Tiếng chuông gió chiều hôm ấy không vang lên “lẻng xẻng” vui tai như mọi khi, mà bị bóp nghẹt bởi tiếng động cơ trầm đục của một chiếc xe tải nhỏ đang lùi vào tận cửa tiệm. Một nhóm người đàn ông lực lưỡng bước xuống, họ khiêng một vật thể cồng kềnh, được bọc kín trong lớp vải bạt xám xịt, đầy bụi bặm.
An đứng lặng người ở cửa tiệm. Khi lớp vải bạt được dỡ bỏ, một chiếc đàn piano đứng (upright piano) màu nâu gỗ gụ hiện ra. Nó giống như một bộ xương cũ kỹ: lớp sơn đã bong tróc từng mảng lớn, các phím đàn ngả sang màu vàng đục, và một vài phím đã bị kẹt cứng, thụt sâu vào bên trong như những chiếc răng sún.
Người dẫn đầu đoàn là một chàng trai trẻ, gương mặt đầy vẻ lo âu. Anh ta nhìn An, rồi nhìn tấm biển nhỏ treo trước tiệm: “Anh là An đúng không? Tôi nghe người ta nói ở đây có thể chữa lành mọi thứ... Đây là chiếc đàn của cha tôi. Ông ấy là một nghệ sĩ piano nghèo, cả đời chỉ có nó làm bạn. Trước khi mất, ông ấy dặn tôi đừng bao giờ bán nó, nhưng nó đã im lặng suốt mười năm rồi. Tôi muốn nghe lại âm thanh của nó, dù chỉ một lần.”
Mây nhìn sang An. Cô thấy gương mặt anh tái nhợt. Đôi bàn tay vốn dĩ luôn điềm tĩnh của anh giờ đây giấu chặt vào túi tạp dề, nhưng qua lớp vải, cô vẫn thấy chúng đang run lên bần bật. Vết sẹo trên mu bàn tay anh dường như đang co thắt lại dưới cái nhìn của chiếc đàn cũ.
“Tôi không sửa đàn.” – Giọng An lạnh lùng, dứt khoát đến mức khiến chàng trai kia sững sờ.
“Nhưng anh là nghệ sĩ... người ta nói anh từng là thiên tài...”
“Đã từng.” – An ngắt lời, anh quay lưng đi vào phía sau quầy, hơi thở gấp gáp. “Mang nó đi chỗ khác đi.”
Mây vội vàng chạy theo An. Cô chặn anh lại ở lối vào gian sau. “An, anh nhìn xem! Chiếc đàn đó không phải là một món đồ hỏng, nó là một linh hồn đang cầu cứu. Chẳng phải anh đã nói với tôi rằng vỡ nát không có nghĩa là kết thúc sao?”
An nhìn Mây, đôi mắt anh đỏ ngầu vì những ký ức kinh hoàng từ vụ tai nạn năm xưa ập về. “Cô không hiểu đâu, Mây. Sửa một chiếc ấm sứ hay một bức ảnh thì chỉ cần sự tỉ mỉ. Nhưng sửa một chiếc đàn piano, cô cần cảm giác ở đầu ngón tay. Mà tôi... tôi không còn cảm giác đó nữa.”
Anh đưa bàn tay trái ra, những ngón tay co rút một cách vụng về trước mặt cô. “Nó đã chết rồi, Mây ạ.”
Mây không sợ hãi. Cô tiến lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay run rẩy của An. Đôi bàn tay cô, vốn dĩ vừa trải qua một đêm hàn gắn bức ảnh cho bà Cúc, vẫn còn ấm áp và mềm mại.
“Đầu ngón tay anh có thể không còn cảm giác như trước, nhưng trái tim anh thì có. Anh không cần phải là một nghệ sĩ biểu diễn trên sân khấu nữa. Anh chỉ cần là một người thợ phục chế, giống như tôi vậy. Em sẽ là đôi tay của anh, còn anh sẽ là đôi tai của em. Được không?”
An nhìn vào mắt Mây. Sự kiên định của cô giống như một mồi lửa nhỏ nhen lên trong căn phòng tối tăm của lòng anh. Bên ngoài, chàng trai trẻ vẫn đang đứng bên chiếc đàn, gương mặt thất thần.
An hít một hơi thật sâu, nén nỗi đau vào lồng ngực. Anh bước ra ngoài, tiến lại gần chiếc đàn piano. Anh đưa bàn tay phải – bàn tay còn lành lặn – lướt nhẹ trên mặt gỗ sần sùi. Một mùi hương của gỗ cũ, của nỉ mục và của thời gian bốc lên.
“Để nó lại đây.” – An nói khẽ. “Nhưng tôi không hứa sẽ làm nó vang lên như xưa được đâu.”
Đêm đó, tiệm tạp hóa không ngủ. Dưới ánh đèn vàng, An và Mây bắt đầu tháo rời từng bộ phận của chiếc đàn. An hướng dẫn Mây cách làm sạch các búa gõ, cách nối lại những sợi dây thép đã rỉ sét. Mỗi khi một phím đàn được gỡ ra, An lại kể cho cô nghe về cấu tạo của âm thanh, về cách mà những rung động tạo nên cảm xúc.
Bàn tay trái của An thỉnh thoảng vẫn giật cục, khiến anh đánh rơi dụng cụ. Nhưng mỗi lần như vậy, Mây lại lặng lẽ nhặt lên, đặt vào tay anh và mỉm cười.
Họ không chỉ đang sửa một chiếc đàn. Họ đang cùng nhau khâu vá lại vết sẹo lớn nhất trong cuộc đời An. Tiếng gõ lạch cạch của búa, tiếng kít kít của ốc vít vang lên trong hẻm nhỏ như một bản giao hưởng của sự hồi sinh.
Gần sáng, khi Mây đã thấm mệt và ngủ gục bên những cuộn dây đàn, An ngồi xuống trước phím đàn vừa được cân chỉnh xong. Anh dùng bàn tay phải, chậm rãi nhấn xuống nốt Đồ (C) trầm.
"Đầy…"
Một âm thanh trầm đục, run rẩy nhưng rõ mồn một vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của buổi sớm mai. An nhìn nốt nhạc ấy ngân dài, rồi anh nhìn sang Mây đang ngủ say. Lần đầu tiên sau ba năm, giọt nước mắt của người nghệ sĩ không phải vì u uất, mà vì anh nhận ra: ngay cả khi những phím đàn bị vỡ, âm nhạc vẫn có cách để tìm đường trở về.