Sáng hôm sau, Nam tỉnh dậy khi nắng đã đổ vàng rực trên những tàu lá chuối ngoài cửa sổ. Cái tĩnh lặng của miền quê vào buổi sớm không hề yên bình như cậu tưởng; nó được lấp đầy bởi tiếng gà gáy liên hồi từ xóm trên xóm dưới và tiếng lạch cạch của bà nội dưới bếp. Nam vươn vai, cảm giác cái lưng hơi đau vì chưa quen với độ cứng của phản gỗ. Cậu bước xuống sàn, đôi chân trần chạm vào nền gạch tàu mát lạnh, mang theo cái cảm giác thô ráp của lớp bụi thời gian.
Căn nhà của bà nội là kiểu nhà ba gian hai chái đặc trưng của vùng quê Trung Bộ. Những cây cột gỗ lim to bằng vòng tay người ôm, đen bóng và nồng mùi tinh dầu cũ kỹ. Giữa nhà là bàn thờ tổ tiên với những bức hoành phi, câu đối sơn son thếp vàng đã bong tróc ít nhiều. Điều khiến Nam chú ý nhất là một chiếc tủ chè cũ kỹ đặt ở gian bên trái, phía trên đặt một chiếc gương lớn có khung gỗ chạm trổ hình hoa cúc dây cầu kỳ.
Chiếc gương ấy không giống những chiếc gương phẳng phiu, sáng loáng ở phố. Mặt kính của nó dường như bị phủ một lớp sương mờ vĩnh cửu, hơi ố vàng ở bốn góc, tạo cảm giác như có một lớp màng ngăn cách giữa thực tại và không gian bên trong gương. Khi Nam tiến lại gần để vuốt lại mái tóc rối, cậu giật mình lùi lại một bước. Hình ảnh phản chiếu của cậu trong gương trông thật xa lạ; nó hơi méo mó và nhợt nhạt, như thể người trong gương không hoàn toàn là cậu, mà là một phiên bản khác đang quan sát cậu từ một chiều không gian sâu thẳm.
“Đừng có soi gương lâu thế con, gương cũ nó ám hơi người đấy,” tiếng bà nội vang lên từ phía cửa làm Nam giật bắn mình.
Bà nội bưng một bát nước chè xanh nóng hổi, khói bốc nghi ngút. Bà đặt bát nước xuống bàn, đôi mắt mờ đục nhìn xoáy vào chiếc gương rồi lại nhìn sang Nam. Bà hạ thấp giọng, vẻ nghiêm nghị: “Cái gương này có từ thời cụ cố con. Ở quê, người ta kiêng soi gương lúc chập choạng tối hay khi trong lòng đang có nỗi lo. Gương là cửa ngõ, mình không biết cái gì có thể từ trong đó đi ra, hoặc cái gì của mình có thể bị nó giữ lại đâu.”
Nam cười gượng, cố xua đi cái cảm giác lạnh lẽo vừa chạy dọc sống lưng: “Bà lại dọa con rồi. Chỉ là một tấm kính tráng thủy ngân thôi mà bà.”
Bà nội không đáp, bà chỉ thở dài một tiếng dài thườn thượt rồi quay vào bếp. Nhưng Nam để ý thấy, ngay sau khi bà quay đi, bà đã lén dùng một tấm vải đỏ cũ che kín mặt gương lại. Hành động đó của bà giống như một sự phong ấn, khiến sự tò mò trong lòng một đứa trẻ thành phố như cậu càng bùng cháy dữ dội.
Buổi trưa, Nam ra sau vườn nhà. Vườn của bà nội rộng nhưng âm u vì những tán cây ăn quả đan xen vào nhau. Những cây nhãn, cây vải cổ thụ tán lá sum suê che khuất cả ánh nắng mặt trời. Ở góc vườn, có một chiếc giếng khơi xây bằng đá xanh, rêu phủ kín thành giếng. Nam tò mò cúi xuống nhìn, lòng giếng sâu hun hút, mặt nước bên dưới đen kịt như mực. Khi cậu đang định nhặt một viên sỏi ném xuống thì một tiếng "suỵt" vang lên ngay sát bên tai.
