MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠChương 12

TIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠ

Chương 12

925 từ · ~5 phút đọc

Sau khi bé Nhài rời đi với chiếc giỏ hoa rực rỡ lụa xanh, tiệm tạp hóa rơi vào một buổi chiều tà tĩnh mịch. Nắng vàng như mật rót xuống những kệ gỗ, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung. An nhìn quanh tiệm rồi đột ngột đứng dậy, lấy từ trên vách xuống một chùm chìa khóa rỉ sét.

“Hôm nay chúng ta không nhận khách mới,” An nói, mắt hướng về phía góc tối nhất của gian sau, nơi có một chiếc tủ đứng bằng gỗ sồi cũ kỹ bị che lấp bởi những tấm màn nhung đen. “Chúng ta sẽ đi thăm những người bạn bị lãng quên.”

Mây tò mò đi theo. Khi tấm màn nhung được kéo sang một bên, chiếc tủ hiện ra với vẻ uy nghiêm trầm mặc. An tra chìa khóa vào một ngăn kéo nằm sát sàn nhà, phát ra tiếng “cạch” khô khốc. Ngăn kéo mở ra, tỏa ra mùi của long não, giấy cũ và cả mùi của sự chờ đợi đằng đẵng.

Bên trong ngăn kéo không có nhiều đồ, chỉ có khoảng năm, sáu gói nhỏ được bọc trong giấy bạt chống ẩm. Mỗi gói đều đính một mảnh giấy nhỏ ghi ngày tháng: “Tháng 10 năm 2005”, “Tháng 3 năm 2008”, “Mùa đông năm 2010”...

“Đây là những món đồ ‘vô chủ’,” An khẽ nói. “Những người mang chúng đến đây đều hứa sẽ quay lại đón, nhưng rồi họ biến mất vào lòng thành phố, để lại những mảnh đời dang dở này suốt hai mươi năm qua.”

Mây run run cầm lên một gói nhỏ nhất. Bên trong là một chiếc la bàn bằng đồng, mặt kính đã nứt một đường ngang nhưng kim chỉ nam vẫn xoay tròn vô định. Kèm theo đó là một mảnh giấy viết vội: “Đợi tôi về, chúng ta sẽ không bao giờ lạc mất nhau nữa.”

“Chủ nhân của chiếc la bàn này là một người lính biển,” An kể, giọng anh như vọng về từ một miền ký ức xa xăm. “Anh ấy gửi lại đây trước khi ra khơi chuyến cuối cùng. Người con gái anh ấy yêu thường xuyên đến đây đứng đợi, nhưng rồi mười năm trước, cô ấy cũng không đến nữa. Có lẽ cô ấy đã mệt mỏi, hoặc có lẽ cô ấy đã tìm thấy một bến đỗ khác.”

Mây nhìn chiếc la bàn, lòng thắt lại. Cô chợt hiểu ra sự tàn nhẫn của thời gian. Những món đồ này không hỏng vì va đập, chúng hỏng vì niềm tin gắn liền với chúng đã bị đánh rơi đâu đó trên đường đời.

Cô tiếp tục mở một chiếc hộp gỗ nhỏ khác. Bên trong là một nửa của một chiếc vòng ngọc bích màu xanh lý, vết vỡ sắc lẹm.

“Vết vỡ này… trông như được cố tình bẻ đôi,” Mây nhận xét dưới góc độ của một người phục chế.

“Đúng vậy,” An gật đầu. “Hai chị em sinh đôi đã bẻ đôi chiếc vòng này trước khi gia đình họ ly tán mỗi người một ngả. Họ hẹn nhau đúng hai mươi năm sau sẽ gặp lại tại tiệm tạp hóa này để ghép lại chiếc vòng. Năm nay đã là năm thứ hai mươi mốt rồi.”

Mây im lặng. Cô nhìn sang An, người đang lặng lẽ dùng chiếc khăn lụa lau sạch lớp bụi trên mảnh ngọc. Cô nhận ra rằng, việc An giữ lại những món đồ này không phải vì anh hy vọng họ sẽ quay lại, mà vì anh không muốn những lời thề nguyện đó hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.

“An này,” Mây ngước lên, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng. “Chúng ta không thể cứ để chúng nằm trong bóng tối mãi được. Nếu người chủ không đến nhận ký ức của họ, chúng ta hãy mang ký ức đó trả lại cho cuộc đời.”

An hơi nhướn mày: “Cô định làm gì?”

Mây cầm lấy nửa chiếc vòng ngọc bích và chiếc la bàn hỏng. “Em sẽ không sửa chúng về nguyên trạng. Em sẽ biến chúng thành một tác phẩm nghệ thuật mới. Em sẽ dùng kỹ thuật phục chế để kết nối nửa chiếc vòng ngọc với khung của chiếc la bàn, tạo thành một chiếc đồng hồ cát bằng ngọc và đồng. Chúng ta sẽ đặt nó ngay trên quầy thu ngân.”

Cô hào hứng tiếp tục: “Để mỗi khách hàng bước vào đây đều biết rằng: Dù họ có bị lãng quên, dù lời hẹn thề có bị lỗi nhịp, thì sự tồn tại của họ vẫn để lại một vẻ đẹp nào đó.”

An nhìn Mây, rồi nhìn những món đồ vô danh. Một ý tưởng táo bạo và ấm áp len lỏi vào tâm trí anh. Anh nhận ra mình đã quá bảo thủ khi chỉ muốn giữ mọi thứ nguyên vẹn trong u buồn.

“Được,” An mỉm cười, đôi bàn tay anh lần này không còn giấu trong túi tạp dề nữa mà vươn ra, cùng Mây nâng những món đồ cũ lên. “Chúng ta sẽ biến những lời tự thuật buồn bã này thành một bản tình ca mới.”

Chiều hôm đó, tiệm tạp hóa của những kẻ mộng mơ không còn là nơi lưu trữ nỗi đau, mà bắt đầu trở thành nơi tái sinh của những điều đã mất. Và trong ngăn kéo bí mật ấy, dường như những món đồ cũ cũng khẽ rung lên, như thể chúng vừa được trút bỏ một gánh nặng ngàn cân.