Minh xuất hiện vào lúc hoàng hôn, khi tôi đang ngồi thẫn thờ nhìn những bức thư. Cậu ta vẫn như mọi khi, tươi vui và đầy năng lượng, chiếc xe đạp kêu kít kít khi phanh gấp trước cửa tiệm.
"Chị Hạ! Có bưu phẩm từ hiệu sách trung tâm gửi cho chị này. Mà sao mặt chị trông như đang nghiên cứu bản đồ kho báu thế?"
Tôi kéo Minh vào trong, rót cho cậu ta ly nước ngô ngọt lịm bà Trương mới cho, rồi kể toàn bộ câu chuyện về ông Mạnh, cô Mai và những bức thư lạc lối. Minh nghe xong, vẻ mặt tếu táo thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm túc hiếm thấy.
"Chuyện này... nghe giống như trong phim ấy chị nhỉ. Nhưng em thích. Nghề đưa thư của em sợ nhất là thư không có người nhận. Em sẽ giúp chị."
Minh lấy cuốn sổ tay nhỏ xíu của mình ra. Trong đó ghi chép tỉ mỉ danh sách các viện dưỡng lão, các khu chung cư cũ mà cậu từng đi qua.
"Viện dưỡng lão ở ngoại ô phía Bắc có ba cái. Một cái cho cán bộ về hưu, hai cái là viện từ thiện. Nếu cô Mai là con giáo sư, có lẽ cô ấy ở viện cán bộ. Để mai em đi đưa thư qua đó, em sẽ hỏi thăm xem có ai tên là Mai, từng sống ở ngõ Bình An không."
"Cảm ơn Minh nhiều nhé. Chị chỉ sợ cô ấy không còn ở đó, hoặc... cô ấy không muốn nhắc lại chuyện cũ."
Minh vỗ ngực: "Chị yên tâm, cái mồm của em thì chị biết rồi đấy. Em mà hỏi thì đến con kiến trong lỗ cũng phải khai ra."
Mấy ngày sau đó, ngõ Bình An rơi vào một trạng thái tĩnh lặng lạ thường. Những nhân viên khảo sát không thấy quay lại, nhưng không khí vẫn căng thẳng. Chú Bình bắt đầu dọn dẹp bớt những bộ lốp xe cũ, ông Lâm thì ít bật máy khâu hơn mà hay ngồi nhìn ra đường. Tất cả chúng tôi đều đang nín thở chờ đợi một điều gì đó.
Riêng tôi, tôi bận rộn hơn bao giờ hết. Ngoài việc sửa sách cho khách, tôi bắt đầu viết một cuốn sổ nhỏ ghi lại hành trình tìm kiếm này. Tôi nhận thấy rằng, cuộc đời của mình – một cô gái hai mươi lăm tuổi sống giữa đống giấy cũ – bỗng trở nên rực rỡ hơn khi có một mục đích để hướng tới.
Buổi chiều ngày thứ tư, Minh quay lại. Cậu ta không đạp xe như mọi khi mà... chạy bộ vào ngõ, chiếc xe đạp có lẽ được để lại đầu ngõ vì cậu quá vội.
"Tìm thấy rồi! Chị Hạ ơi, tìm thấy rồi!" – Minh thở không ra hơi, mồ hôi nhễ nhại.
Tôi đánh rơi cả chiếc cọ vẽ xuống sàn: "Ở đâu? Cô Mai còn khỏe không?"
"Ở viện dưỡng lão Thanh Xuân phía Bắc. Cô ấy già lắm rồi, mắt cũng kém, nhưng khi em nhắc đến ngõ Bình An và ngôi nhà cửa xanh lục, cô ấy đã khóc, chị ạ. Cô ấy vẫn nhớ, cô ấy vẫn chờ."
Tôi nghe tim mình đập mạnh. Một sự xúc động dâng trào làm mắt tôi nhòe đi. Thành phố M này, dù có hiện đại đến đâu, dù có bao nhiêu tòa nhà bị dỡ bỏ, thì những ký ức chân thật vẫn luôn có một chỗ trú ngụ kiên cường.
"Minh này, sáng mai chúng ta đi nhé? Chị sẽ mang những bức thư này đến cho cô ấy."
Minh gật đầu lia lịa. Tối hôm đó, tôi thức trắng đêm để đóng gói xấp thư vào một chiếc hộp gỗ nhỏ tôi tự tay đóng. Tôi bọc ngoài bằng một lớp vải lụa xanh mà ông Lâm cho – màu xanh lục của cánh cửa ngôi nhà cũ.
Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy ánh đèn vàng từ phòng ông Lâm vẫn sáng. Có lẽ ông cũng đang không ngủ được. Chúng tôi, những kẻ mơ mộng ở ngõ Bình An, đang chuẩn bị đi vá lại một quá khứ xa xôi.
Thành phố M đêm nay đẹp một cách dịu dàng. Tôi nhận ra rằng, dù tiệm Vá Chữ có bị giải tỏa, dù ngõ Bình An có biến mất trên bản đồ, thì những trang đời mà chúng tôi vừa khâu lại sẽ mãi mãi là một phần của linh hồn thành phố này. Một phần không bao giờ bị dỡ bỏ.