MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong XuyênChương 5: DƯỚI GỐC LIỄU RỦ BÊN BẾN ĐÒ

Tiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong Xuyên

Chương 5: DƯỚI GỐC LIỄU RỦ BÊN BẾN ĐÒ

2,377 từ · ~12 phút đọc

Sương mù ngày hôm nay không tan đi khi ánh rạng đông xám xịt vừa hé lộ mà ngược lại, nó còn đặc quánh hơn, bám chặt lấy mặt sông Vong Xuyên như một lớp kén khổng lồ. Gió từ hạ nguồn thổi ngược lên, mang theo tiếng xào xạc của những rặng liễu rủ lá bạc nằm dọc bãi bồi. Những cành liễu dài, mảnh khảnh chạm xuống mặt nước, tạo nên những vòng sóng lăn tăn xao động cả một vùng không gian tĩnh mịch.

Tiểu Hòa dậy từ sớm, cậu không còn nằm dưới chân bàn nữa mà đã tự tìm cho mình một "chiếc giường" mới: một tấm gỗ bách lớn chưa kịp xẻ, nằm ngay sát cửa sổ. Cậu thích cảm giác được sương sớm len lỏi qua khe cửa, chạm vào làn da hư ảo, mang lại một chút cảm giác mát lạnh chân thực.

"Thẩm Độ, ngài có nghe thấy không?" Tiểu Hòa bật ngồi dậy, đôi tai nhạy bén của linh hồn khẽ động đậy.

Thẩm Độ đang đứng ở kệ gỗ, tỉ mỉ dùng một chiếc khăn lụa lau chùi những chiếc quan tài mẫu. Y không quay đầu lại, giọng nói trầm thấp vang lên: "Nghe thấy gì?"

"Tiếng sáo." Tiểu Hòa bước xuống, đôi chân lướt đi trên sàn gỗ. "Có tiếng sáo phát ra từ phía bến đò dưới gốc liễu. Tiếng sáo buồn lắm, nghe như có ai đó đang đứng giữa trời mưa mà khóc vậy."

Thẩm Độ dừng động tác lau chùi. Y lắng tai nghe. Quả thật, giữa tiếng gió hú và tiếng nước vỗ bờ, có một giai điệu mỏng manh, u uất đang len lỏi. Tiếng sáo không mang theo oán khí, nhưng lại tràn đầy sự luyến tiếc, giống như một sợi tơ vướng vào lòng người, càng gỡ càng chặt.

"Đi thôi." Thẩm Độ đặt chiếc khăn xuống, khoác lên mình chiếc áo choàng màu xám đen bụi bặm.

"Ngài cũng đi sao?" Tiểu Hòa ngạc nhiên, thường ngày Thẩm Độ rất ít khi rời khỏi tiệm nếu không có khách tìm đến tận cửa.

"Tiếng sáo này có sức mạnh triệu hoán những tàn niệm xung quanh. Nếu không ngăn lại, sương độc sẽ tụ về bến đò, khiến linh hồn thổi sáo bị nuốt chửng mất."

Hai người, một đen một trắng, lặng lẽ bước ra khỏi tiệm Mặc Diên. Tiểu Hòa bay lượn trên những tán liễu, tà áo trắng của cậu hòa vào màn sương mù mờ ảo. Khi họ đến gần gốc liễu rủ cổ thụ bên bến đò bỏ hoang, bóng dáng một người hiện ra rõ nét hơn.

Đó là một thiếu niên mặc bộ đồ vải thô màu xanh nhạt, dáng người gầy gò, đang ngồi trên một phiến đá lớn bên mép nước. Trên tay cậu là một cây sáo trúc cũ kỹ, bóng loáng dấu vết của thời gian. Đôi mắt thiếu niên nhắm nghiền, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ u buồn sâu sắc. Mỗi hơi thở cậu thổi vào cây sáo đều mang theo một làn khói màu xanh lam nhạt, lan tỏa ra mặt sông rồi tan biến.

Tiểu Hòa đáp xuống một cành liễu gần đó, cậu nghiêng đầu nhìn thiếu niên blown sáo với vẻ tò mò cực độ. Cậu nhận ra thiếu niên này không phải là một linh hồn bình thường. Cậu ta rất yếu, yếu đến mức dường như chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua cũng có thể làm bóng hình ấy tan biến.

