MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong XuyênChương 7: QUAN TÀI TƠ TẰM - NỖI LÒNG NGƯỜI THỢ DỆT

Tiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong Xuyên

Chương 7: QUAN TÀI TƠ TẰM - NỖI LÒNG NGƯỜI THỢ DỆT

2,385 từ · ~12 phút đọc

Sau chuyến đi đến ngôi làng mờ sương, Thẩm Độ dường như mệt mỏi hơn hẳn. Y dành nhiều ngày chỉ để ngồi bên bệ cửa sổ, nhìn những dải sương mù xám xịt cuộn tròn trên mặt nước sông Vong Xuyên. Tiểu Hòa biết y đang cần tĩnh lặng để khôi phục linh lực, nên cậu nhóc cũng ngoan ngoãn lạ thường. Cậu không còn chạy nhảy lung tung hay thổi sáo ầm ĩ, mà chỉ thỉnh thoảng lén lút dọn dẹp lại những mảnh gỗ vụn, hoặc dùng hơi ấm linh hồn của mình để ủ ấm cho những chén trà tuyết của Thẩm Độ.

Thời tiết ở âm giới vốn không có bốn mùa rõ rệt, nhưng hôm nay, không khí bỗng trở nên khô khốc và se lạnh một cách khác thường. Gió từ thượng nguồn thổi về mang theo những sợi tơ trắng muốt, nhỏ li ti, bay lơ lửng trong không trung như những bông tuyết mùa đông. Những sợi tơ này không tan khi chạm vào đất, mà chúng bám vào những rặng liễu, quấn quýt lấy hiên nhà tiệm Mặc Diên, tạo thành một lớp mạng nhện khổng lồ mềm mại.

Tiểu Hòa đưa tay bắt lấy một sợi tơ đang bay ngang qua mặt. Lạ kỳ thay, sợi tơ không xuyên qua tay cậu mà lại đậu nhẹ trên lòng bàn tay hư ảo, tỏa ra một chút ánh sáng bạc dịu nhẹ.

"Thẩm Độ, ngài nhìn xem! Tuyết hôm nay lạ quá, nó dính như tơ vậy." Tiểu Hòa mang sợi tơ lại gần bàn làm việc của y.

Thẩm Độ cầm lấy sợi tơ, đưa lên sát mắt quan sát. Đôi mắt y khẽ nheo lại. "Đây không phải là tuyết. Đây là 'Tâm Tơ' – sợi tơ được dệt từ những tâm niệm day dứt không nguôi. Có một thợ dệt đang ở gần đây, và người đó đang rút cạn linh hồn mình để dệt nốt một tấm lụa cuối cùng."

Y vừa dứt lời, từ phía con đường mòn dẫn vào tiệm, một hình bóng liêu xiêu hiện ra. Đó là một người phụ nữ trẻ, nhưng dáng vẻ lại vô cùng tiều tụy. Cô mặc một bộ áo dài thắt eo kiểu cũ, đôi bàn tay gầy guộc, xanh xao đang ôm chặt một khung cửi nhỏ bằng gỗ ngô đồng. Điều khiến người ta xót xa nhất là đôi mắt cô – chúng không còn tròng đen, chỉ có một màu trắng nhạt như bị phủ bởi một lớp kén tằm.

Cô gái bước vào tiệm, hơi thở đứt quãng. Mỗi khi cô thở ra, những sợi tơ trắng lại từ miệng cô bay ra, tản mác vào không gian. Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng đặt khung cửi xuống đất rồi ngồi sụp xuống, đôi bàn tay run rẩy bắt đầu đưa thoi dệt vải. Tiếng lạch cạch, lạch cạch của khung cửi vang lên giữa gian phòng tĩnh mịch, nghe như tiếng nhịp tim của một người đang hấp hối.

Thẩm Độ bước tới, y đặt bàn tay ấm áp lên đôi vai đang run rẩy của cô gái. "Dừng lại đi. Nếu dệt nữa, linh hồn cô sẽ tan biến thành tơ trời, vĩnh viễn không thể tụ lại được."

