Sáng hôm nay, dòng Vong Xuyên không mang màu tím thẫm của nỗi sầu muộn, cũng không mang màu xám xịt của tử khí. Nước sông trong vắt một cách kỳ lạ, soi rõ cả những viên đá cuội lấp lánh dưới đáy sâu – những viên đá vốn là hóa thân của những linh hồn đã hoàn toàn buông bỏ thế gian. Gió thổi qua bãi bồi mang theo một mùi hương thanh khiết, không phải mùi trầm, cũng chẳng phải mùi gỗ bách, mà là một mùi hương dịu ngọt, thoang thoảng giống như mùi lúa mới chín hòa quyện với hương hoa bưởi sau cơn mưa rào.
Tiểu Hòa là người đầu tiên cảm nhận được điều đó. Cậu bật dậy khỏi chỗ nằm dưới chân bàn, hai cánh mũi nhỏ phập phồng, đôi mắt mở to ngơ ngác.
"Thẩm Độ! Thẩm Độ ơi, ngài có ngửi thấy không?" Tiểu Hòa bay vèo ra hiên nhà, tà áo trắng quấn quýt lấy những sợi chỉ đỏ treo chuỗi gỗ bách. "Mùi hương này... nó lạ lắm. Nó khiến ta thấy lòng mình nhẹ tênh, giống như đang được nằm trên một đám mây bồng bềnh vậy."
Thẩm Độ bước ra từ gian phòng phía sau, tay vẫn còn cầm một chiếc đục dài. Y hít nhẹ một hơi không khí lạnh, chân mày khẽ nhướn lên. Mùi hương này... y đã từng ngửi thấy ở đâu đó trên thượng giới, trong khu vườn của Bách Hoa Tiên Tử. Nhưng đây là âm giới, là nơi tích tụ oán hận và sầu bi, làm sao có thể có mùi hương của sự sống thuần khiết đến thế?
"Đó là mùi của 'Chân Niệm'." Thẩm Độ trầm giọng, đôi mắt y nhìn về phía màn sương đang dần tan biến trên mặt sông. "Chỉ những linh hồn hoàn toàn không còn oán hận, chết đi trong sự mãn nguyện tột cùng mới có thể tỏa ra mùi hương này. Nhưng kỳ lạ là, nếu đã mãn nguyện, tại sao họ lại tìm đến tiệm quan tài?"
Tiểu Hòa không quan tâm đến những lý lẽ thâm sâu của Thẩm Độ, cậu đang mải mê đuổi theo một làn khói màu hồng nhạt đang lượn lờ trước cửa tiệm. Làn khói ấy dường như có linh tính, nó trêu đùa với Tiểu Hòa, lúc ẩn lúc hiện, rồi cuối cùng tụ lại thành hình dáng một cô gái trẻ.
Cô gái mặc một chiếc váy hoa giản dị, tóc thắt bím hai bên, trên môi luôn nở một nụ cười dịu dàng. Cô không đi, không bò, mà đứng giữa sương mù như một nhành hoa vừa nở. Điều đặc biệt là cô gái này không có đôi mắt mờ đục của linh hồn, đôi mắt cô trong veo như nước mùa thu.
"Chào hai vị tiên quân." Cô gái khẽ cúi chào, giọng nói như tiếng chuông bạc chạm vào nhau. "Tôi tên là Linh, tôi tìm đến đây vì nghe nói nơi này có thể giúp tôi cất giữ một thứ."
Tiểu Hòa nhanh nhảu bay tới, cậu xoay một vòng quanh Linh, vẻ mặt đầy phấn khích: "Chào chị Linh! Chị thơm quá đi mất! Chị muốn đóng quan tài sao? Nhưng trông chị chẳng có vẻ gì là buồn bã cả."
Thẩm Độ bước tới, y ra hiệu cho Tiểu Hòa lùi lại rồi mời Linh vào trong tiệm. Y pha một chén trà tuyết, nhưng lần này y lén bỏ thêm một nụ hoa cúc khô mà y cất giữ bấy lâu. "Mời dùng trà. Cô nói muốn cất giữ một thứ, nhưng tiệm của ta thường chỉ cất giữ những hồi ức đau thương để linh hồn được thanh thản. Còn cô... cô mang theo sự hạnh phúc, tại sao lại muốn buông bỏ?"