Thẩm Độ bước tới, y không lên tiếng ngắt quãng giai điệu mà lặng lẽ đứng chờ. Cho đến khi nốt nhạc cuối cùng run rẩy tắt lịm trong không gian, thiếu niên mới chậm rãi mở mắt. Đôi mắt cậu không có tiêu cự, đục mờ vì một lớp màng trắng – cậu là một người mù.

"Có ai ở đó không?" Thiếu niên khẽ hỏi, tay vẫn nắm chặt cây sáo trúc.

"Chủ tiệm quan tài Mặc Diên." Thẩm Độ lên tiếng, giọng y hòa vào tiếng xào xạc của lá liễu.

Thiếu niên khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã. "Hóa ra là Tiên quân. Tôi đã đứng ở đây chờ đợi rất lâu, thổi sáo qua bao nhiêu mùa sương, chỉ để hy vọng tiếng sáo này có thể dẫn lối cho một người."

Tiểu Hòa bay xuống, ngồi bên cạnh thiếu niên trên phiến đá, dù cậu biết đối phương không thấy mình. "Huynh đang đợi ai? Người mù thổi sáo bên bến đò Vong Xuyên... nghe cứ như một câu chuyện cổ tích buồn vậy."

Thiếu niên tên là Tử Yên. Cậu kể rằng mình vốn là một nhạc công trong phủ một vị đại thần. Cậu mù bẩm sinh nhưng trời phú cho đôi tai nhạy bén và tiếng sáo lay động lòng người. Trong phủ có một cô gái hầu cận thường xuyên mang cơm nước cho cậu. Cô ấy không chê cậu mù lòa, thường ngồi bên cạnh nghe cậu thổi sáo dưới gốc liễu trong vườn thượng uyển.

"Cô ấy nói, cô ấy thích nhất là điệu sáo 'Liễu Độ Xuân'. Cô ấy hứa rằng khi nào cô ấy đủ tuổi ra khỏi phủ, cô ấy sẽ dẫn tôi về quê nhà, nơi có những rặng liễu thật đẹp bên sông."

Nhưng cuộc đời không như ý nguyện. Trong một lần phủ đệ gặp nạn binh biến, cô gái ấy đã dùng chính thân mình che chở cho Tử Yên, giúp cậu chạy thoát qua lối hầm bí mật. Tử Yên lang thang giữa chiến hỏa, cuối cùng gục chết vì đói và lạnh ngay bên bờ con sông quê hương mà cô gái đã từng kể. Sau khi chết, linh hồn cậu tìm đến Vong Xuyên, nhưng cậu không chịu đi đầu thai. Cậu đứng dưới gốc liễu này, thổi điệu "Liễu Độ Xuân" ngày này qua tháng khác, hy vọng cô gái ấy nếu có đi qua đây sẽ nghe thấy mà dừng lại.

"Tôi sợ cô ấy lạc đường." Tử Yên siết chặt cây sáo. "Cõi âm rộng lớn thế này, cô ấy lại là người hay quên..."

Thẩm Độ nhìn những cành liễu đang run rẩy trước gió. Y cảm nhận được nỗi đau của Tử Yên không phải là hận thù, mà là một sự cố chấp đến đáng thương. Cậu ta đang dùng chút linh lực cuối cùng của mình để giữ cho ký ức về điệu sáo không bị xóa nhòa.

"Ngươi có biết, nếu cứ tiếp tục thế này, linh hồn ngươi sẽ tan thành mây khói không?" Thẩm Độ hỏi.

Tử Yên gật đầu: "Tôi biết. Nhưng nếu không gặp được cô ấy, linh hồn này tồn tại cũng chẳng để làm gì."

Tiểu Hòa bỗng đứng bật dậy, cậu nhìn sang Thẩm Độ với ánh mắt cầu khẩn: "Thẩm Độ, ngài giúp huynh ấy đi. Ngài có thể tìm thấy linh hồn của cô gái kia không?"

Thẩm Độ im lặng. Tìm một linh hồn giữa muôn vạn linh hồn trôi dạt trên Vong Xuyên còn khó hơn mò kim đáy bể. Hơn nữa, thời gian đã trôi qua bao lâu, có khi cô gái ấy đã đầu thai từ lâu rồi.

