MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠChương 10

TIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠ

Chương 10

952 từ · ~5 phút đọc

Tiếng nốt Đồ trầm mặc ấy vẫn còn dư chấn trong không gian khi An bắt đầu tháo lớp bảng gỗ bảo vệ phía dưới chân đàn. Anh muốn kiểm tra lại bộ bàn đạp (pedal), nhưng khi tấm gỗ vừa rời ra, một vật thể lạ rơi xuống sàn gạch, phát ra tiếng “cộp” khô khốc.

Mây choàng tỉnh vì tiếng động. Cô dụi mắt, thấy An đang nhặt lên một chiếc hộp thiếc cũ, loại hộp đựng trà từ thời bao cấp, đã bị móp méo và gỉ đen ở các cạnh. Khi mở nắp, bên trong không phải là trà, mà là một xấp những mẩu giấy vụn, một chiếc chìa khóa đồng và một tấm huy chương âm nhạc đã mờ chữ.

“Đây là lý do chiếc đàn bị kẹt âm ở quãng trầm,” An nói, giọng anh có chút nghẹn lại.

Anh trải những mẩu giấy ra bàn. Mây bước lại gần, cô nhận ra đó không phải là rác, mà là những bản thảo âm nhạc được viết tay vội vã trên mặt sau của những tờ lịch cũ. Ở góc mỗi tờ đều có dòng chữ: “Gửi con trai – Bản nhạc chưa đặt tên”.

Sáng hôm sau, chàng trai trẻ quay lại tiệm. Khi nhìn thấy chiếc đàn đã được lau chùi sạch bóng và những món đồ bày trên bàn, anh ta đứng sững lại. Đôi mắt anh ta dán chặt vào tấm huy chương âm nhạc – thứ mà anh ta tưởng cha mình đã bán đi từ lâu để mua sữa cho anh trong những năm tháng túng quẫn nhất.

“Cha tôi… ông ấy không hề bỏ cuộc đúng không?” Chàng trai run rẩy cầm những bản thảo lên. “Tôi cứ trách ông ấy cả đời chỉ ôm khư khư chiếc đàn cũ mà không lo nổi cho gia đình một cuộc sống sung túc. Tôi đã hận tiếng đàn của ông vì nó luôn át đi tiếng bụng đói của tôi…”

An nhìn chàng trai, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình – một bàn tay lành lặn và một bàn tay đầy vết sẹo.

“Ông ấy không chỉ ôm chiếc đàn đâu,” An ôn tồn nói. “Ông ấy đã dùng âm nhạc để cất giữ những gì tốt đẹp nhất mà ông ấy không thể nói thành lời. Những bản thảo này là tâm huyết cả đời của ông, ông đã giấu chúng vào nơi sâu nhất của chiếc đàn, có lẽ vì ông sợ mình không đủ tư cách để đưa chúng cho anh khi chưa thể cho anh một cuộc sống giàu sang.”

Chàng trai quỳ sụp xuống bên chiếc đàn, áp mặt vào lớp gỗ gụ lạnh lẽo mà khóc như một đứa trẻ. Hóa ra, vết nứt giữa hai cha con họ không phải vì nghèo khó, mà vì sự im lặng kéo dài quá nhiều năm.

Mây đứng cạnh An, cô khẽ chạm vào tay anh. “Anh An, anh giúp anh ấy đi.”

An gật đầu. Anh ngồi xuống chiếc ghế xoay, đặt bàn tay phải lên phím đàn. Anh nhìn vào bản thảo dở dang của người nghệ sĩ quá cố, rồi nhìn sang Mây.

“Mây, nhấn giúp anh nốt Fa ở quãng cao mỗi khi anh ra hiệu nhé.”

Và rồi, một cảnh tượng chưa từng có diễn ra trong tiệm tạp hóa ở cuối hẻm số 9. An dùng bàn tay phải lướt trên những nốt nhạc trầm, dìu dắt giai điệu của người cha đã khuất. Bàn tay trái của anh dù run rẩy, nhưng anh dùng nó để giữ nhịp trên mặt gỗ, tạo thành những tiếng gõ nhịp nhàng như nhịp tim. Mây, với sự nhạy cảm của một người phục chế, nhấn những nốt cao thanh thoát đúng lúc như những vì sao lấp lánh trên nền nhạc trầm mặc.

Bản nhạc mang tên “Gửi con trai” cuối cùng cũng được vang lên trọn vẹn. Âm thanh của chiếc đàn piano cũ không bóng bẩy như trong nhà hát lớn, nó mang chút khàn đục của thời gian, chút hơi ẩm của con hẻm nhỏ, nhưng nó chân thực đến mức khiến những người hàng xóm quanh đó đều dừng việc đang làm để lắng nghe.

Ông Tư dừng tay sửa chiếc đài, bà Cúc buông rơi bức ảnh vừa được dán lại, tất cả đều hướng về phía tiệm tạp hóa. Một bản giao hưởng không cần nhạc trưởng, được viết nên từ những mảnh vỡ của lòng người.

Khi nốt nhạc cuối cùng tan vào hư không, chàng trai trẻ đứng dậy, ánh mắt anh không còn sự oán trách, chỉ còn lại lòng biết ơn sâu sắc. Anh lấy chiếc chìa khóa đồng từ trong hộp thiếc, cẩn thận tra vào ổ khóa nắp đàn.

“Từ hôm nay, tôi sẽ học cách chơi bản nhạc này. Cảm ơn anh, cảm ơn cô.”

Chiếc xe tải chở chiếc đàn rời đi, để lại một khoảng trống nhỏ trong tiệm, nhưng lại lấp đầy một khoảng trống lớn trong tâm hồn của An.

An quay sang nhìn Mây, ánh nắng buổi sớm chiếu rọi qua kẽ lá, đậu trên gương mặt cô gái đã cùng anh thức trắng đêm.

“Mây này, nãy cô nhấn nốt Fa… hơi sớm một chút,” An trêu chọc, đôi mắt anh lần đầu tiên sau mười chương truyện trở nên tinh nghịch.

Mây bĩu môi, nhưng nụ cười lại rạng rỡ như nắng hạ: “Vậy thì anh phải dạy em thôi, thưa thầy giáo phục chế!”

Trong tiệm tạp hóa lúc này, mùi quế nồng nàn hòa quyện với dư âm của tiếng đàn, báo hiệu cho một hành trình mới. Họ không chỉ chữa lành cho khách, họ đang bắt đầu học cách yêu thương chính những vết sẹo của mình.