MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Vá Chữ Sau MưaChương 8: NGƯỜI GIỮ LỜI HỨA CŨ

Tiệm Vá Chữ Sau Mưa

Chương 8: NGƯỜI GIỮ LỜI HỨA CŨ

774 từ · ~4 phút đọc

Ngày hôm sau, khi điện đã có trở lại, tôi không thể tập trung vào việc phục chế tập thơ cổ của vị giáo sư. Tâm trí tôi bị chiếm trọn bởi phản ứng lạ lùng của ông Lâm tối qua. Ông Lâm vốn là người điềm đạm, hiếm khi nào thấy ông xúc động mạnh như vậy.

Tôi mang xấp thư cũ sang tiệm may. Lúc này đang là giữa trưa, khách vắng, ông Lâm đang ngồi sửa lại chiếc cổ áo sườn xám cho khách. Tiếng máy khâu vẫn "lạch cạch", nhưng dường như nó mang một nhịp điệu trăn trở.

"Ông Lâm, ông xem giúp con xấp thư này nhé?" – Tôi đặt những phong thư ngả màu lên mặt bàn cắt vải.

Ông Lâm dừng máy. Ông không đeo kính lão ngay, mà chỉ nhìn chằm chằm vào nét chữ bên ngoài phong bì. Đôi bàn tay gầy guộc của ông khẽ chạm vào lớp giấy nhám.

"Đúng là chữ của nó rồi..." – Ông thầm thì, giọng nghẹn lại – "Thằng Mạnh. Bạn thân nhất của ông thời còn đi thanh niên xung phong."

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đẩu, lặng yên lắng nghe. Câu chuyện bắt đầu mở ra như một cuộn vải lụa được tháo nút. Ông Lâm và ông Mạnh cùng lớn lên ở thành phố M, cùng yêu cái ngõ Bình An này và cùng đem lòng yêu những giá trị xưa cũ. Nhưng ông Mạnh là một người mơ mộng hơn, ông thích viết lách và luôn tin rằng những bức thư tay có thể giữ chân được thời gian.

"Năm đó, Mạnh đi làm kinh tế ở vùng biên giới phía Bắc. Nó hứa với một cô gái ở ngõ này – cô Mai, con gái giáo sư Minh – rằng mỗi tuần sẽ viết cho cô ấy một bức thư. Nhưng thư gửi đi chẳng bao giờ thấy hồi âm. Mạnh cứ viết, viết mãi cho đến khi nó mất vì một trận sốt rét rừng. Ông cứ ngỡ đống thư này đã thất lạc vào hư vô, sao giờ nó lại nằm ở chỗ con?"

Tôi kể cho ông nghe về khu chợ đồ cũ dưới chân cầu vượt. Hóa ra, những bức thư này chưa bao giờ đến tay người nhận. Có lẽ vì một lý do nào đó trong thời buổi loạn lạc, hoặc đơn giản là vì một sự cố bưu điện nào đó, chúng đã bị lưu lạc rồi bị bán tống bán tháo như giấy vụn.

"Vậy cô Mai... giờ ở đâu hả ông?" – Tôi hỏi, lòng thắt lại.

Ông Lâm lắc đầu buồn bã: "Sau khi nhà giáo sư Minh bị dỡ bỏ, cô Mai chuyển đi đâu không rõ. Người ta bảo cô ấy không lấy chồng, sống cô độc trong một viện dưỡng lão nào đó ở ngoại ô thành phố M. Cô ấy cả đời chắc vẫn giận Mạnh vì nghĩ nó là kẻ bội tình, ra đi mà không một lời nhắn nhủ."

Tôi nhìn những bức thư. Chúng không còn là giấy vụn nữa. Chúng là minh chứng cho một tấm chân tình bị vùi lấp. Nếu tôi không vô tình tìm thấy chúng, cái tên Mạnh sẽ mãi mãi là một vết sẹo đau đớn trong lòng cô Mai.

"Con sẽ tìm cô Mai, ông ạ." – Tôi nói, giọng kiên định – "Con sẽ vá lại nỗi đau này cho họ."

Ông Lâm nhìn tôi, đôi mắt mờ đục bỗng sáng lên một tia hy vọng: "Con làm được không Hạ? Thành phố M rộng lớn thế này..."

"Con có Minh đưa thư mà ông. Minh đi khắp các ngõ ngách, chắc chắn cậu ấy sẽ có cách."

Tôi quay về tiệm của mình, cảm thấy công việc phục chế của mình vừa bước sang một trang mới. Tôi không chỉ vá giấy, tôi đang cố vá lại một mối duyên tình đã rách nát suốt nửa thế kỷ. Tôi dành cả buổi chiều để làm sạch những bức thư, dùng hơi nước để làm phẳng các nếp gấp và cho chúng vào những bao bì bảo quản chuyên dụng. Mỗi dòng chữ "M thân mến" hiện ra rõ nét hơn, như thể ông Mạnh đang hồi sinh trên mặt giấy.

Thành phố M ngoài kia vẫn ồn ào với những dự án triệu đô, nhưng trong tiệm Vá Chữ, tôi đang chăm chút cho những giá trị không thể mua được bằng tiền. Tôi nhận ra, con người ta đôi khi sống cả đời chỉ để chờ đợi một câu trả lời. Và tôi, bằng một sự tình cờ của số phận, đã trở thành người mang câu trả lời đó.