MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong XuyênChương 6: NGÔI LÀNG MỜ SƯƠNG VÀ TIẾNG HÁT GIỮA ĐÊM

Tiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong Xuyên

Chương 6: NGÔI LÀNG MỜ SƯƠNG VÀ TIẾNG HÁT GIỮA ĐÊM

2,465 từ · ~13 phút đọc

Sau những ngày dài tĩnh lặng bên bến đò, dòng Vong Xuyên bỗng nhiên nổi sóng. Những đợt sóng không mang theo bọt trắng mà mang theo những mảng sương đen kịt, báo hiệu cho một sự biến động lớn ở vùng biên thùy giữa nhân gian và âm giới. Thẩm Độ đứng bên kệ gỗ, bàn tay y khẽ chạm vào vết sẹo hình cánh chim trên trán đang nóng ran. Y biết, nghiệp chướng của nhân gian lại đang tìm đến tiệm Mặc Diên theo một cách không ngờ tới.

Tiểu Hòa đang ngồi trên sàn, tay vẫn ôm cây sáo trúc cũ của Tử Yên. Cậu ngước mắt nhìn Thẩm Độ, vẻ mặt đầy lo lắng: "Thẩm Độ, ngài có thấy không khí hôm nay có mùi khét không? Giống như mùi của những đám cháy rừng mà ta từng thấy từ xa vậy."

Thẩm Độ gật đầu, y lấy chiếc áo choàng xám khoác lên vai. "Có một ngôi làng ở vùng giáp ranh đang bị tà khí xâm chiếm. Những linh hồn ở đó không thể thoát ra để tìm đến dòng sông này. Chúng ta phải đi một chuyến."

"Đi ra khỏi bãi bồi sao?" Tiểu Hòa bật dậy, vừa hào hứng vừa sợ hãi. Cậu chưa bao giờ bước chân ra khỏi ranh giới của dòng Vong Xuyên kể từ khi có ý thức.

"Phải. Ngươi hãy bám sát ta. Rời khỏi hơi ấm của gỗ bách trong tiệm, linh hồn ngươi sẽ dễ bị gió độc làm tổn thương."

Thẩm Độ bước ra cửa, y không dùng thuyền mà tung một nắm bột gỗ liễu lên mặt nước. Bột gỗ hóa thành một con đường mòn màu bạc mờ ảo, xuyên qua màn sương mù dày đặc. Tiểu Hòa bay lơ lửng ngay sau lưng y, đôi tay nắm chặt lấy vạt áo choàng của Thẩm Độ như một thói quen.

Họ đi mãi, đi qua những vùng đất hoang vu chỉ có cỏ dại úa tàn và những tiếng chim đêm kêu thảm thiết. Cuối cùng, một ngôi làng hiện ra giữa màn sương xám xịt. Đó là một ngôi làng cổ quạnh quẽ, những mái nhà tranh xêu vẹo, tường đất nứt nẻ. Điều kỳ lạ là dù đang giữa ban ngày của cõi âm, cả ngôi làng lại chìm trong một sự im lặng đáng sợ. Không có tiếng gà gáy, không có tiếng người nói, chỉ có một tiếng hát u sầu vang lên từ phía cuối làng.

“Gió đưa cành trúc la đà... người đi đi mãi chẳng về nhà... sương rơi ướt áo ai đợi... tình tan theo khói mây mờ...”

Tiếng hát ngọt ngào nhưng lạnh buốt, giống như những sợi tơ nhện quấn lấy tâm trí người nghe. Tiểu Hòa khẽ rùng mình, cậu cảm thấy đôi chân hư ảo của mình bỗng dưng nặng nề như đeo đá.

"Thẩm Độ, tiếng hát này... nó cứ như đang kéo ta xuống đất vậy."

Thẩm Độ dừng bước, y vẩy một chút linh khí bạc lên người Tiểu Hòa để giúp cậu tỉnh táo. "Đó là 'Vong Hồn Ca'. Người hát điệu nhạc này đang dùng sinh mệnh cuối cùng để bảo vệ một thứ gì đó, hoặc để nguyền rủa một điều gì đó. Cẩn thận, ngôi làng này đã bị bao phủ bởi 'Chướng Khí'."

