Sau đêm tiễn đưa người thợ dệt, bãi bồi Vong Xuyên rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ. Sương mù không còn mang màu xám hay tím, mà chuyển sang một sắc trắng nhạt như sữa, đặc quánh và tĩnh mịch đến mức tiếng bước chân của Thẩm Độ trên sàn gỗ cũng vang lên khô khốc. Tiểu Hòa hôm nay không còn chạy nhảy hay líu lo như mọi khi. Cậu ngồi bó gối bên bậu cửa sổ, đôi mắt nhìn đăm đăm vào hạt ngọc trai nước mắt mà mình lén giữ lại, gương mặt thoáng chút thẫn thờ.
Thẩm Độ đang mài lại những chiếc đục gỗ dưới ánh đèn dầu. Y thỉnh thoảng liếc mắt nhìn về phía thiếu niên, lòng dâng lên một cảm giác bất an không tên. Y biết, khi một linh hồn bắt đầu trầm mặc, đó là lúc những mảnh vỡ ký ức đang cố gắng tìm cách gắn kết lại với nhau.
"Tiểu Hòa, trà tuyết hôm nay hơi nhạt." Thẩm Độ phá vỡ bầu không khí im lặng, giọng y trầm ấm nhưng mang theo ý vị thăm dò.
Tiểu Hòa giật mình, hạt ngọc trên tay suýt rơi xuống. Cậu quay đầu lại, gượng cười một cái rồi bay lại gần y. "A... ta xin lỗi. Để ta thêm chút linh khí cho nó đậm đà nhé? Hôm nay đầu óc ta cứ như bị sương mù che khuất vậy."
Thẩm Độ đặt chiếc đục xuống, y nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Tiểu Hòa. Cảm giác mát lạnh thường ngày giờ đây lại có chút rung động bất thường. "Ngươi vừa mơ thấy gì sao?"
Tiểu Hòa im lặng một lúc, rồi cậu gật đầu, giọng nhỏ như tiếng gió thoảng: "Thẩm Độ, ta mơ thấy một màu đỏ. Không phải màu đỏ rực của lửa trong ngôi làng bị cháy, cũng không phải màu đỏ thẫm của khối gỗ Sát Hồn. Đó là một đóa hoa... to bằng bàn tay, đỏ rực rỡ và lộng lẫy đến mức khiến tim ta đau thắt lại. Ta thấy mình đang đứng giữa một rừng hoa như thế, và có ai đó đang gọi ta... nhưng ta không nhìn rõ mặt."
Thẩm Độ khựng lại. Đóa hoa màu đỏ rực ở cõi này chỉ có thể là Mạn Châu Sa Hoa – loài hoa của sự chia lìa và ký ức đau thương mọc dọc theo con đường dẫn tới âm phủ. Nhưng người ở vùng bãi bồi Vong Xuyên chảy ngược này rất hiếm khi nhìn thấy chúng, trừ khi... trừ khi họ sắp sửa rời đi.
"Đó chỉ là tàn niệm của những linh hồn đi qua đây thôi. Đừng suy nghĩ quá nhiều." Thẩm Độ buông tay cậu ra, quay lại với công việc. Nhưng y biết mình đang nói dối.
Đêm đó, khi Thẩm Độ đang chìm vào trạng thái thiền định để hồi phục thần lực, y bỗng nghe thấy tiếng khóc thút thít của Tiểu Hòa. Thiếu niên đang cuộn tròn trên tấm gỗ bách, cơ thể hư ảo run rẩy dữ dội. Trong cơn mê sảng, cậu luôn miệng gọi: "Đừng đi... đừng để ta lại một mình... lửa... nhiều lửa quá..."
Thẩm Độ lập tức tiến lại gần, y ôm lấy Tiểu Hòa vào lòng. Luồng linh lực mạnh mẽ từ người y tràn sang, cố gắng trấn áp sự xáo trộn trong hồn thể của thiếu niên. Nhưng lần này, dường như có một sức mạnh nào đó từ sâu trong linh hồn Tiểu Hòa đang chống cự lại. Một quầng sáng đỏ rực phát ra từ ngực cậu, hất văng cả linh lực của Thẩm Độ ra ngoài.