Cô gái ngước đôi mắt trắng nhạt lên, giọng nói khàn đặc như tiếng tơ bị kéo căng: "Tiên quân... tôi phải dệt... dệt nốt tấm áo này. Chồng tôi... anh ấy đang đợi ở phía bên kia cầu Nại Hà. Tôi đã hứa sẽ dệt cho anh ấy một tấm áo ấm để anh ấy không bị lạnh khi đi qua hầm ngục của Diêm Vương."

Tiểu Hòa vội vàng mang đến một chén trà tuyết nóng hổi. "Chị uống chút nước đi đã. Chị nhìn xem, tay chị đã rướm máu cả rồi."

Cô gái tên là Tú, vốn là thợ dệt giỏi nhất vùng tơ lụa phía Đông. Cô và chồng yêu nhau từ thuở thiếu thời. Chồng cô là một người phu khuân vác, quanh năm làm việc vất vả để nuôi cô ăn học nghề dệt. Một năm mùa đông giá rét, chồng cô lâm bệnh nặng rồi qua đời. Trước lúc nhắm mắt, anh chỉ nuối tiếc rằng chưa bao giờ được mặc một tấm áo lụa do chính tay vợ mình dệt, vì lụa cô dệt ra đều phải bán đi để lấy tiền thuốc thang cho anh.

Tú đau đớn tột cùng. Cô thề rằng sẽ dệt một tấm lụa đẹp nhất thế gian để đốt cho anh dưới suối vàng. Cô thức trắng đêm này qua đêm khác, dệt đến mức đôi mắt mù lòa, dệt đến mức hơi thở cuối cùng cũng hóa thành tơ. Sau khi chết, linh hồn cô vẫn ôm khư khư khung cửi, đi tìm chồng khắp âm giới. Nhưng vì tâm niệm quá nặng, cô không thể đi qua cầu Nại Hà, cứ thế lang thang dệt vải giữa màn sương.

"Anh ấy là một người phu khuân vác, cả đời chỉ mặc áo vải thô rách nát." Tú nghẹn ngào, đôi tay vẫn không ngừng đưa thoi. "Tôi muốn anh ấy được một lần kiêu hãnh... được một lần cảm nhận được hơi ấm của lụa."

Thẩm Độ nhìn tấm lụa trên khung cửi. Nó không phải là vải thường, nó trong suốt như sương, lấp lánh như sao trời, nhưng mỗi sợi chỉ đều mang theo nỗi đau xé lòng. Đây là tấm lụa dệt từ mạng sống.

"Ta sẽ giúp cô đóng một chiếc quan tài để chứa tấm lụa này." Thẩm Độ trầm giọng. "Nhưng cô phải hứa, sau khi chiếc quan tài hoàn thành, cô phải buông thoi dệt, đi theo ta đến bến sông."

Tú gật đầu, những giọt nước mắt trong suốt lăn dài, hóa thành những hạt ngọc trai nhỏ rơi xuống sàn gỗ.

Thẩm Độ quay sang kệ gỗ, y lấy ra một khối gỗ dâu tằm cổ thụ – loại gỗ có mối liên hệ mật thiết với nghề dệt. Gỗ dâu tằm mang tính dương, có thể giữ cho tơ lụa không bị âm khí ăn mòn. Y không dùng đục để khắc như mọi khi. Lần này, Thẩm Độ dùng chính những sợi tơ bay lơ lửng trong phòng, tết chúng lại thành một chiếc lược gỗ nhỏ.

Y ngồi xuống bên cạnh Tú, bắt đầu dùng chiếc lược tơ ấy để "chải" vào khối gỗ dâu. Động tác của y vô cùng uyển chuyển, giống như đang vuốt ve một sinh linh bé nhỏ. Khối gỗ dần mềm đi, uốn lượn theo nhịp tay của y, hóa thành hình dáng một chiếc hộp kén tằm khổng lồ, trắng muốt và mịn màng.

Tiểu Hòa không đứng ngoài cuộc. Cậu nhặt những hạt ngọc trai (nước mắt của Tú) rơi trên sàn, dùng linh lực của mình gắn chúng lên mặt ngoài của chiếc quan tài kén tằm. Mỗi hạt ngọc gắn vào, chiếc quan tài lại tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp, xua tan cái lạnh lẽo của Tâm Tơ.

