MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠChương 11

TIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠ

Chương 11

989 từ · ~5 phút đọc

Sau bản giao hưởng đêm ấy, con hẻm số 9 dường như hiền hòa hơn hẳn. Những ánh nhìn tò mò của hàng xóm dành cho Mây dần được thay thế bằng những cái gật đầu chào hỏi thân tình. Tiệm tạp hóa của An bây giờ không chỉ có mùi trà quế, mà còn thoang thoảng dư vị của những phím đàn cũ.

Sáng hôm đó, một trận mưa rào bất chợt quét qua thành phố, gột rửa đi những lớp bụi bặm trên giàn hoa giấy của bà Cúc. Khi mưa vừa ngớt, tiếng chuông gió “lẻng xẻng” vang lên, nhưng lần này âm thanh rất nhẹ, cứ như ai đó đang ngập ngừng ở ngưỡng cửa.

Mây ngẩng đầu lên khỏi đống hồ dán. Đứng ở cửa là một cô bé chừng bảy, tám tuổi, mặc bộ đồ cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Trên tay cô bé là một chiếc giỏ mây nhỏ đựng đầy những nhành hoa nhài trắng muốt, thơm dìu dịu. Nhưng chiếc giỏ ấy đã bị hỏng, phần quai xách bị đứt và đáy giỏ thì lủng lẳng một mảng lớn khiến những bông hoa cứ rơi rụng dần xuống đất.

Cô bé nhìn An, rồi nhìn Mây, đôi mắt to tròn sũng nước như vừa mới khóc xong.

“Chú ơi… chú có sửa được giấc mơ không ạ?”

Câu hỏi ngây ngô khiến An đang lau quầy cũng phải khựng lại. Anh bước ra khỏi quầy, ngồi xổm xuống trước mặt cô bé. “Giấc mơ của cháu trông như thế nào mà lại bị hỏng thế này?”

Cô bé mếu máo, đưa chiếc giỏ rách cho An: “Bà nội bảo đây là giỏ hoa thần kỳ. Bà nói nếu cháu bán hết hoa nhài trong giỏ này trước khi nắng tắt, bà sẽ có tiền mua thuốc và cháu sẽ có một đôi giày mới để đi khai giảng. Nhưng lúc nãy có mấy anh lớn chạy nhanh quá, đâm vào cháu… Giỏ hỏng rồi, hoa cũng dập hết rồi chú ơi.”

Mây xót xa bước tới. Cô nhìn những bông hoa nhài trắng tinh khôi giờ đã lấm lem bùn đất và dập nát. Trong thế giới của một đứa trẻ, chiếc giỏ không chỉ là vật dụng, nó là hy vọng, là sợi dây kết nối với người bà đang ốm yếu.

“Để cô xem nào,” Mây dịu dàng đỡ lấy chiếc giỏ từ tay An.

Cô nhận ra chiếc giỏ này được đan theo một lối rất cổ, sợi mây đã giòn và mục. Việc đan lại từ đầu là không thể, vì chỉ cần chạm mạnh, các sợi mây khác sẽ gãy theo. Đây là một ca "phục chế" khó theo cách rất riêng: nó không cần vàng như chiếc ấm của ông Tư, cũng chẳng cần kỹ thuật cao siêu như máy ảnh của Khôi. Nó cần sự mềm mại.

“An, anh có còn những sợi lụa thừa trong hộp đồ cũ không?” Mây quay sang hỏi.

An hiểu ý cô ngay lập tức. Anh vào gian sau, mang ra một nắm những sợi lụa xanh lá cây và những dải ruy băng nhỏ còn sót lại từ những kiện hàng cũ.

Trong khi Mây bắt đầu dùng lụa để bện lại phần quai giỏ và khéo léo đan xen những sợi dây mềm mại để gia cố phần đáy, An đi ra phía sau tiệm. Một lát sau, anh trở lại với một vài nhành nhài mới tinh, tươi rói, vẫn còn đọng những giọt nước mưa được cắt từ chậu cây nhỏ anh trồng bên cửa sổ gian sau.

“Hoa nhài thần kỳ không bao giờ hết đâu cháu,” An vừa nói vừa nhẹ nhàng đặt những nhành hoa mới vào chiếc giỏ đã được Mây “trang điểm” bằng những dải lụa xanh. “Chỉ là đôi khi chúng cần được nghỉ ngơi một chút thôi.”

Cô bé nhìn chiếc giỏ mây cũ giờ đây trở nên xinh xắn lạ kỳ với những dải lụa thắt nơ, che đi những vết rách. Cô bé nín bặt, đôi mắt long lanh niềm vui.

“Đẹp quá cô ơi! Giỏ hoa còn đẹp hơn lúc đầu nữa!”

Mây mỉm cười, cô lấy một dải ruy băng nhỏ còn dư, thắt thành một bông hoa nhỏ trên ngực áo của cô bé. “Cháu đi bán hoa tiếp đi, nhưng nhớ đi chậm thôi nhé. Thần kỳ nằm ở đôi tay của cháu, không phải ở chiếc giỏ đâu.”

Khi cái bóng nhỏ xinh của cô bé chạy biến mất ở đầu hẻm, Mây thở phào, tựa đầu vào vai An một cách tự nhiên. “Anh thấy không? Đôi khi chúng ta không cần phục chế về nguyên bản. Chúng ta chỉ cần biến nỗi đau thành một thứ gì đó rực rỡ hơn thôi.”

An nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn sang Mây. Ánh nắng sau mưa bắt đầu xuyên qua làn sương mỏng, khiến cả tiệm tạp hóa sáng bừng lên.

“Mây này,” An khẽ gọi. “Cô bé đó tên là Nhài. Bà nội con bé chính là bà Cúc đấy.”

Mây sững người. Cô chợt nhớ lại gương mặt bà Cúc khi nhìn thấy cô mang ảnh đến trả. Hóa ra sự kết nối giữa những con người trong hẻm này sâu sắc hơn cô tưởng.

Đúng lúc đó, An lấy từ trong túi tạp dề ra một chiếc hộp nhỏ, bọc giấy lụa rất đẹp. “Cái này… dành cho cô. Vì cô đã giúp tôi tìm lại nốt nhạc đầu tiên.”

Mây mở hộp ra. Bên trong là một chiếc kẹp tóc bằng đồng hình nhành nhài, được chạm khắc vô cùng tinh xảo. Đây không phải là đồ tạp hóa có sẵn, nó mang dấu ấn của việc được mài giũa thủ công bằng đôi bàn tay vẫn còn run rẩy của An.

Mùa hoa nhài năm nay nở muộn, nhưng đối với Mây và An, hương thơm của nó dường như sẽ còn đọng lại rất lâu trên mái tóc và trong trái tim của họ.