MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠChương 7

TIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠ

Chương 7

915 từ · ~5 phút đọc

Mây bắt đầu ngày làm việc chính thức đầu tiên tại tiệm tạp hóa bằng một nghi thức kỳ lạ: lau bụi cho những hũ kẹo mạch nha và sắp xếp lại đống giấy nhám trong gian sau. An không giao cho cô việc bán hàng. Anh bảo, việc của cô là "quan sát những vết nứt".

Chiều hôm đó, Mây mang bức ảnh của bà Cúc về tiệm. Cô đặt nó lên bàn kính, dưới ánh đèn soi chuyên dụng. Vết rách chạy dọc qua đôi bàn tay đang nắm chặt của hai người trong ảnh, chia cắt người đàn ông quân phục và người phụ nữ trẻ tuổi thành hai nửa cô độc.

"Loại giấy ảnh này từ những năm 60, rất dễ bị mủn nếu dùng hóa chất không đúng," Mây lầm bầm, tay cầm chiếc kẹp y tế gắp nhẹ những sợi xơ giấy.

An đi tới, đặt cạnh tay cô một chiếc hộp sắt bám đầy rỉ sét. "Nếu cô muốn phục chế bức ảnh đó, có lẽ cô nên đọc cái này trước."

Mây tò mò mở nắp hộp. Bên trong không phải bánh quy hay kim chỉ, mà là một xấp thư dày, giấy đã ngả sang màu vàng đậm, thậm chí có vài tờ bị mục ở mép. Điều lạ lùng là trên bì thư chỉ có tên người nhận là "Cúc", còn phần địa chỉ người gửi và dấu bưu điện đều trống trơn.

"Những bức thư không địa chỉ?" Mây ngẩng lên nhìn An. "Sao anh lại có chúng?"

"Bà nội tôi là người giữ chúng trước khi bà mất," An ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt hướng ra con hẻm đang bắt đầu lên đèn. "Ông của tôi và ông nhà bà Cúc từng là bạn chiến đấu. Những bức thư này không được gửi qua bưu điện. Chúng được chuyển tay qua hàng chục cánh rừng, qua hàng trăm người lính, để rồi cuối cùng dừng lại ở tiệm tạp hóa này khi người đàn ông trong ảnh không bao giờ trở về nữa."

Mây run run rút một lá thư ra. Chữ viết tay cứng cáp nhưng đã nhạt nhòa: "...Cúc ơi, anh vẫn giữ tấm ảnh em cười bên giàn hoa giấy. Mỗi khi tiếng súng lặng đi, anh lại mang ra ngắm. Nếu một ngày ảnh có rách, em đừng buồn, vì tình mình đã tan vào đất đá, chẳng gì chia lìa được..."

Mây cảm thấy sống mũi mình cay xè. Cô nhìn lại bức ảnh rách. Hóa ra, nó không phải vô tình bị rách bởi thời gian hay sự vụng về của bà Cúc. Vết rách ấy trông rất giống một vết cắt cũ được dán lại sơ sài.

"Bà Cúc đã tự tay cắt nó sao?" Mây thốt lên.

An gật đầu, giọng anh thấp xuống, mang theo một nỗi buồn thâm trầm: "Bà ấy đã cắt nó vào cái ngày nhận được tin ông ấy hy sinh. Bà ấy không chấp nhận được việc mình còn sống và già đi, trong khi người kia mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi. Bà ấy muốn cắt đứt sợi dây đau khổ đó, nhưng rồi lại dành cả đời để cố gắng hàn gắn nó lại."

Mây lặng đi. Cô chợt hiểu ra tại sao An lại mở cửa tiệm này ở cuối con hẻm vắng. Tiệm tạp hóa của anh chính là điểm cuối của những hành trình dở dang, nơi những kỷ vật lạc lối tìm về để được bao dung.

"Còn anh thì sao, An?" Mây nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh chữa lành cho tất cả mọi người, từ ông Tư đến Khôi và bà Cúc. Vậy còn vết rách của anh? Tại sao anh lại bỏ piano để về đây?"

An khựng lại. Đôi bàn tay đang lau tách trà của anh khẽ run nhẹ – một chi tiết rất nhỏ mà nếu không phải là một người phục chế tỉ mỉ, Mây đã không bao giờ nhận thấy. Anh nhìn xuống những phím đàn tưởng tượng trên mặt bàn gỗ, nụ cười trên môi biến mất, chỉ còn lại một sự im lặng mênh mông.

Đúng lúc đó, tiếng chuông gió lại vang lên “lẻng xẻng”. Một người phụ nữ trung niên sang trọng, mặc áo khoác măng tô đắt tiền bước vào. Bà ta nhìn quanh tiệm với vẻ ghét bỏ rõ rệt, rồi dừng mắt tại Mây.

"Vũ Hạ Vân! Con định trốn ở cái xưởng nát này đến bao giờ?"

Mây giật mình đứng phắt dậy. Là mẹ cô. Sự tĩnh lặng của tiệm tạp hóa bỗng chốc bị xé toạc bởi thực tại nghiệt ngã.

Mẹ Mây bước tới, định giật lấy bức ảnh cổ trên bàn: "Về ngay! Mẹ đã sắp xếp buổi phỏng vấn ở ngân hàng vào sáng mai. Con không được phí hoài đời mình với những thứ rác rưởi của người chết này nữa!"

Nhưng trước khi tay bà chạm vào bức ảnh, một bàn tay khác đã ngăn lại. An đứng đó, không hề nao núng, đôi mắt anh sắc lạnh nhưng giọng nói vẫn giữ được vẻ lịch thiệp:

"Thưa bác, ở đây không có rác rưởi. Chỉ có những ký ức đang đợi để được tôn trọng. Và Mây... cô ấy đang làm một công việc mà tiền bạc không bao giờ mua được."

Mây đứng sau lưng An, lần đầu tiên cô thấy tấm lưng của anh vững chãi như một bức tường thành, che chắn cho cô khỏi cơn bão lòng bấy lâu nay.