Họ đi sâu vào trong làng. Trên đường đi, họ thấy những bóng người đứng bất động như những pho tượng đá. Đó là linh hồn của những dân làng, họ không biến mất nhưng cũng không còn ý thức, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định. Tất cả oán khí của họ dường như đang bị hút về phía cuối làng, nơi tiếng hát phát ra.

Tại căn nhà gỗ lớn nhất nằm dưới gốc cây đa già, một người phụ nữ mặc bộ đồ lụa đỏ rách nát đang ngồi trên bậu cửa. Tay cô cầm một chiếc lược gỗ, chậm rãi chải mái tóc đen dài rười rượi. Cô vừa chải vừa hát, đôi mắt đỏ ngầu vì khóc quá nhiều nhưng gương mặt vẫn mang một vẻ đẹp ma mị.

Khi thấy Thẩm Độ và Tiểu Hòa xuất hiện, tiếng hát bỗng dưng ngắt quãng. Người phụ nữ ngước đầu lên, nụ cười trên môi cô méo mó: "Lại có người đến sao? Các người cũng muốn cướp đi ký ức của ngôi làng này sao?"

Thẩm Độ bước tới, giọng y bình thản: "Ta đến để mang đi những gì cần được chôn cất. Cô là ai?"

"Tôi là Nguyệt, người giữ lửa cho ngôi làng này." Cô gái cười cay đắng. "Các người có thấy những linh hồn ngoài kia không? Họ không phải bị nguyền rủa đâu. Họ đang tình nguyện hiến dâng ký ức để tôi có thể giữ lại ngôi làng này trong màn sương, tránh khỏi sự truy quét của lũ quan binh và tà sư nhân gian."

Nguyệt kể rằng, nhiều năm trước, ngôi làng này bị một toán lính vu oan là chứa chấp phản tặc. Họ đã thiêu rụi cả làng vào một đêm mưa gió. Nguyệt, khi đó là con gái thầy đồ, đã liều mình nhảy vào lửa để cứu lấy những cuốn sách và bài vị của tổ tiên. Sau khi chết, oán hận quá lớn, cô đã lập ra một giao kèo với bóng tối: Cô sẽ dùng linh hồn mình làm mồi lửa, giữ cho linh hồn của mọi người trong làng không bị tan biến, bù lại, họ phải trao cho cô mọi ký ức về sự sống để tạo thành bức tường sương mù bảo vệ.

"Nhưng cô có biết không?" Thẩm Độ trầm giọng. "Cô đang làm họ khổ sở hơn cả cái chết. Họ không thể đầu thai, không thể cảm nhận, họ chỉ là những cái xác không hồn bị nhốt trong chính quá khứ của mình."

Tiểu Hòa bay lại gần Nguyệt, cậu nhìn vào chiếc lược gỗ trên tay cô. "Chị Nguyệt ơi, chị giữ họ lại như vậy, nhưng chị có thấy họ vui không? Họ đứng ngoài kia như những cái cây khô, không biết đau, cũng chẳng biết cười. Đó không phải là cứu họ, đó là đang cầm tù họ."

Nguyệt khựng lại, đôi bàn tay cầm lược run rẩy. "Nhưng nếu tôi buông tay, họ sẽ tan biến. Nhân gian sẽ quên mất rằng từng có một ngôi làng tên là Bình Yên. Sự bất công đó, ai sẽ đòi lại cho chúng tôi?"

Thẩm Độ thở dài, y lấy ra một khối gỗ táo già – loại gỗ tượng trưng cho sự bền bỉ và ký ức. "Sự thật không nằm ở việc người đời có nhớ hay không, mà nằm ở việc những người trong cuộc có được thanh thản hay không. Cô muốn giữ lại ngôi làng, hay muốn giữ lại nỗi đau của chính mình?"

Y ngồi xuống ngay giữa sân đình, mặc kệ những luồng chướng khí đen kịt đang vây quanh. Thẩm Độ bắt đầu đục gỗ. Lần này, y không đóng một chiếc quan tài lớn, mà y đóng một chiếc "Quan Tài Tổ Hợp". Đó là một chiếc hộp gỗ tinh xảo, bên trong chứa hàng trăm những ngăn nhỏ li ti, mỗi ngăn vừa vặn để chứa một mảnh ký ức.

"Ngươi muốn đóng quan tài cho cả ngôi làng sao?" Nguyệt kinh ngạc hỏi.