Linh đón lấy chén trà, hơi ấm từ khói trà làm gương mặt cô thêm hồng hào. "Tiên quân nói đúng. Tôi chết rất thanh thản. Tôi có một gia đình yêu thương, một người chồng hết mực chung thủy và một đứa con gái nhỏ ngoan ngoãn. Ngày tôi đi, tuyết rơi đầu mùa, chồng tôi đã nắm tay tôi và nói rằng anh ấy sẽ thay tôi yêu thương con bé, bảo tôi cứ yên tâm mà đi."
Linh kể, giọng cô đầy ắp niềm vui. Cô là một cô gái mồ côi được một gia đình làm nghề nấu rượu nhận nuôi. Cô lớn lên trong hương thơm của men rượu và tình thương của cha mẹ nuôi. Sau đó cô kết hôn với người bạn thanh mai trúc mã, cuộc sống tuy nghèo khó nhưng tràn ngập tiếng cười. Cô ra đi vì một cơn bạo bệnh, nhưng cái chết đối với cô không đáng sợ, vì cô biết mình đã sống một cuộc đời trọn vẹn.
"Vậy cô còn vướng bận điều gì?" Thẩm Độ hỏi, tay y lơ lửng trên khối gỗ tử đàn màu tím quý giá – loại gỗ chỉ dùng cho những linh hồn có phúc báo lớn.
Linh cúi đầu, bàn tay cô vân vê tà áo váy. "Tôi không vướng bận, nhưng tôi sợ. Tôi sợ khi bước qua cầu Nại Hà, uống chén canh Mạnh Bà, tôi sẽ quên mất mùi hương của người chồng và tiếng cười của con gái mình. Tôi muốn đóng một chiếc quan tài không phải để chôn cất nỗi đau, mà để 'ướp' lại những kỷ niệm đẹp nhất này. Tôi muốn gửi nó lại nơi này, để nếu sau này tôi có đầu thai, có vô tình đi qua bãi bồi này một lần nữa, tôi có thể ngửi thấy mùi hương của chính mình mà mỉm cười."
Tiểu Hòa nghe xong, đôi mắt cậu bỗng dưng nhòa lệ. Cậu là một linh hồn không có ký ức, nên cậu hiểu rõ nhất cảm giác trống rỗng khi không biết mình đã từng yêu ai và được ai yêu.
"Thẩm Độ, ngài giúp chị ấy đi! Đây là lần đầu tiên có người muốn giữ lại niềm vui đấy." Tiểu Hòa sụt sịt, cậu nắm lấy cánh tay áo của Thẩm Độ, lắc nhẹ.
Thẩm Độ nhìn Linh, rồi nhìn sang Tiểu Hòa. Một cảm xúc kỳ lạ trỗi dậy trong lòng y. Y luôn nghĩ rằng âm giới là nơi của sự chấm dứt, là nơi con người phải học cách buông xuôi mọi thứ để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng cô gái này lại muốn dùng sự chấm dứt để bảo tồn sự bắt đầu.
"Được. Ta sẽ giúp cô."
Thẩm Độ cầm lấy khối gỗ tử đàn. Lần này y không dùng đục sắt, mà y dùng một thanh trâm ngọc – vật tùy thân duy nhất y mang theo khi bị đày xuống trần. Thanh trâm tỏa ra ánh sáng xanh dịu nhẹ, lướt đi trên mặt gỗ tử đàn như đang khiêu vũ.
Dưới bàn tay điêu luyện của Thẩm Độ, chiếc quan tài dần hiện ra. Nó không mang hình dáng ngôi nhà hay pháo đài, mà nó mang hình dáng một đóa hoa bưởi đang nở rộ. Từng cánh hoa được chạm khắc tinh xảo đến mức dường như có thể rung rinh trước gió. Bên trong đóa hoa, Thẩm Độ tạo ra những khoang nhỏ li ti để chứa đựng "hương vị" của ký ức.
Linh nhìn Thẩm Độ làm việc với vẻ thành kính. Cô bắt đầu nhắm mắt lại, tập trung mọi suy nghĩ vào những khoảnh khắc đẹp nhất. Một làn khói màu hồng nhạt tỏa ra từ trái tim cô, len lỏi vào từng kẽ hở của đóa hoa tử đàn.
Tiểu Hòa cũng không đứng ngoài cuộc. Cậu bay vòng quanh, dùng linh lực của mình để "khóa" mùi hương ấy lại bên trong khối gỗ. Cậu thì thầm: "Thơm mãi nhé, thơm mãi nhé..."
