MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Của Hóa Thời GianChương 7: Bức thư gửi chính mình năm 30 tuổi

Tiệm Tạp Của Hóa Thời Gian

Chương 7: Bức thư gửi chính mình năm 30 tuổi

1,561 từ · ~8 phút đọc

Tôi đã dành trọn một buổi chiều Chủ nhật, bỏ mặc lời rủ rê đi bắn bi của thằng Hải Răng Sún và lời mời đi hái hoa mười giờ của cái Tí, chỉ để làm một việc mà tôi cho là hệ trọng nhất trong lịch sử mười năm tồn tại của mình: Viết thư cho tương lai.

Nói đúng hơn, tôi đang viết thư cho một gã đàn ông xa lạ mang tên Chu Ngọc Mùi, người mà theo tính toán của tôi trên những ngón tay lem luốc mực, sẽ tròn ba mươi tuổi vào một ngày nào đó của hai mươi năm tới. Đối với một đứa trẻ mười tuổi, con số ba mươi là một thứ gì đó già nua khủng khiếp, có lẽ gã Mùi đó lúc bấy giờ đã rụng hết răng, tóc bạc trắng và chỉ thích ngồi một chỗ để than vãn về thời tiết như ông nội tôi vậy.

Tôi ngồi vào bàn học, trải ra tờ giấy kiểm tra trắng tinh có kẻ ô ly, hít một hơi thật sâu và bắt đầu đặt bút.

"Chào anh Mùi ba mươi tuổi. Tôi là Mùi mười tuổi đây."

Tôi dừng lại, nhìn dòng chữ đầu tiên và cảm thấy hơi ngớ ngẩn. Nếu anh ta là tôi, thì việc gì tôi phải chào hỏi lịch sự như thế? Nhưng rồi tôi nghĩ lại, hai mươi năm là một khoảng thời gian đủ dài để biến một người thành một kẻ hoàn toàn khác. Có khi gã Mùi ba mươi tuổi kia đã quên béng mất tôi là ai rồi cũng nên.

"Tôi viết thư này để dặn anh vài điều, vì tôi sợ khi anh lớn lên, đầu óc anh sẽ bị lấp đầy bởi những thứ chán ngắt như hóa đơn tiền điện, tiền nước hay việc sửa cái radio của ba. Anh có còn nhớ cái cảm giác khi cầm trên tay một viên bi ve trong vắt, nhìn thấu qua nó là cả một cầu vồng không? Nếu anh đã quên, thì thật đáng tiếc cho anh."

Tôi viết rất chậm, nắn nót từng chữ một, vì tôi nghe cô giáo bảo rằng nét chữ nết người. Tôi muốn gã Mùi tương lai thấy rằng hồi bé mình cũng là một đứa trẻ có nề nếp.

"Điều thứ nhất: Anh tuyệt đối không được trở thành một người lớn hay cáu gắt. Tôi ghét nhất là những người lớn luôn cau mày khi thấy trẻ con đá bóng gần cổng nhà. Nếu có đứa trẻ nào lỡ đá bóng vào sân nhà anh, anh hãy mỉm cười và đá lại cho chúng, thậm chí hãy chỉ cho chúng cách sút xoáy mà tôi vừa học được từ thằng Hải. Đừng có cầm cái chổi và hét lên như bác Năm đầu xóm, trông xấu xí lắm."

Tôi dừng bút, liếc nhìn ra cửa sổ. Thằng Hải đang đi ngang qua, nó huýt sáo một điệu nhạc không tên, cái lỗ hổng răng cửa của nó trông vẫn thật hiên ngang dưới nắng chiều. Tôi mỉm cười và viết tiếp.

"Điều thứ hai: Anh có còn thích ăn kem mút không? Tôi hy vọng là có. Nếu anh quá giàu và chỉ toàn ăn những thứ đắt tiền trong nhà hàng, hãy nhớ rằng không có thứ gì ngon bằng cây kem vị dâu giá hai trăm đồng mà anh đã cùng ăn với cái Tí dưới gốc cây khế đâu. Và này, anh có còn cưới cái Tí như lời hứa lúc hai đứa chơi đồ hàng không? Hay anh đã cưới một cô nào đó biết nấu canh khổ qua mà không bị đắng?"

Nghĩ đến cái Tí, tôi bỗng thấy mặt mình hơi nóng lên. Chuyện cưới hỏi của trẻ con giống như một ván bài lật ngửa, ai cũng biết đó là trò đùa nhưng ai cũng chơi một cách nghiêm túc. Tôi viết vào thư lời nhắc nhở rằng cái Tí rất sợ ông Kẹ, nên nếu sau này anh ta có gặp lại Tí, hãy bảo vệ cô ấy.

"Điều thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất: Anh không được phép quên cách mơ mộng. Người lớn xung quanh tôi hiện nay dường như không còn biết mơ nữa. Họ chỉ biết tính toán. Họ tính xem ngày mai ăn gì, ngày kia mua gì. Còn tôi, tôi đang mơ về một cỗ máy thời gian để có thể quay lại quá khứ hoặc đi tới tương lai. Anh đang ở tương lai rồi, vậy anh đã thấy cỗ máy đó chưa? Hay anh đã nhận ra rằng thời gian chính là một thứ máy móc đáng sợ nhất, nó cứ chạy hoài mà chẳng cho ai xuống bến cả?"