Thẩm Độ bàng hoàng nhìn thấy trên ngực Tiểu Hòa hiện ra hình xăm một đóa hoa Mạn Châu Sa đang nở rộ, từng cánh hoa như những sợi tơ máu quấn quýt lấy nhau. Đây là "Huyết Ấn" – thứ chỉ xuất hiện trên những người bị nguyền rủa phải chịu nỗi đau luân hồi vĩnh viễn, hoặc những người đã tự tay thiêu đốt linh hồn mình để đánh đổi lấy một điều gì đó.
"Tiểu Hòa! Tỉnh lại đi!" Thẩm Độ quát khẽ, y dùng tay ấn mạnh vào giữa trán thiếu niên, nơi có vết sẹo hình cánh chim của mình đang tỏa sáng rực rỡ.
Tiểu Hòa bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập. Cậu nhìn Thẩm Độ nhưng ánh mắt ấy lạ lẫm vô cùng, giống như một người xa lạ đang trú ngụ trong cơ thể cậu.
"Thẩm... Thẩm Độ..." Cậu rên rỉ, rồi gục vào vai y, khóc nức nở. "Ta nhớ ra rồi... một chút thôi... Ta thấy ngài... nhưng ngài không mặc áo xám này. Ngài mặc chiến giáp màu bạc, đứng giữa một biển lửa màu đỏ. Ngài đã đẩy ta đi... ngài đã nói 'sống tốt nhé'... nhưng tại sao ta lại ở đây? Tại sao ngài lại ở đây?"
Trái tim của vị tiên nhân bị đày dường như ngừng đập trong giây lát. Những gì y lo sợ nhất đã đến. Sự hiện diện của Tiểu Hòa không phải là ngẫu nhiên, và ký ức của cậu đang bắt đầu phá vỡ phong ấn mà chính Thẩm Độ đã tạo ra năm xưa để bảo vệ cậu khỏi nỗi đau.
Sáng hôm sau, Tiểu Hòa không nhớ gì về những lời mình đã nói trong cơn mê, nhưng cậu trở nên trầm lặng vô cùng. Cậu không còn muốn pha trà, cũng không còn muốn gọt thỏ gỗ. Cậu chỉ ngồi nhìn đóa hoa tím trong bình gốm, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ lên ngực mình với vẻ mặt băn khoăn.
Tiệm quan tài Mặc Diên hôm nay đón một vị khách đặc biệt. Đó không phải là một linh hồn bình thường, mà là một tiểu tiên nhỏ bé cai quản rừng hoa Mạn Châu Sa ven bờ sông. Tiểu tiên này có đôi tai nhọn và đôi cánh trong suốt như cánh chuồn chuồn, trên tay cầm một giỏ đầy những cánh hoa đỏ thắm đã héo úa.
"Tiên quân Thẩm Độ, ta đến để đặt một chiếc quan tài." Tiểu tiên nói, giọng lo lắng. "Rừng hoa năm nay không nở được. Những tàn niệm của con người quá nặng nề, chúng đang hút cạn sức sống của đất. Nếu hoa không nở, những linh hồn mới xuống sẽ không có lối dẫn đường, họ sẽ lạc vào cõi hư vô mãi mãi."
Thẩm Độ nhìn giỏ hoa héo, rồi nhìn sang Tiểu Hòa đang đứng nép sau cánh cửa. Y biết, đây là cơ hội để y giúp Tiểu Hòa hóa giải nỗi sợ về đóa hoa đỏ thắm trong giấc mơ.
"Đóng quan tài cho hoa sao?" Tiểu Hòa bước ra, giọng nói có chút run rẩy.
"Phải." Thẩm Độ gật đầu. "Hoa cũng có linh hồn. Khi chúng héo tàn vì mang vác quá nhiều nỗi đau của thế gian, chúng cần một nơi để an nghỉ và thanh lọc, trước khi có thể nảy mầm trở lại."
