MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠChương 13

TIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠ

Chương 13

1,010 từ · ~6 phút đọc

Ý tưởng của Mây bùng nổ như một tia nắng rực rỡ xua tan bầu không khí trầm mặc của con hẻm số 9. Cô gọi đó là "Ngày hội của những mảnh vỡ". Thay vì bày bán những món đồ mới, họ sẽ bày ra những món đồ đã được hồi sinh, kể lại câu chuyện của chúng cho bất kỳ ai ghé qua.

An vốn là người ưa tĩnh lặng, nhưng nhìn sự hào hứng lấp lánh trong đôi mắt Mây, anh không nỡ chối từ. Họ dành cả tuần lễ để chuẩn bị. An dọn dẹp lại những kệ gỗ, dùng sáp ong đánh bóng mặt bàn. Mây thì tỉ mẩn viết những tấm thẻ nhỏ bằng mực tàu, kể về hành trình từ "phế liệu" trở thành "tác phẩm" của từng món đồ: chiếc ấm của ông Tư, máy ảnh của Khôi, giỏ mây của bé Nhài...

Buổi sáng ngày hội, con hẻm nhỏ bỗng trở nên rộn ràng lạ thường. Bà Cúc mang ra một bình trà hoa nhài lớn đặt trước cửa tiệm để mời khách. Ông Tư thì tình nguyện làm "bảo vệ" không lương, đứng khoanh tay đầy oai vệ bên cạnh chiếc ấm men lam lấp lánh đường chỉ vàng.

Khách ghé thăm không chỉ là người trong hẻm mà còn có cả những bạn trẻ yêu nghệ thuật từ phố lớn tìm đến. Họ ngạc nhiên trước chiếc "đồng hồ cát" được ghép từ nửa vòng ngọc và la bàn hỏng – món đồ mà Mây và An đã thức trắng đêm để hoàn thiện. Nó không còn chỉ hướng Bắc, cũng không còn là mảnh trang sức đơn độc, nó là biểu tượng của thời gian đang hàn gắn những chia ly.

Giữa lúc không khí đang náo nhiệt nhất, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở đầu hẻm. Mây sững người, nụ cười trên môi hơi khựng lại.

Bà Lan – mẹ cô.

Hôm nay bà không mặc bộ đồ công sở cứng nhắc, mà khoác một chiếc khăn lụa màu trầm, gương mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại phảng phất một nỗi ưu tư khó tả. Trên tay bà không phải là chiếc túi hiệu đắt tiền, mà là một chiếc hộp gỗ bọc nhung đã cũ kỹ, sờn góc.

Bà Lan đi chậm rãi qua những gian trưng bày, dừng lại rất lâu trước chiếc ấm của ông Tư. Cuối cùng, bà tiến lại gần quầy nơi Mây và An đang đứng.

"Con nói đúng," bà Lan mở lời, giọng bà không còn gắt gỏng như lần trước, mà trầm và hơi khàn. "Có những thứ, dù có bao nhiêu tiền cũng không mua lại được sự nguyên vẹn ban đầu. Nhưng mẹ vẫn muốn biết... liệu cái 'phép màu' của các con có giới hạn không?"

Bà đặt chiếc hộp lên bàn, chầm chậm mở nắp. Bên trong là một đôi giày khiêu vũ bằng lụa màu hồng phấn, nhưng một chiếc đã bị cháy xém một nửa, lớp vải lụa sun lại, đen kịt và biến dạng.

Mây kinh ngạc: "Đây là... giày của mẹ sao?"

Bà Lan khẽ gật đầu, ánh mắt bà nhìn vào đôi giày như nhìn vào một vết thương chưa bao giờ khép miệng. "Ngày xưa mẹ cũng từng là một vũ công. Mẹ yêu sàn diễn hơn cả sinh mạng. Nhưng một vụ hỏa hoạn ở nhà hát năm đó đã cướp đi tất cả. Mẹ đã vứt bỏ mọi thứ, chọn làm một người đàn bà thép với những con số khô khan vì mẹ nghĩ... nếu không thể nhảy múa hoàn hảo, thì thà không chạm vào nó nữa."

Bà nhìn Mây, rồi nhìn sang An: "Mẹ đã giận con vì con làm mẹ nhớ lại bản thân mình của năm đó – một kẻ mộng mơ đã bị thực tế thiêu rụi. Đôi giày này mẹ đã giữ lại suốt 30 năm, không nỡ vứt, nhưng cũng không dám nhìn."

Cả tiệm tạp hóa bỗng chốc im lặng. Mây cảm thấy lòng mình thắt lại. Hóa ra, sự khắt khe của mẹ bấy lâu nay chính là lớp vỏ bọc cho một tâm hồn chưa được phục chế.

An bước lại gần, anh không nhìn vào vết cháy trên đôi giày, mà nhìn vào bàn tay bà Lan đang run rẩy. Anh nhẹ nhàng nói:

"Thưa bác, lửa có thể đốt cháy lụa, nhưng không thể đốt cháy nhịp điệu trong máu của một vũ công. Mây, em nghĩ chúng ta có thể làm gì với 'mảnh vỡ' này?"

Mây cầm lấy chiếc giày bị cháy, đôi mắt cô rực sáng lên giữa những giọt nước mắt trực trào. "Mẹ, con sẽ không dệt lại lớp lụa đã mất. Con sẽ dùng những sợi chỉ bạc để thêu đè lên vết cháy đó, biến những vệt đen thành những cánh chim phượng hoàng đang tung cánh từ tro tàn. Mẹ sẽ không mang nó để nhảy trên sân khấu nữa, nhưng mẹ có thể đặt nó trong phòng khách, để mỗi ngày đều nhớ rằng: mẹ đã mạnh mẽ bước ra từ ngọn lửa."

Bà Lan lặng người, rồi đột nhiên, bà ôm chầm lấy Mây. Tiếng khóc của người phụ nữ mạnh mẽ ấy vỡ òa giữa tiệm tạp hóa cũ kỹ.

Ngày hội hôm đó không chỉ có những món đồ được trưng bày, mà còn có một mối quan hệ được hàn gắn. Ở góc tiệm, An lặng lẽ lấy chiếc máy ảnh của Khôi ra, bấm một kiểu ảnh lưu lại khoảnh khắc hai mẹ con Mây đứng dưới ánh nắng.

Tiếng "tạch" của màn trập vang lên giòn giã. Trong ống kính, vết sẹo trên mu bàn tay An và những sợi chỉ bạc trên đôi giày của bà Lan dường như đều đang lấp lánh một thứ ánh sáng của sự tái sinh.

Chương 14: "Dưới bóng hoàng hôn". Một vị khách lạ từ phương xa xuất hiện, nhận ra chiếc la bàn cũ và mang theo một sự thật về người lính biển năm xưa. Bạn muốn tiếp tục hành trình này không?