Nam quay phắt lại. Đứng đó là một con bé gầy nhom, nước da ngăm đen vì nắng, mái tóc cắt ngắn như con trai và đôi mắt to tròn, lanh lợi. Nó đang đặt ngón tay lên môi, ra hiệu cho cậu im lặng.
“Đừng ném. Động đến mấy 'ông' dưới đó là tối nay không ngủ được đâu,” con bé nói bằng giọng thì thầm nhưng đầy quả quyết.
“’Ông’ nào? Dưới đó chỉ có nước thôi mà,” Nam đáp, cố tỏ ra mình là người thành phố không tin chuyện nhảm nhí.
Con bé bĩu môi, tiến lại gần: “Tui là Tẹt, ở nhà đối diện. Con đừng có cậy mình ở thành phố mà coi thường. Giếng này bà nội con bảo là giếng mắt rồng, nhưng dân làng tui gọi là giếng 'Giữ hồn'. Ai mà soi bóng mình xuống đó quá lâu vào giờ Ngọ, cái bóng sẽ bị nước nuốt mất. Lúc đó về nhà soi gương sẽ không thấy mình đâu nữa.”
Nam định bật cười nhưng nụ cười bỗng tắt ngấm khi nhớ lại chiếc gương bị phủ vải đỏ trong nhà. Cậu nhìn Tẹt, cô bé này dường như biết rất nhiều chuyện. Tẹt nhìn Nam một lượt từ đầu đến chân rồi hất hàm: “Mới về làng à? Nhìn công tử thế này chắc chưa nghe tiếng huýt sáo hôm qua phải không?”
Tim Nam hẫng một nhịp. Hóa ra tiếng huýt sáo đêm qua không phải là ảo giác. “Bạn cũng nghe thấy à?”
Tẹt gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng lạ thường: “Không phải chỉ có tui nghe đâu. Cả làng này ai cũng nghe, nhưng không ai dám thưa, cũng không ai dám ra xem. Đó là tiếng của thằng Lượm đấy. Nó chết đuối ở khúc sông dữ năm ngoái, nhưng người ta bảo hồn nó không đi được vì còn vướng lời thề dưới gốc đa. Cứ đêm nào có trăng non là nó lại về tìm bạn.”
Nam cảm thấy chân tay mình hơi run. Những câu chuyện của Tẹt như một thứ nhựa cây dính dáp, bám lấy tâm trí cậu. Tẹt rủ Nam ra gốc đa đầu làng chơi nhưng cậu từ chối. Cậu quay trở vào nhà, lòng trĩu nặng những thắc mắc.
Buổi chiều hôm đó, khi mẹ Nam bận rộn dọn dẹp đống đồ đạc cũ, Nam lén lẻn vào gian nhà giữa. Cậu đứng trước chiếc gương đang bị che kín bởi tấm vải đỏ. Một sự thôi thúc kỳ lạ khiến cậu đưa tay ra. Cậu muốn kiểm chứng xem lời bà nội nói là sự thật hay chỉ là những câu chuyện tâm linh để dọa dẫm trẻ con.
Nam từ từ vén tấm vải đỏ lên.
Mặt gương hiện ra, mờ ảo và u tịch. Nam nhìn thẳng vào mắt mình trong gương. Một giây, hai giây... Mọi thứ vẫn bình thường. Nhưng đến giây thứ ba, Nam bỗng nhận ra một điều kinh khủng. Trong hình ảnh phản chiếu, sau lưng cậu, một cái bóng nhỏ thó, ướt sũng nước đang từ từ hiện ra từ góc tối của căn phòng. Cái bóng đó không có khuôn mặt rõ ràng, nhưng tay nó đang đưa lên môi, và một tiếng huýt sáo khẽ khàng, lạnh lẽo bắt đầu vang vọng khắp gian phòng vắng.
Nam muốn hét lên, nhưng cổ họng cậu cứng đờ. Cậu thấy cái bóng trong gương đang vẫy tay gọi mình, và kinh hoàng hơn, cậu nhận ra mình không thể nhúc nhích, như thể có một sợi dây vô hình từ trong gương đang kéo cậu vào trong lớp kính mờ đục ấy.