Sau ba canh giờ, chiếc quan tài hoa bưởi đã hoàn thành. Một mùi hương nồng nàn, ấm áp và đầy sức sống bùng nổ trong tiệm Mặc Diên, xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo thường nhật. Linh cầm đóa hoa gỗ trên tay, cô khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự mãn nguyện.
"Cảm ơn tiên quân. Bây giờ tôi có thể đi được rồi." Linh cúi chào hai người.
Thẩm Độ cầm đóa hoa gỗ, y không mang ra bến sông Vong Xuyên để thả trôi như những chiếc quan tài khác. Thay vào đó, y đi về phía kệ gỗ sâu nhất trong tiệm, nơi có một ngăn kéo nhỏ được niêm phong bằng bùa chú của tiên gia.
"Ta sẽ giữ nó ở đây." Thẩm Độ nói, giọng y nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. "Dòng sông Vong Xuyên sẽ cuốn trôi mọi thứ, nhưng tiệm Mặc Diên sẽ giữ lại hương thơm này cho cô. Nếu một ngày cô quay lại, chỉ cần ngửi thấy mùi hương này, tâm hồn cô sẽ tự động tìm về với sự ấm áp."
Linh hóa thành một dải sáng màu hồng, dịu dàng bay lượn quanh tiệm một vòng rồi tan biến vào hư không. Mùi hương hoa bưởi vẫn còn vương vấn trên những ngón tay của Thẩm Độ, làm dịu đi những vết sẹo cũ kỹ.
Tiểu Hòa đứng nhìn theo, cậu thở phào một cái rồi ngồi phịch xuống sàn nhà. "Mệt quá đi mất, nhưng mà vui thật. Thẩm Độ này, ngài có thấy mùi hương đó giống như... giống như tình yêu không?"
Thẩm Độ lặng lẽ cất thanh trâm ngọc vào ngực áo. "Tình yêu không có mùi, Tiểu Hòa ạ. Mùi hương đó là 'sự chân thành'. Vì cô ấy sống chân thành, nên hồi ức của cô ấy mới có hương thơm."
"Vậy còn ta?" Tiểu Hòa ngẩng mặt lên, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. "Hồi ức của ta có mùi gì? Tại sao ta lại chẳng thấy mùi gì từ chính mình cả?"
Thẩm Độ bước tới bên cạnh cậu, y cúi xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến mức y có thể nhìn thấy những hạt linh lực li ti đang chuyển động trên gương mặt Tiểu Hòa. Y hít một hơi thật khẽ, rồi trầm giọng đáp: "Ngươi có mùi hương của trà tuyết... và mùi của sương mù buổi sớm. Đó là mùi của sự khởi đầu, của những thứ chưa bị vẩn đục bởi nhân gian."
Tiểu Hòa đỏ mặt (dù linh hồn không thể đỏ mặt, nhưng cậu cảm thấy toàn thân nóng ran). Cậu quay đi, lắp bắp: "Ngài... ngài lại trêu ta rồi. Ta chỉ là một linh hồn lang thang thôi mà."
Ngày hôm đó, tiệm Mặc Diên không đón thêm vị khách nào nữa. Thẩm Độ và Tiểu Hòa cùng nhau ngồi bên hiên nhà, ngắm nhìn dòng Vong Xuyên chảy ngược. Mùi hương hoa bưởi từ ngăn kéo vẫn thi thoảng len lỏi ra ngoài, khiến không gian vốn u tối bỗng trở nên rạng rỡ hơn.
Tiểu Hòa lôi ra mẩu gỗ thỏ hôm trước, cậu lại bắt đầu tỉ mẩn gọt giũa. Lần này, động tác của cậu có vẻ chuyên nghiệp hơn sau khi quan sát Thẩm Độ đóng chiếc quan tài hoa tử đàn.
"Thẩm Độ, nếu sau này ta biến mất, ngài có nhớ mùi hương của ta không?"
Thẩm Độ không trả lời ngay. Y nhìn lên bầu trời âm giới quanh năm không có sao, giọng nói mang theo một sự cam đoan thầm lặng: "Ta sẽ không để ngươi biến mất. Nhưng nếu có một ngày như thế, ta sẽ đóng một chiếc quan tài bằng gỗ bách bách niên, giữ lại hơi ấm của ngươi ở đây. Ta sẽ là người ghi nhớ thay cho ngươi."
