MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Vá Chữ Sau MưaChương 10: CHUYẾN XE NGƯỢC DÒNG THỜI GIAN

Tiệm Vá Chữ Sau Mưa

Chương 10: CHUYẾN XE NGƯỢC DÒNG THỜI GIAN

714 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm đó, thành phố M khoác lên mình một lớp sương mù bảng lảng. Sương giăng trên những ngọn cây ngô đồng, làm những mái ngói rêu phong của ngõ Bình An trông như được phủ một lớp voan mỏng. Tôi thức dậy từ sớm, cẩn thận kiểm tra lại chiếc hộp gỗ chứa những bức thư của ông Mạnh. Tôi ôm chiếc hộp vào lòng, cảm giác như mình đang ôm lấy một phần linh hồn của một người đã khuất.

Minh đưa thư đợi tôi ở đầu ngõ với chiếc xe máy cũ – phương tiện hiếm hoi cậu mượn được để đi xa thay vì chiếc xe đạp thường ngày.

"Chị Hạ sẵn sàng chưa? Đường lên phía Bắc hơi xóc đấy, nhưng em sẽ lái thật êm để không làm đau mấy tờ giấy của chị." – Minh nháy mắt, đưa cho tôi chiếc mũ bảo hiểm.

Chúng tôi rời khỏi ngõ Bình An khi thành phố bắt đầu nhộn nhịp. Ngồi sau xe Minh, tôi nhìn thành phố M lùi dần về phía sau. Những tòa nhà chọc trời, những bảng quảng cáo rực rỡ dần nhường chỗ cho những khu tập thể cũ kỹ với mảng tường vàng ố, rồi cuối cùng là những hàng cây xanh mướt của vùng ngoại ô.

Thành phố M giống như một con quái vật tham lam, nó không ngừng mở rộng bờ cõi, nhưng càng đi xa, tôi lại càng cảm thấy hơi thở của quá khứ rõ rệt hơn.

Viện dưỡng lão Thanh Xuân nằm khuất sau một rặng tre. Nó là một tòa nhà kiến trúc cũ, yên tĩnh đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng lá rơi trên sân gạch. Khi chúng tôi bước vào, mùi thuốc sát trùng nhẹ quyện với mùi trà xanh phảng phất trong không khí.

Minh dẫn tôi đến một căn phòng ở cuối dãy hành lang, nơi có một người phụ nữ mái tóc bạc phơ đang ngồi bên cửa sổ, tay lần tràng hạt. Đó là cô Mai.

"Thưa cô, con là Minh đưa thư đây ạ. Hôm nay con mang chị Diệp Hạ đến gặp cô."

Cô Mai quay lại. Đôi mắt cô đã mờ đục vì thời gian, nhưng khi nhìn thấy tôi, một tia sáng kỳ lạ lóe lên. Tôi run rẩy đặt chiếc hộp gỗ lên bàn tay nhăn nheo của cô.

"Thưa cô... con làm nghề phục chế sách ở ngõ Bình An. Con vô tình tìm thấy những thứ này ở một chợ đồ cũ. Con nghĩ... chúng thuộc về cô."

Khi tôi mở nắp hộp, mùi giấy cũ lan tỏa. Cô Mai cầm lấy một phong thư, đôi tay cô run rẩy đến mức tôi phải đỡ lấy. Khi cô chạm vào nét chữ "M thân mến", cô bỗng bật khóc. Đó không phải là tiếng khóc nức nở, mà là tiếng khóc khô khốc của một người đã chờ đợi quá nửa đời người.

"Là nó... đúng là nét chữ của Mạnh rồi." – Cô thầm thì – "Mạnh ơi, sao giờ ông mới tới?"

Tôi ngồi lặng yên bên cạnh cô suốt hai tiếng đồng hồ. Cô không đọc hết các bức thư ngay lúc đó, cô chỉ áp chúng vào ngực như đang ôm lấy một người tình cũ. Cô kể cho tôi nghe về những buổi chiều ở ngõ Bình An, về lời hứa dưới gốc cây ngô đồng. Cô kể rằng cô đã từng ghét ông Mạnh biết bao nhiêu, từng nghĩ ông là kẻ hèn nhát đã bỏ chạy khỏi tình yêu.

"Hóa ra ông ấy không quên. Hóa ra ông ấy vẫn viết..." – Cô Mai quệt nước mắt – "Hạ ơi, cảm ơn con. Con không chỉ mang thư đến, con mang đến cho bà già này một lý do để tha thứ cho chính mình."

Lúc đó, tôi nhận ra nghề "vá chữ" của mình thực sự có ý nghĩa gì. Tôi không chỉ vá lại những trang giấy rách, tôi đang vá lại những tâm hồn rách nát bởi sự hiểu lầm và thời gian. Khi rời viện dưỡng lão, tôi thấy lòng mình nhẹ tênh như một đám mây. Thành phố M vẫn rộng lớn và xa lạ, nhưng trong một góc nhỏ của nó, một vết thương đã bắt đầu kéo da non.