Tôi viết đến trang thứ hai, mực tím thấm qua mặt sau của tờ giấy. Tôi bắt đầu tự hỏi, liệu khi nhận được thư này, gã Mùi ba mươi tuổi có khóc không? Hay anh ta sẽ cười khẩy và bảo: "Thằng nhóc này đúng là rảnh rỗi"? Tôi bỗng thấy sợ. Sợ rằng tương lai sẽ biến mình thành một kẻ khô khan, một kẻ mà những rung động của trái tim chỉ còn là những con số trên sổ sách.

"Anh Mùi ơi, nếu bây giờ anh đang mệt mỏi, hãy cất bức thư này vào ngăn kéo và đi ra ngoài sân. Hãy nhìn lên bầu trời và tìm xem ngôi sao nào là chiếc răng của thằng Hải. Nếu anh không thấy, nghĩa là anh đã bị 'hỏng' mắt rồi. Mắt của người lớn thường bị bụi bặm của thực tế che mờ, nên họ chỉ thấy mây đen và khói bụi, chứ không thấy được những điều kỳ diệu."

Tôi kết thúc bức thư bằng một lời hứa: "Tôi sẽ cố gắng lớn lên thật chậm để anh có thêm thời gian mà nhớ về tôi. Còn anh, hãy hứa với tôi là dù thế giới có đảo điên thế nào, anh vẫn sẽ giữ lại cái mâm nhôm và cây cần tre dính nhựa mít của chúng ta nhé."

Tôi gấp bức thư lại làm tư, cho vào một cái lọ thủy tinh nhỏ mà tôi đã rửa sạch từ lọ đựng kẹo. Tôi quyết định chôn nó dưới gốc cây khế già. Đây sẽ là "Tiệm tạp hóa thời gian" của riêng tôi, nơi lưu giữ một món hàng không bao giờ được đem bán: Bản ngã nguyên sơ của một đứa trẻ.

Khi tôi đang hì hục đào đất, cái Tí chạy sang, mồ hôi nhễ nhại trên trán: "Mùi làm gì đấy? Giấu kho báu à?"

"Không, tao đang giấu... chính mình." Tôi trả lời một cách bí hiểm.

Cái Tí không hiểu, nó cũng chẳng buồn hỏi thêm. Nó ngồi xuống cạnh tôi, đưa cho tôi một nắm hoa mười giờ tím ngắt: "Cho mày này. Tao vừa hái ở vườn bà nội. Bà bảo hoa này chỉ nở lúc mặt trời lên cao nhất, vì nó thích sự rực rỡ."

Tôi nhận lấy nắm hoa, chợt nghĩ, có lẽ tuổi thơ cũng chính là hoa mười giờ. Nó nở rực rỡ nhất lúc chúng ta chẳng lo nghĩ gì, rồi nó héo tàn khi bóng chiều của sự trưởng thành ập xuống. Tôi thả một bông hoa vào lọ thủy tinh cùng với bức thư.

"Tí này, sau này khi tụi mình ba mươi tuổi, mày muốn làm gì?"

Cái Tí chống cằm, suy nghĩ lung lắm: "Tao muốn làm mẹ. Tao sẽ không bao giờ dọa con tao về ông Kẹ. Tao sẽ kể cho nó nghe về tướng quân Đầu To của loài kiến."

Tôi mỉm cười. Hóa ra, đứa trẻ nào cũng mang trong mình một khát vọng sửa chữa những sai lầm của người lớn. Chúng tôi muốn lớn lên để tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn, nhưng lại không biết rằng chính sự ngây ngô của hiện tại mới là thứ làm thế giới này đẹp nhất.

Tôi lấp đất lên cái lọ thủy tinh, nén thật chặt. Tôi đứng dậy, phủi tay và cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Tôi đã gửi đi một thông điệp vào không gian và thời gian. Dù sau này gã Mùi ba mươi tuổi có tìm thấy nó hay không, thì ngay khoảnh khắc này, tôi biết mình đã chiến thắng thời gian. Tôi đã đóng dấu chủ quyền lên tâm hồn mình.

"Đi chơi thôi Tí! Thằng Hải đang đợi ở bờ sông đấy!"

Tôi chạy đi, tiếng gió lùa qua tai, cảm giác tự do như một con chim nhỏ vừa thoát khỏi lồng. Tôi không còn lo lắng về tương lai nữa. Ba mươi tuổi là chuyện của sau này. Còn bây giờ, nhiệm vụ của tôi là phải sống thật rực rỡ như những bông hoa mười giờ trong tay cái Tí, phải chạy thật nhanh để bắt kịp những mùa hè đang trôi qua.

Và tôi biết, sâu dưới lớp đất dưới gốc cây khế, bức thư của tôi vẫn đang nằm đó, âm thầm tỏa sáng như một ngọn đèn hải đăng cho gã đàn ông ba mươi tuổi kia tìm đường về nhà nếu lỡ có lạc lối giữa cuộc đời đầy cạm bẫy.

Lớn lên là một cuộc hành trình dài, nhưng nếu ta mang theo bên mình một bức thư của tuổi thơ, ta sẽ không bao giờ thực sự già đi.