"Phải. Ta sẽ thu thập lại toàn bộ ký ức mà họ đã giao cho cô. Ta sẽ đóng gói chúng vào gỗ táo, thả xuống Vong Xuyên. Khi ký ức trôi về phía cầu Nại Hà, linh hồn của họ sẽ tự động được thu hút về đó. Họ sẽ được đầu thai, và ngôi làng này... ngôi làng này sẽ thực sự biến mất khỏi nhân gian để trở thành một huyền thoại đẹp, thay vì một đống đổ nát đầy oán hận."

Tiểu Hòa cũng bắt đầu hành động. Cậu bay vòng quanh làng, dùng tiếng sáo trúc của Tử Yên để lay động những linh hồn đang bất động. Tiếng sáo hòa cùng nhịp đục gỗ của Thẩm Độ tạo nên một luồng sức mạnh thanh tẩy mạnh mẽ. Những bóng người ngoài kia bắt đầu lay động, những mảng khói đen từ người họ thoát ra, hóa thành những đóa hoa trắng li ti bay về phía Thẩm Độ.

Nguyệt nhìn thấy cảnh tượng đó, nước mắt cô lại rơi xuống. Cô nhận ra bấy lâu nay mình đã quá ích kỷ khi bắt mọi người phải chịu đựng cùng mình. Cô buông chiếc lược gỗ xuống, quỳ sụp trước mặt Thẩm Độ.

"Tiên quân... xin hãy giúp họ. Tôi nguyện gánh vác mọi tội lỗi."

Thẩm Độ không nói gì, y tập trung toàn bộ linh lực vào đôi bàn tay. Chiếc quan tài gỗ táo dần hiện lên hình ảnh của toàn bộ ngôi làng vào một buổi chiều thanh bình trước khi hỏa hoạn xảy ra. Có tiếng trẻ con nô đùa, có tiếng giã gạo, có tiếng gió thổi qua rặng tre. Tất cả những âm thanh và hình ảnh ấy được "ướp" vào trong gỗ, tạo ra một quầng sáng ấm áp bao phủ lấy cả không gian.

Khi đóa hoa ký ức cuối cùng chui vào chiếc hộp gỗ táo, màn sương mù bao quanh ngôi làng bỗng dưng tan biến. Ánh sáng từ cõi âm hắt xuống, làm hiện rõ những gương mặt của dân làng. Họ không còn đờ đẫn nữa, họ nhìn nhau, mỉm cười rồi dần dần tan biến thành những làn khói trắng bay về phương xa.

Chỉ còn lại Nguyệt. Cô nhìn ngôi làng đang dần sụp đổ dưới sức mạnh của thời gian.

"Còn tôi... tôi phải làm sao?"

Thẩm Độ đứng dậy, đưa chiếc hộp gỗ táo cho cô. "Cô chính là người mang chiếc quan tài này ra bến Vong Xuyên. Cô đã giữ lửa cho họ quá lâu rồi, giờ hãy là người dẫn đường cuối cùng. Khi chiếc quan tài này chạm vào nước sông, tội lỗi của cô sẽ được gột rửa bởi sự bao dung của những người dân làng này."

Nguyệt đón lấy chiếc hộp, cô thấy bên trong đó không chỉ có ký ức của mọi người, mà còn có cả hình ảnh cô gái nhỏ đang ngồi đọc sách bên cửa sổ – chính là cô của năm xưa. Thẩm Độ đã giữ lại cho cô những gì đẹp nhất của chính mình.

Tiểu Hòa dắt tay Nguyệt đi ra khỏi ngôi làng. Họ đi bộ trên con đường bạc trở về bãi bồi. Khi đứng trước dòng sông Vong Xuyên đang chảy xiết, Nguyệt nhẹ nhàng đặt chiếc hộp gỗ táo xuống nước.

Lạ kỳ thay, chiếc hộp không chìm mà nó tỏa ra một quầng sáng rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng sông nước. Tiếng hát của dân làng bỗng vang lên từ lòng sông, nhưng lần này không còn là điệu "Vong Hồn Ca" u sầu mà là một khúc ca khải hoàn về sự tự do.

Nguyệt mỉm cười, cô nhìn Thẩm Độ và Tiểu Hòa một lần cuối rồi hóa thành một đóa hoa lụa đỏ, đậu lên chiếc hộp gỗ táo, cùng nó trôi về phía chân trời.