"Thẩm Độ, ngài xem này, chiếc quan tài này trông giống như một đám mây nhỏ vậy." Tiểu Hòa thì thầm, đôi mắt cậu cũng nhòe đi vì xúc động.

Tiếng khung cửi của Tú dần chậm lại. Tấm lụa trên khung đã hoàn thành. Đó là một tấm áo dài màu trắng ngà, rực rỡ và lộng lẫy đến mức không lời nào tả xiết. Tú ôm lấy tấm áo, áp nó vào mặt, đôi mắt trắng nhạt của cô bỗng chốc rực lên một tia thần sắc hạnh phúc.

"Xong rồi... cuối cùng cũng xong rồi..."

Thẩm Độ đón lấy tấm áo lụa từ tay cô, nhẹ nhàng đặt nó vào bên trong chiếc quan tài kén tằm. Y niệm một câu chú, nắp quan tài từ từ khép lại, niêm phong toàn bộ tình yêu và sự hy sinh của người thợ dệt vào bên trong lớp gỗ dâu tằm.

Lúc này, cơ thể của Tú bắt đầu rã ra. Cô không còn sức để duy trì hình hài nữa. Cô nhìn Thẩm Độ, nhìn Tiểu Hòa bằng ánh mắt biết ơn sâu sắc.

"Tiên quân... cảm ơn ngài đã cho tôi hoàn thành tâm nguyện."

Thẩm Độ cầm chiếc quan tài kén tằm, y không thả nó xuống sông ngay lập tức. Y dẫn Tú đi đến bến sông, nơi có một cây liễu cổ thụ đổ bóng xuống mặt nước. Y đặt chiếc quan tài vào một chiếc thuyền giấy nhỏ, rồi đưa cho Tú một ngọn đèn dầu.

"Hãy đi theo ánh sáng này. Chồng cô không ở phía bên kia cầu Nại Hà đâu. Anh ấy vẫn luôn đứng ở bến đò này, chờ đợi tấm áo của cô suốt mười năm qua. Vì anh ấy biết, nếu không có tấm áo ấy, cô sẽ không bao giờ cam tâm đi đầu thai."

Tú bàng hoàng nhìn về phía xa. Giữa màn sương mù mờ ảo bên kia bãi bồi, một bóng dáng cao lớn, mặc áo vải thô đang đứng lặng lẽ. Người đó không có gương mặt rõ ràng, nhưng Tú nhận ra ngay nhịp thở của anh, nhận ra hơi ấm mà cô đã tìm kiếm suốt bao năm qua.

Tú hóa thành một luồng ánh sáng trắng, bay vút về phía bóng hình ấy. Chiếc thuyền giấy mang theo quan tài kén tằm cũng tự động rẽ sóng trôi đi. Khi hai linh hồn chạm vào nhau, một luồng ánh sáng rực rỡ bùng lên trên mặt sông Vong Xuyên, xua tan mọi sương độc và tăm tối. Tiếng khung cửi lạch cạch biến mất, nhường chỗ cho tiếng cười nói vui vẻ và hơi ấm của sự đoàn tụ.

Tiểu Hòa đứng trên bờ, vẫy tay chào theo mãi cho đến khi hai bóng hình ấy tan biến vào luân hồi. Cậu quay sang nhìn Thẩm Độ, thấy y đang đứng lặng yên, tà áo xám bay trong gió.

"Thẩm Độ, ngài biết anh ấy vẫn ở đó sao?"

"Ta không biết chắc." Thẩm Độ thành thật đáp. "Nhưng tình yêu mãnh liệt như của Tú sẽ tạo ra một lực hút tâm linh. Nếu anh ấy yêu cô ấy đủ nhiều, linh hồn anh ấy sẽ không bao giờ rời đi trước khi cô ấy đến. Đó là sự ràng buộc của định mệnh."

Hai người trở về tiệm Mặc Diên. Những sợi Tâm Tơ trong phòng đã hoàn thành sứ mệnh của mình, chúng tan biến vào không trung, để lại một mùi thơm dịu nhẹ của tơ tằm tươi mới.

Thẩm Độ ngồi xuống bàn, y cảm thấy đôi bàn tay mình hơi run. Việc điều khiển tơ linh hồn để đóng quan tài tiêu tốn rất nhiều thần lực. Y cầm chén trà tuyết đã nguội lên uống một ngụm lớn.