"Ta không thể tìm người cho ngươi." Thẩm Độ nhìn Tử Yên. "Nhưng ta có thể đóng cho ngươi một chiếc quan tài để lưu giữ tiếng sáo này. Nếu cô ấy thực sự đi qua đây, chiếc quan tài sẽ thay ngươi thổi lên giai điệu đó, còn ngươi có thể yên tâm đi tìm sự bắt đầu mới."

Tử Yên lặng đi một lúc lâu. Cậu đưa tay vuốt ve cây sáo trúc rỉ sét. "Tiếng sáo không có nhạc công, liệu có còn linh hồn không?"

"Có." Thẩm Độ khẳng định. "Nếu ngươi gửi gắm chân tình vào gỗ liễu."

Y cúi xuống, nhặt lấy một cành liễu già đã bị gió đánh gãy, nằm trơ trọi trên bãi bồi. Gỗ liễu vốn mềm và dễ mục, thường không ai dùng để đóng quan tài. Nhưng trong tay Thẩm Độ, cành liễu ấy bỗng chốc tỏa ra một lớp hào quang bạc mờ ảo.

Y ngồi ngay trên bãi bồi, dưới gốc liễu cổ thụ. Tiểu Hòa bận rộn dùng linh khí của mình để xua đuổi những làn sương độc đang muốn tiếp cận. Cậu nhìn Thẩm Độ làm việc, lòng đầy khâm phục. Thẩm Độ không cần bàn gỗ, không cần công cụ cầu kỳ, y dùng chính ý niệm để gọt giũa khối gỗ liễu mục nát.

Tử Yên lại đưa sáo lên môi. Lần này, tiếng sáo vang lên hòa quyện cùng tiếng đục gỗ của Thẩm Độ. Một điệu nhạc du dương, thanh thoát nhưng mang theo hơi thở của mùa xuân rực rỡ dưới rặng liễu xanh.

Dưới sự tác động của tiếng sáo, khối gỗ liễu dần biến đổi. Nó cuộn lại thành hình dáng một ống sáo thu nhỏ, nhưng bên trong lại rỗng và mang cấu trúc của một chiếc quan tài. Thẩm Độ không khắc hình ảnh, y khắc "nhịp điệu". Những đường vân trên mặt gỗ liễu chảy trôi như những nốt nhạc đang nhảy múa.

Khi chiếc quan tài gỗ liễu hoàn thành, Tử Yên bỗng nhiên buông sáo. Gương mặt cậu trở nên thanh thản lạ thường. Cậu nhìn về phía dòng sông – dù không thấy bằng mắt nhưng cậu thấy bằng trái tim.

"Tiên quân... tôi nghe thấy rồi."

"Nghe thấy gì?" Tiểu Hòa tò mò hỏi.

"Tiếng cô ấy gọi tên tôi."

Tử Yên đứng dậy, cơ thể cậu bắt đầu nhạt nhòa dần. Cậu không biến thành khói trắng như những người khác, mà cậu tan ra thành những hạt ánh sáng màu xanh lam nhạt, từ từ bay vào bên trong chiếc quan tài gỗ liễu hình ống sáo.

Chiếc quan tài nằm gọn trong lòng bàn tay Thẩm Độ. Lạ kỳ thay, từ bên trong nó, điệu "Liễu Độ Xuân" vẫn đang vang lên nhè nhẹ, đều đặn như hơi thở.

Thẩm Độ không mang chiếc quan tài này về tiệm. Y đi đến sát mép nước bến đò, nơi những cành liễu rủ xuống sâu nhất. Y lấy ra một sợi dây thừng bện từ cỏ thi, buộc chiếc quan tài gỗ liễu vào một cành liễu già vững chãi nhất.

"Ngài định để nó ở đây sao?" Tiểu Hòa bay lơ lửng bên cạnh y.

"Phải. Đây là bến đò mà họ đã hẹn ước. Nếu cô gái kia có đi qua đây, chiếc quan tài này sẽ vang lên tiếng sáo dẫn lối cho cô ấy. Đó là cách duy nhất để họ gặp lại nhau mà không cần phá vỡ quy luật của luân hồi."