Màn đêm lại buông xuống dòng Vong Xuyên. Tiệm Mặc Diên vẫn đứng đó, lặng lẽ đón hai người trở về. Thẩm Độ mệt mỏi ngồi xuống ghế, y cảm thấy linh lực trong người cạn kiệt. Việc di chuyển cả một ngôi làng linh hồn là một thử thách quá lớn đối với một tiên nhân bị đày.

Tiểu Hòa lặng lẽ đi pha trà. Lần này cậu không đùa nghịch, cậu rót trà xong rồi nhẹ nhàng bóp vai cho Thẩm Độ.

"Thẩm Độ, ngài có thấy mệt không?"

"Có một chút."

"Nhưng ngài đã làm một việc vĩ đại. Cả một ngôi làng đã được cứu." Tiểu Hòa tựa đầu vào vai y. "Ta bắt đầu hiểu tại sao ngài lại làm nghề đóng quan tài rồi. Không phải để tống tiễn người chết, mà là để cho người sống – dù là linh hồn – có một cơ hội được bắt đầu lại."

Thẩm Độ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi mát từ bàn tay của Tiểu Hòa. Y không nói gì, nhưng trong lòng y cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có. Mỗi linh hồn được cứu chính là một mảnh xích xiềng trên người y được gỡ bỏ.

Đêm đó, trong cuốn sổ tay, Thẩm Độ viết: "Chương thứ sáu: Ngôi làng Bình Yên. Hàng trăm linh hồn đã thoát khỏi chướng khí của sự cố chấp. Đóng quan tài bằng gỗ táo già, táng tại hạ nguồn Vong Xuyên. Di nguyện: Trở về với sự tự do thanh khiết."

Dưới ánh đèn dầu, Tiểu Hòa lại lấy cây sáo ra tập thổi. Điệu nhạc của cậu hôm nay nghe có vẻ mượt mà hơn, phảng phất một chút giai điệu của khúc ca tự do mà dân làng đã hát.

Thẩm Độ nhìn thiếu niên, y chợt nhận ra rằng Tiểu Hòa đang lớn lên – không phải về hình hài, mà là về tâm hồn. Cậu đã bắt đầu thấu hiểu được nỗi đau của nhân gian. Điều này khiến y vừa mừng vừa lo. Một linh hồn quá thấu hiểu nhân gian sẽ dễ bị nhân gian giữ chân lại.

"Tiểu Hòa."

"Ơi?"

"Sau này, nếu chúng ta phải đi xa hơn nữa, ngươi có sợ không?"

Tiểu Hòa dừng thổi sáo, cậu quay lại nhìn Thẩm Độ, nụ cười rạng rỡ như ánh sao. "Chỉ cần là đi cùng ngài, dù là xuống địa ngục hay lên thiên đàng, ta cũng không sợ. Với lại, ngài có tài đóng quan tài giỏi thế này, đi đến đâu chẳng có cơm ăn?"

Thẩm Độ bật cười – lần đầu tiên y cười thành tiếng kể từ khi xuống đây. Tiếng cười của y thanh thoát, xua tan đi cái lạnh lẽo của âm giới.

"Ngốc ạ, linh hồn thì ăn cơm cái gì?"

"Thì ngài ăn, ta nhìn ngài ăn là thấy no rồi!"

Tiệm quan tài Mặc Diên chìm vào giấc ngủ muộn. Bên ngoài, dòng sông Vong Xuyên vẫn âm thầm chảy, mang theo những mẩu chuyện của ngôi làng Bình Yên đi vào cõi vĩnh hằng. Sương mù lại kéo đến, nhưng lần này chúng mang theo mùi thơm của gỗ táo và hoa bưởi, dịu dàng bảo vệ lấy giấc ngủ của một vị tiên nhân và một linh hồn nhỏ bé.

Một hành trình mới lại chuẩn bị bắt đầu, và họ biết rằng, phía trước sẽ còn nhiều ngôi làng mờ sương, nhiều tiếng hát giữa đêm cần được lắng nghe và chôn cất. Nhưng chừng nào còn có nhau, tiệm quan tài Mặc Diên sẽ mãi là nơi ấm áp nhất giữa ranh giới mỏng manh của cuộc đời.