Tiểu Hòa lặng lẽ đi tới, cậu không nói gì, chỉ vòng tay ôm lấy cổ Thẩm Độ từ phía sau. Linh hồn cậu mát lạnh, nhưng cái ôm ấy lại khiến Thẩm Độ thấy ấm áp lạ kỳ.

"Cảm ơn ngài, Thẩm Độ. Ngài lại làm thêm một điều tốt đẹp cho thế gian này."

Thẩm Độ khẽ vỗ về bàn tay của thiếu niên. "Ta không làm vì thế gian. Ta làm vì chính ta. Mỗi khi nhìn thấy họ đoàn tụ, ta lại có thêm niềm tin rằng... những gì đã mất đi, một ngày nào đó sẽ quay trở lại."

Y mở cuốn sổ bìa da ra, ngòi bút lông chấm mực, bắt đầu viết những dòng chữ đều đặn:

"Tú. Người thợ dệt si tình. Đóng quan tài kén tằm bằng gỗ dâu, táng tại bến đò Vong Xuyên. Tấm áo lụa dệt từ mạng sống đã tìm về được với người chủ đích thực. Di nguyện: Một lần ấm áp, một đời bình an."

Viết xong, Thẩm Độ nhìn sang Tiểu Hòa. Cậu nhóc đã ngủ gục trên bàn gỗ, tay vẫn còn cầm một hạt ngọc trai nước mắt mà cậu lén giữ lại làm kỷ niệm. Thẩm Độ cầm lấy hạt ngọc, đưa lên ánh đèn. Hạt ngọc tỏa ra một màu hồng nhạt, chứa đựng sự thanh thản của người thợ dệt.

Y chợt nghĩ về bản thân mình. Năm xưa, y cũng đã từng dệt nên một mạng lưới bảo vệ xung quanh người y yêu, nhưng cuối cùng mạng lưới ấy lại trở thành lồng giam khiến cả hai cùng đau khổ. Y đã học được cách đóng quan tài để chôn cất nỗi đau của người khác, nhưng nỗi đau của chính y thì lại không có loại gỗ nào có thể chứa nổi.

"Tiểu Hòa à..." Thẩm Độ thì thầm, giọng y nhỏ đến mức chỉ có gió sông mới nghe thấy. "Ngươi là sợi tơ duy nhất còn sót lại trong tấm lụa cuộc đời ta. Ta sẽ không dệt ngươi vào bất kỳ chiếc quan tài nào cả. Ta muốn ngươi được tự do bay lượn trên bầu trời, không bao giờ phải chịu cái lạnh của sương độc nữa."

Bên ngoài, dòng Vong Xuyên vẫn âm thầm chảy. Cây liễu già bến đò vẫn rủ lá, che chở cho những lời hẹn ước chưa phai. Tiệm quan tài Mặc Diên vẫn đỏ lửa, là nơi lưu giữ những sợi tơ lòng của nhân gian, để rồi biến chúng thành những đôi cánh đưa linh hồn về nơi bình yên nhất.

Hành trình của họ vẫn còn dài, cuộc đời họ vẫn còn nhiều trang chưa viết. Nhưng mỗi khi tiếng khung cửi của ký ức vang lên, Thẩm Độ và Tiểu Hòa lại biết rằng, họ đang làm một việc vô cùng ý nghĩa: biến những nỗi đau tột cùng thành những kiệt tác của tình thương.

Đêm hôm đó, Thẩm Độ không ngủ. Y ngồi đẽo một chiếc lược gỗ dâu tằm nhỏ xíu, hình dáng giống hệt chiếc lược mà y đã dùng để giúp Tú. Y đặt nó vào tay Tiểu Hòa. Có lẽ một ngày nào đó, khi Tiểu Hòa nhớ lại mọi chuyện, chiếc lược này sẽ giúp cậu chải mượt những rối ren trong lòng.

Sương mù lại kéo đến, nhưng lần này chúng mềm mại như lụa, bao bọc lấy ngôi nhà gỗ nhỏ giữa bãi bồi. Mùi hương tơ tằm vương vấn, ru ngủ cho cả hai linh hồn lạc lối giữa ranh giới mỏng manh của thời gian.