyết lượn quanh bảo tháp một vòng cuối cùng, rồi chúng đồng loạt bay về phía ánh sáng, hóa thành những đóa hoa nhỏ li ti rải xuống mặt đất.

Thẩm Độ cầm lấy bảo tháp gỗ phi lao, y nhìn Tiểu Hòa lúc này đang ngồi bệt xuống tuyết vì kiệt sức. Y vội vàng chạy lại, bế xốc thiếu niên lên.

"Ngươi thật liều lĩnh!" Thẩm Độ trách mắng, nhưng trong giọng nói lại đầy sự xót xa. "Nếu không có hạt giống Vô Ưu, linh hồn ngươi đã tan biến thành tuyết rồi."

Tiểu Hòa gục đầu vào vai y, mỉm cười yếu ớt: "Nhưng ta thấy vui lắm Thẩm Độ. Ta nghe thấy trái tim của vị hòa thượng ấy đã đập lại rồi. Ngài ấy không còn lạnh nữa."

Thẩm Độ ôm chặt lấy cậu, y cảm nhận được linh thể của Tiểu Hòa đang mờ dần đi vì mất quá nhiều năng lượng. Y không chần chừ, lập tức truyền một nửa linh lực của mình sang cho cậu, mặc kệ vết sẹo trên trán đang rỉ máu vì quá tải.

Trên đường trở về từ Tuyết Đỉnh, Thẩm Độ không để Tiểu Hòa phải bước đi. Y cõng thiếu niên trên lưng, đôi chân vững chãi bước qua những dốc đá cheo leo. Tiểu Hòa nằm trên lưng y, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ tấm lưng rộng lớn của vị tiên nhân. Cậu thấy mình giống như một đứa trẻ được bảo bọc, bao nhiêu nỗi sợ hãi về quá khứ dường như đều tan biến hết.

"Thẩm Độ, ngài có mệt không?"

"Không."

"Ngài nói dối. Ta thấy hơi thở của ngài nặng hơn mọi khi rồi." Tiểu Hòa khẽ đưa tay quàng qua cổ y. "Sau này, nếu có phải lên núi cao hay xuống biển sâu, ta sẽ là người bảo vệ ngài, được không?"

Thẩm Độ khẽ cười khổ: "Ngươi lo cho mình trước đi đã."

Khi họ về tới tiệm Mặc Diên, sương mù ở bãi bồi đã trở lại trạng thái bình thường. Thẩm Độ đặt bảo tháp gỗ phi lao lên kệ gỗ cao nhất, bên cạnh những chiếc quan tài đặc biệt khác. Y không mang nó ra sông ngay, vì y muốn vị hòa thượng được nghỉ ngơi thêm một chút trong hương thơm của gỗ phi lao ấm áp.

Thẩm Độ ngồi xuống bàn, đôi bàn tay y run rẩy vì lạnh và mệt. Tiểu Hòa nhanh nhẹn đi đun nước pha trà. Lần này, cậu không dùng tuyết sương bình thường, mà cậu dùng những đóa hoa tuyết trắng xanh đã nhặt được trên Tuyết Đỉnh.

Vị trà hôm nay mang theo một sự thanh tịnh kỳ lạ, uống vào một ngụm, mọi mệt mỏi và đau nhức của Thẩm Độ dường như đều được xua tan.

Y mở cuốn sổ bìa da ra, ghi lại những dòng chữ nắn nót:

"Chương thứ chín: Tĩnh Lặng Thiền Sư. Linh hồn đóng băng trên đỉnh núi lãng quên. Đóng bảo tháp quan tài bằng gỗ phi lao già. Tàn niệm về sự phản bội đã hóa giải nhờ lòng trắc ẩn của một linh hồn trắng. Di nguyện: Tìm về nơi Phật tính, sưởi ấm muôn loài."

Thẩm Độ dừng bút, y nhìn sang Tiểu Hòa đang loay hoay dùng mẩu gỗ vụn khắc hình một con chim sẻ nhỏ. Y nhận ra rằng, sau mỗi lần cùng nhau đi hóa giải tàn niệm, sự liên kết giữa y và Tiểu Hòa lại càng trở nên sâu sắc hơn. Tiểu Hòa không chỉ là một linh hồn cần được bảo vệ, mà cậu đang dần trở thành đôi mắt, thành trái tim của Thẩm Độ trong hành trình trả nghiệp này.

"Thẩm Độ, ngài có nghĩ là người dân làng kia sau khi chết có gặp lại vị hòa thượng không?" Tiểu Hòa đột ngột hỏi.

Thẩm Độ trầm ngâm: "Có lẽ có. Nhưng khi đó, vị hòa thượng sẽ nhìn họ bằng ánh mắt từ bi, còn họ sẽ phải đối mặt với tòa án lương tâm của chính mình. Đó mới là sự trừng phạt nặng nề nhất."

Tiểu Hòa gật gù, cậu đặt con chim sẻ gỗ lên bàn. "Ta chỉ mong trên đời này không còn ai phải chịu cái lạnh của Tuyết Đỉnh nữa."

Đêm đó, bãi bồi Vong Xuyên chìm trong yên lặng. Thẩm Độ ngồi bên giường gỗ nhìn Tiểu Hòa ngủ say. Y đưa tay chạm nhẹ vào hạt giống Vô Ưu trên ngực thiếu niên, cảm nhận được một nguồn sức mạnh ấm áp đang âm thầm lớn mạnh.

Y biết rằng, cuộc hành trình này không chỉ là để trả nghiệp cho y, mà còn là để rèn luyện cho Tiểu Hòa một ý chí sắt đá để đối mặt với những biến cố sắp tới. Tuyết Đỉnh đã tan băng, nhưng trong lòng Thẩm Độ, những tảng băng về quá khứ vẫn còn đó, chờ đợi một ngày được Tiểu Hòa sưởi ấm.

Mùi trà tuyết hòa quyện cùng mùi gỗ phi lao, tạo nên một hương vị của sự bình yên sau giông bão. Tiệm quan tài Mặc Diên vẫn đỏ lửa, che chở cho hai linh hồn, một già một trẻ, giữa mênh mông sương khói của định mệnh.

Thẩm Độ khẽ tựa đầu vào vách gỗ, lắng nghe tiếng dòng sông chảy rì rào ngoài kia. Y thầm hứa, dù tuyết có rơi thêm bao nhiêu năm nữa, y vẫn sẽ là người đứng chắn gió cho Tiểu Hòa, để cậu mãi mãi được là linh hồn trắng trong nhất thế gian này.