Y lấy ra một khối gỗ bạch đàn hương trắng muốt, tinh khiết. Đây là loại gỗ duy nhất có thể đối chọi lại với sắc đỏ gay gắt của Mạn Châu Sa Hoa. Thẩm Độ ngồi xuống sân, y bảo Tiểu Hòa lại gần: "Hôm nay, ngươi sẽ là người chính tay chạm khắc những cánh hoa này. Đừng sợ nó, hãy coi nó như một người bạn đang bị ốm cần được chữa trị."
Tiểu Hòa rụt rè cầm lấy chiếc đục gỗ nhỏ. Khi lưỡi đục chạm vào khối gỗ trắng, một cảm giác nóng hổi truyền từ ngực cậu vào tay. Hình xăm đóa hoa trên ngực cậu lại rực sáng, nhưng lần này nó không mang theo sự đau đớn mà mang theo một sự kết nối kỳ lạ.
Cậu bắt đầu khắc. Động tác của cậu không còn vụng về như khi khắc thỏ gỗ. Cậu khắc như thể đôi tay này đã từng làm việc này hàng ngàn lần. Từng cánh hoa Mạn Châu Sa mỏng manh, uốn lượn được hiện ra trên mặt gỗ bạch đàn hương. Điều kỳ lạ là khi Tiểu Hòa khắc đến đâu, những cánh hoa héo trong giỏ của tiểu tiên lại bắt đầu tươi trở lại, tỏa ra một mùi hương nồng nàn, bí ẩn.
Thẩm Độ đứng bên cạnh, y không giúp đỡ về kỹ thuật, y chỉ dùng linh lực bạc của mình bao bọc xung quanh Tiểu Hòa, giữ cho tâm trí thiếu niên không bị những ký ức đen tối xâm chiếm. Y nhìn thấy những giọt mồ hôi chảy dài trên trán Tiểu Hòa, nhìn thấy sự kiên trì trong đôi mắt cậu, và y thấy cả lòng mình đang thắt lại.
Chiếc quan tài hoàn thành vào lúc hoàng hôn của cõi âm. Nó mang hình dáng một nụ hoa lớn chưa nở, trắng muốt bên ngoài nhưng khi mở ra, bên trong lại lót một lớp vải nhung màu đỏ rực – màu của những cánh hoa Mạn Châu Sa tươi nhất.
Tiểu tiên vui mừng đón lấy chiếc quan tài, đặt những cánh hoa đã hồi sinh vào trong. "Cảm ơn hai vị! Nhờ sự chân thành của cậu bé này, rừng hoa sẽ lại rực rỡ. Đây là món quà nhỏ của ta gửi tặng."
Tiểu tiên lấy từ trong túi ra một hạt giống màu vàng kim, đặt vào tay Tiểu Hòa. "Đây là hạt giống của hoa Vô Ưu. Chỉ có những linh hồn đã từng đi qua biển lửa mà vẫn giữ được tâm can trong sáng mới có thể khiến nó nảy mầm. Hãy gieo nó vào lòng mình, nó sẽ bảo vệ cậu khỏi những cơn ác mộng."
Khi tiểu tiên rời đi, Tiểu Hòa đứng lặng nhìn hạt giống trong tay. Cậu quay sang nhìn Thẩm Độ, đôi mắt ngấn nước: "Thẩm Độ, ta cảm thấy... đóa hoa đỏ đó không còn đáng sợ nữa. Nó giống như một người đưa tin, mang theo những lời nhắn của những người đã khuất. Nhưng ta vẫn thấy buồn... Ta thấy bóng dáng của ngài trong biển lửa đó rõ hơn rồi. Có phải ngài đã từng vì ta mà đau khổ không?"
