MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Vá Chữ Sau MưaChương 2: TIẾNG MÁY KHÂU CỦA ÔNG LÂM

Tiệm Vá Chữ Sau Mưa

Chương 2: TIẾNG MÁY KHÂU CỦA ÔNG LÂM

720 từ · ~4 phút đọc

Nếu tiệm sách của tôi là một khoảng lặng, thì tiệm may của ông Lâm ngay bên cạnh lại là một bản nhạc không bao giờ dứt. Tiếng máy khâu "lạch cạch, lạch cạch" của ông giống như nhịp tim của ngõ Bình An này vậy.

Ông Lâm năm nay đã ngoài bảy mươi. Ông có một đôi mắt nheo lại vì hàng chục năm nhìn vào kẽ kim, và một đôi bàn tay gầy guộc nhưng đầy sức mạnh. Ông không bao giờ may đồ công nghiệp. Ông chỉ may sườn xám và áo dài.

Một buổi chiều, khi nắng thành phố M bắt đầu nhạt dần trên những bức tường vôi lở loét, ông Lâm lững thững bước sang tiệm tôi với một bát chè đậu xanh trên tay.

"Ăn đi cho mát gan, cái con bé này. Suốt ngày hít bụi giấy, mặt mũi xanh xao như tàu lá chuối." – Ông đặt bát chè lên bàn, tiện tay gạt mấy tờ giấy nháp sang một bên.

"Cháu cảm ơn ông. Nay ông không có khách sao?"

Ông Lâm thở dài, ngồi xuống chiếc ghế đẩu gỗ: "Có khách chứ. Nhưng toàn là mấy cô cậu trẻ măng, mang tới mấy tấm ảnh trên mạng rồi bảo ông may y hệt. Họ muốn nhanh, muốn rẻ, lại muốn lộng lẫy. Họ không hiểu rằng một bộ đồ đẹp là phải chờ đợi. Vải phải nằm trên sập cho quen hơi người, đường chỉ phải đi thong dong mới bền được."

Tôi nhìn những ngón tay ông Lâm, những ngón tay có những vết chai sần vì cầm kéo. Tôi hiểu cảm giác đó. Chúng tôi đều là những kẻ bị thời gian bỏ lại phía sau.

"Thành phố này thay đổi nhanh quá ông nhỉ?" – Tôi khẽ nói, tay múc một muỗng chè ngọt lịm.

"Nhanh chứ. Hồi ông bằng tuổi cháu, ngõ Bình An này chỉ toàn nhà trệt, trước cửa mỗi nhà đều có một bồn hoa. Chiều chiều người ta ra hiên ngồi hóng mát, hỏi thăm nhau chuyện cơm áo. Giờ thì nhìn xem, người ta xây tường cao quá đầu, đi ngang qua nhau còn chẳng buồn gật đầu chào một cái."

Ông Lâm nhìn ra con ngõ nhỏ. Ở đó, một nhóm thợ công trình đang đo đạc gì đó với những bản vẽ trên tay. Trái tim tôi bỗng thắt lại một nhịp. Tin đồn về việc giải tỏa ngõ Bình An để xây dựng khu tổ hợp mua sắm đã râm ran từ lâu, nhưng chúng tôi – những cư dân già cỗi của con ngõ này – thường cố tình ngó lơ nó như cách người ta ngó lơ một vết thương chưa lên da non.

"Cháu có định đi đâu không, nếu người ta dỡ bỏ chỗ này?" – Ông Lâm bất thình lình hỏi.

Tôi khựng lại. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống ở một nơi nào khác ngoài căn gác mái này. Tôi yêu cái cửa sổ nhìn ra ngọn cây ngô đồng, yêu cái mùi hồ dán cũ kỹ này. Nếu không có tiệm Vá Chữ, tôi sẽ là ai giữa thành phố M rộng lớn kia?

"Cháu không biết nữa ông ạ. Chắc cháu sẽ mang sách đi theo. Sách ở đâu thì nhà ở đó."

Ông Lâm cười, nụ cười hiền hậu nhưng đượm vẻ xót xa: "Cháu giống ông nội cháu lắm. Cứ lầm lì mà bướng bỉnh. Nhưng thôi, lo bò trắng răng làm gì. Hôm nay còn được ngồi ăn chè, còn nghe tiếng máy khâu, ấy là còn hạnh phúc."

Khi ông Lâm quay về tiệm, tôi nhìn theo cái bóng lưng hơi còng của ông. Tiếng máy khâu lại vang lên, đều đặn và kiên trì. Tôi bỗng nhận ra, mỗi chúng ta đều đang cố gắng "khâu" lại cuộc đời mình bằng những điều thân thuộc nhất. Ông Lâm khâu vải, tôi khâu sách, còn thành phố M ngoài kia đang cố khâu lại những vết rách của sự hiện đại hóa bằng những khối bê tông vô hồn.

Tôi cúi xuống, tiếp tục công việc của mình. Trên bàn là một trang sách đang chờ được vá. Tôi sẽ làm thật cẩn thận, như thể nếu tôi vá lành được trang sách này, tôi cũng sẽ giữ lại được một chút gì đó cho ngõ Bình An.