Thẩm Độ đứng lặng bên gốc liễu. Y nhìn chiếc quan tài gỗ liễu đung đưa trong gió, tiếng sáo mỏng manh lan tỏa trên mặt sông Vong Xuyên lạnh lẽo. Điệu nhạc ấy như một lời nhắc nhở rằng, dù có bao nhiêu mùa sương đi qua, có những lời hứa vẫn sẽ mãi mãi xanh tươi như lá liễu mùa xuân.

Tiểu Hòa bỗng nhiên nắm lấy tay áo Thẩm Độ, giọng cậu nhỏ nhẹ: "Thẩm Độ, nếu một ngày ta cũng tan biến như huynh ấy, ngài có treo một chiếc quan tài cho ta ở đâu đó không?"

Thẩm Độ quay lại nhìn thiếu niên. Ánh mắt y chứa đựng một nỗi niềm khó tả. Y không trả lời câu hỏi đó, mà chỉ đưa tay vuốt lại mái tóc rối của cậu. "Về thôi. Trà chắc đã nguội rồi."

Hai người quay trở lại tiệm quan tài Mặc Diên. Trên quãng đường về, Tiểu Hòa vẫn không ngừng ngoái đầu lại nhìn bến đò cũ. Cậu thấy chiếc quan tài gỗ liễu tỏa ra một quầng sáng xanh dịu nhẹ giữa màn sương xám xịt. Cậu cảm thấy lòng mình vừa buồn lại vừa ấm áp.

Tối hôm đó, Thẩm Độ lại ngồi bên cuốn sổ da cũ. Y không viết về sự buông bỏ. Y viết về sự "chờ đợi có hình hài".

"Chương thứ năm: Tử Yên. Nhạc công mù của rặng liễu. Đóng quan tài bằng gỗ liễu gãy, treo tại bến đò Vong Xuyên. Điệu sáo Liễu Độ Xuân sẽ còn vang mãi cho đến khi người cần nghe tìm thấy lối về."

Viết xong, Thẩm Độ nhìn sang Tiểu Hòa. Cậu đang ngồi trên bậu cửa sổ, tay cầm cây sáo trúc cũ mà Tử Yên để lại trước khi tan biến. Cậu thử đưa lên môi thổi một hơi, nhưng chỉ tạo ra những tiếng phì phì ngô nghê.

"Thẩm Độ, ngài dạy ta thổi sáo đi!" Tiểu Hòa quay đầu lại, đôi mắt lấp lánh sự háo hức.

Thẩm Độ thở dài, y đứng dậy đi lại phía cậu. Y nắm lấy đôi bàn tay hư ảo của thiếu niên, điều chỉnh từng ngón tay đặt trên các lỗ sáo. "Hơi thở phải đều, tâm trí phải lặng. Nhạc từ lòng mà ra, không phải từ hơi."

Dưới ánh đèn dầu leo lét, hai bóng hình một lớn một nhỏ in trên vách tường gỗ. Tiếng sáo vụng về bắt đầu vang lên, len lỏi giữa mùi gỗ bách và hương trà tuyết.

Thẩm Độ chợt nhận ra rằng, y đã bắt đầu dạy cho Tiểu Hòa những điều của con người, những điều mà một linh hồn lang thang không nên biết. Y đang tự tay buộc chặt thêm sợi tơ hồng giữa mình và cậu nhóc này. Nhưng nhìn nụ cười mãn nguyện của Tiểu Hòa khi thổi ra được một nốt nhạc tròn trịa, Thẩm Độ cảm thấy cái giá của việc trả nghiệp này dường như đã thay đổi hoàn toàn ý nghĩa.

Bên ngoài, điệu sáo của Tử Yên vẫn bền bỉ vang lên dưới gốc liễu. Sương mù dường như cũng dịu lại trước giai điệu của tình thâm. Tiệm quan tài Mặc Diên vẫn đỏ lửa, là một điểm dừng chân nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh giữa dòng chảy vô định của định mệnh.

Thẩm Độ khẽ tựa đầu vào khung cửa sổ, lắng nghe tiếng sáo của Tiểu Hòa và tiếng sáo từ bến đò xa xăm. Y biết rằng, dù âm giới có lạnh lẽo đến đâu, chỉ cần còn những người dám chờ đợi, dám yêu thương và dám ghi nhớ, ánh sáng sẽ không bao giờ tắt lịm.