Tiểu Hòa cười hì hì, cậu tựa đầu vào đầu gối của Thẩm Độ. Cậu cảm thấy mình thật may mắn khi lạc vào tiệm quan tài này. Ở đây, cái chết không phải là kết thúc, mà là sự lưu giữ. Và Thẩm Độ, người đàn ông lạnh lùng ấy, chính là người đang nắm giữ những mảnh ghép cuối cùng của nhân gian để thắp sáng cho âm giới.
Đêm khuya, Thẩm Độ mở cuốn sổ bìa da ra. Y không viết về nỗi đau như mọi khi. Y viết: "Chương thứ tư: Linh. Linh hồn của hương thơm. Chân niệm hóa tử đàn, lưu giữ tại kệ số bảy. Di nguyện: Ướp lại hương vị của tình thâm."
Y dừng bút, nhìn sang Tiểu Hòa đang ngủ say sưa, tay vẫn còn nắm chặt mẩu gỗ hình thỏ. Thẩm Độ khẽ thở dài, y đưa tay chạm vào vết sẹo hình cánh chim trên trán. Y nhớ lại năm xưa, khi y còn là Thanh Loan Tiên Quân, y cũng đã từng yêu một người bằng sự chân thành như Linh. Người đó đã vì bảo vệ y mà tan biến, không để lại một chút mùi hương nào, chỉ để lại một mảnh linh hồn vỡ nát mà y phải mất hàng ngàn năm để tìm kiếm.
Mảnh linh hồn đó... liệu có đang cảm nhận được mùi hoa bưởi lúc này không?
Bên ngoài, sương mù lại kéo đến, nhưng lần này chúng không lạnh lẽo như trước. Mùi hương của ký ức đã hòa vào sương, biến bãi bồi Vong Xuyên thành một nơi tràn đầy hy vọng. Tiệm quan tài Mặc Diên vẫn đỏ đèn, bảo vệ cho những điều đẹp đẽ nhất mà con người không nỡ đánh mất khi bước vào cõi vĩnh hằng.
Thẩm Độ đứng dậy, y đi lại phía ngăn kéo số bảy, hít thêm một hơi thật sâu mùi hoa bưởi. Y biết rằng, mỗi câu chuyện y đóng thành quan tài, mỗi linh hồn y giúp đỡ, chính là một bước chân đưa y gần hơn tới việc tìm lại người xưa. Và Tiểu Hòa, với nụ cười trong sáng kia, chính là nguồn động lực duy nhất giúp y kiên trì trên con đường trả nghiệp đầy gian truân này.
Dòng sông Vong Xuyên vẫn rì rào chảy, mang theo những lời thì thầm của quá khứ. Nhưng tối nay, những lời thì thầm ấy không còn là tiếng than khóc, mà là khúc ca của những người đã từng yêu và được yêu. Tiệm Mặc Diên vẫn đứng đó, là minh chứng cho việc dù có chết đi, tình cảm con người vẫn là thứ bền vững nhất, xuyên qua cả ranh giới của sinh tử và thời gian.
Mùi hương hoa bưởi cứ thế lan tỏa, len lỏi vào giấc mơ của Tiểu Hòa, khiến cậu mơ thấy mình đang đứng giữa một vườn hoa rực rỡ, và có một người mặc áo đen đang đứng đợi cậu ở cuối con đường, tay cầm một chén trà tuyết ấm nóng.
"Chúng ta sẽ không quên đâu, đúng không Thẩm Độ?" Cậu mấp máy trong mơ.
Thẩm Độ đứng bên cửa sổ, khẽ gật đầu như thể nghe thấy: "Phải, chúng ta sẽ không bao giờ quên."
Khung cảnh kết thúc trong sự yên bình hiếm hoi của âm giới. Câu chuyện về mùi hương của ký ức sẽ còn được lưu truyền mãi, nhắc nhở những linh hồn lang thang rằng, dù có bước qua cầu Nại Hà, chỉ cần lòng mang chân niệm, họ sẽ luôn có một chốn để tìm về. Và với Thẩm Độ cùng Tiểu Hòa, mỗi ngày trôi qua lại thêm một lớp hương vị mới cho tình cảm thầm lặng đang nảy nở giữa họ, bền bỉ và thanh khiết như đóa hoa tử đàn giữa màn sương Vong Xuyên.