Thẩm Độ bước tới, ôm lấy đôi vai gầy của thiếu niên. Y không thể che giấu thêm nữa, nhưng y cũng chưa thể nói ra toàn bộ sự thật. "Tiểu Hòa, quá khứ giống như rừng hoa Mạn Châu Sa, đẹp nhưng chứa đầy gai và nọc độc. Ta ở đây là để giúp ngươi quên đi những cái gai đó, chỉ giữ lại hương thơm. Ngươi không cần phải gánh vác nỗi đau của ta. Chỉ cần ngươi bình an, đó chính là sự cứu rỗi lớn nhất đối với ta."
Tiểu Hòa tựa đầu vào ngực Thẩm Độ, nơi y có thể cảm nhận được nhịp tim đập chậm rãi nhưng mạnh mẽ của một vị tiên nhân. Cậu thầm hứa với lòng mình rằng, cậu sẽ dùng hạt giống Vô Ưu này để mạnh mẽ hơn, để một ngày nào đó cậu có thể là người đóng quan tài cho nỗi đau của chính Thẩm Độ.
Ngày hôm đó, tiệm Mặc Diên tràn ngập mùi hương của hoa bạch đàn hương và Mạn Châu Sa. Không có linh hồn nào tìm đến, nhưng không gian lại ấm áp lạ thường. Tiểu Hòa bắt đầu pha trà trở lại, nhưng lần này cậu thêm vào một chút cánh hoa Mạn Châu Sa khô mà tiểu tiên để lại. Vị trà trở nên nồng đậm hơn, mang theo một chút vị đắng của quá khứ nhưng lại có hậu vị ngọt ngào của sự thấu hiểu.
Đêm về, Thẩm Độ ngồi bên cuốn sổ. Y lật sang trang mới, ngòi bút rung động:
"Chương thứ tám: Giấc mơ về đóa hoa đỏ. Tiểu Hòa đã tự tay đóng quan tài cho sự sợ hãi của chính mình. Gỗ bạch đàn hương trắng muốt đã ôm lấy những cánh hoa Mạn Châu Sa héo úa. Một hạt giống Vô Ưu đã được gieo xuống. Hy vọng một ngày hoa nở, sương mù sẽ tan."
Y nhìn sang Tiểu Hòa đang ngủ say. Lần này, cậu không còn mê sảng, hình xăm trên ngực cũng dịu lại, chỉ còn là một vết hồng nhạt xinh xắn. Thẩm Độ khẽ thở phào. Y biết rằng phong ấn đang mòn dần, và ngày y phải đối mặt với sự thật đang đến gần. Nhưng nhìn thiếu niên bình yên trong giấc ngủ, y cảm thấy dù có phải đối mặt với thiên lôi hay sự trừng phạt nặng nề nhất, y cũng sẽ không hối hận.
Bên ngoài hiên nhà, chuỗi gỗ bách lộc cộc va vào nhau trong gió sông. Dòng Vong Xuyên vẫn chảy, mang theo những cánh hoa đỏ thắm trôi dạt về phía chân trời. Những linh hồn mới xuống âm phủ hôm nay đã nhìn thấy ánh sáng dẫn đường từ rừng hoa Mạn Châu Sa đang hồi sinh.
Cuộc sống ở bãi bồi vẫn tiếp diễn, mỗi ngày là một câu chuyện mới, một chiếc quan tài mới. Nhưng với Thẩm Độ và Tiểu Hòa, chương thứ tám này đánh dấu một bước ngoặt lớn: họ không còn chỉ là người quan sát nỗi đau của kẻ khác, họ đã bắt đầu cùng nhau đối mặt với nỗi đau của chính mình.
"Ngủ ngon nhé, mảnh linh hồn của ta." Thẩm Độ thì thầm, nụ hôn khẽ đặt lên trán thiếu niên như một lời thề vĩnh cửu.
Ánh đèn dầu tắt lịm, căn nhà gỗ chìm vào bóng tối bao dung. Mùi hương của hoa và gỗ hòa quyện, tạo nên một bầu không khí huyền ảo, nơi mà sự sống và cái chết, quá khứ và hiện tại dường như không còn ranh giới. Chỉ còn lại tình thương là thực hữu, bền bỉ cháy sáng như ngọn đèn dẫn lối giữa màn sương mù vô tận của dòng Vong Xuyên.