MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠChương 8

TIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠ

Chương 8

955 từ · ~5 phút đọc

Không gian trong tiệm tạp hóa vốn dĩ luôn thơm mùi quế và trà gừng, nay bỗng chốc đặc quánh lại bởi mùi nước hoa đắt tiền và sự giận dữ của bà Lan – mẹ Mây. Bà nhìn bàn tay của An đang chặn tay mình, rồi nhìn sang con gái, ánh mắt sắc lẹm như muốn cắt rời mọi thứ thuộc về nơi này.

“Tôn trọng? Ký ức?” Bà Lan bật cười, âm thanh chói lót giữa những kệ gỗ tĩnh lặng. “Các người đang sống trong ảo tưởng. Ký ức không trả được tiền nhà, không mua được bảo hiểm y tế. Vân, con nhìn lại mình đi, quần áo lem nheo mồ hôi, tay chân thì dính đầy hóa chất. Đây là cuộc đời mà con muốn sao?”

Mây tiến lên một bước, đứng ngang hàng với An. Đôi bàn tay cô vẫn còn vương chút bột màu, cô không giấu chúng ra sau lưng như mọi khi mà đặt nhẹ lên mặt bàn kính, cạnh bức ảnh của bà Cúc.

“Mẹ, mẹ gọi đây là rác rưởi, nhưng với bà Cúc, đây là hơi thở của người chồng đã mất. Với ông Tư, nó là cả một đời chồng vợ. Con không đi làm ở ngân hàng không có nghĩa là con đang phí hoài đời mình. Con đang sống, mẹ ạ. Lần đầu tiên con thực sự thấy mình đang sống.”

“Con…!” Bà Lan nghẹn lời, gương mặt vì tức giận mà đỏ bừng. Bà nhìn sang An, người vẫn đang đứng đó với vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. “Cậu đã nhồi nhét gì vào đầu nó? Một kẻ mở tiệm tạp hóa trong xó hẻm thì biết gì về tương lai?”

An buông tay bà Lan ra, anh khẽ mỉm cười, một nụ cười không mang ý vị mỉa mai nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc.

“Thưa bác, tương lai là thứ chúng ta xây dựng từ những gì chúng ta trân trọng hôm nay. Nếu bác muốn đưa Mây về để làm một công việc bác chọn, bác sẽ có một nhân viên kế toán giỏi, nhưng bác sẽ mất đi một đứa con gái biết hạnh phúc.”

Bà Lan không nói gì thêm, bà nhìn vào bức ảnh trên bàn – nơi người đàn ông và người phụ nữ trẻ đang nắm tay nhau qua vết rách được hàn gắn dở dang. Một thoáng dao động lướt qua mắt bà, nhưng rồi cái tôi quá lớn đã che lấp tất cả. Bà xách túi, quay lưng bước đi, để lại một câu nói lạnh lùng:

“Con sẽ sớm hối hận thôi. Khi cơm áo gạo tiền đè nặng lên vai, con sẽ thấy những đường chỉ vàng này thật nực cười.”

Cánh cửa gỗ đóng sầm lại, tiếng chuông gió rung lên loạn nhịp rồi im bặt. Mây ngồi thụp xuống ghế, đôi vai run lên. Cơn bão đã đi qua, nhưng dư chấn của nó vẫn còn đó.

An im lặng đi về phía sau quầy. Một lát sau, anh mang ra hai tách trà bốc khói. Lần này, anh không pha trà quế, mà là trà nhài – thứ trà có khả năng làm dịu những cơn đau tim thắt.

“Bà ấy không ghét công việc của cô đâu,” An nói khẽ. “Bà ấy chỉ đang sợ hãi.”

Mây ngước lên, đôi mắt nhòa lệ: “Sợ gì cơ anh?”

“Sợ sự mong manh. Mẹ cô có lẽ đã từng mất mát điều gì đó rất quý giá, nên bà mới chọn những thứ chắc chắn, thực tế như những con số. Bà ấy không tin vào sự phục chế, vì bà ấy nghĩ những gì đã vỡ thì mãi mãi không thể lành lại.”

Mây lau nước mắt, cô nhìn vào đôi bàn tay của An đang cầm tách trà. Lúc này, cô mới chú ý kỹ hơn. Trên mu bàn tay trái của anh có một vết sẹo dài ẩn dưới lớp áo sơ mi, và ngón tay áp út của anh thỉnh thoảng lại co rút một cách mất kiểm soát.

“Đó là lý do anh không chơi đàn nữa sao?” Mây hỏi, giọng cô dịu dàng như một hơi thở.

An nhìn vết sẹo của mình, khẽ gật đầu. “Ba năm trước, trong một tai nạn giao thông, tôi đã dùng đôi tay này để che chắn cho bà nội. Bà bình an, nhưng những dây thần kinh này thì không. Đối với một người nghệ sĩ piano, đây chính là án tử hình.”

Anh nâng tách trà lên, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định. “Lúc đó, tôi cũng nghĩ như mẹ cô. Tôi nghĩ cuộc đời mình đã hỏng, là một thứ rác rưởi không thể phục chế. Tôi về đây, định đóng cửa tiệm này và sống lặng lẽ cho hết đời. Nhưng rồi tôi thấy ông Tư, thấy bà Cúc, và giờ là thấy cô…”

An quay sang nhìn Mây, đôi mắt anh lấp lánh dưới ánh đèn vàng. “Hóa ra, nếu không thể đánh đàn, tôi có thể nghe tiếng nhạc từ những món đồ được chữa lành. Cô đã phục chế được chiếc ấm, chiếc máy ảnh, và cả bức ảnh này… cô thực ra cũng đang phục chế chính tôi đấy, Mây.”

Mây lặng người. Trong con hẻm nhỏ buổi tối muộn, khi thành phố ngoài kia vẫn đang gầm rú với nhịp sống hối hả, có hai tâm hồn vụn vỡ đang lặng lẽ ghép lại những mảnh đời của nhau.

Mây cầm lấy cây cọ nhỏ, nhúng vào lọ keo đặc biệt. Cô bắt đầu dán lại vết rách trên bức ảnh của bà Cúc. Lần này, tay cô không còn run nữa. Cô biết mình đang làm gì, và cô biết mình đang ở đâu.