Cái cảm giác bị giam cầm trong chính ánh nhìn của mình thật kinh khủng. Nam thấy mình như một con ruồi bị dính chặt vào lưới nhện, càng vùng vẫy thì cái sợi dây vô hình từ mặt gương ố vàng càng siết chặt lấy tâm trí. Cái bóng ướt sũng trong gương mỗi lúc một gần hơn, hơi lạnh từ mặt kính tỏa ra khiến mồ hôi trên trán Nam đóng băng lại. Nhưng ngay khi bàn tay nhợt nhạt của cái bóng chạm vào vai Nam trong gương, một tiếng "chát" khô khốc vang lên.
Tấm vải đỏ bị bà nội giật phăng xuống, phủ kín lại mặt gương. Nam lảo đảo ngã lùi về phía sau, ngã ngồi xuống nền gạch tàu lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng như vừa thoát khỏi một trận chết đuối.
"Bà đã dặn cái gì? Hả Nam?"
Giọng bà nội không lớn, nhưng nó run rẩy và đầy sự trách móc. Bà đứng đó, hơi thở dốc, đôi bàn tay gầy guộc vẫn nắm chặt mép vải đỏ như thể đang giữ chặt một con quái vật bên trong. Mẹ Nam từ sau vườn chạy vào, thấy con trai mặt cắt không còn giọt máu thì hốt hoảng ôm chầm lấy cậu.
"Có chuyện gì vậy mẹ? Nam, sao con lại ngồi đây?"
Bà nội không nhìn mẹ Nam, bà chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc tủ chè, giọng khàn đặc: "Nó vừa mới 'soi' thấy rồi. Đã bảo đất này không phải chỗ để thử lòng tin mà."
Cả buổi chiều hôm đó, không khí trong nhà nặng nề như có một tảng đá đè lên. Mẹ Nam dù là người hiện đại nhưng trước sự kiên quyết của bà nội, bà cũng không dám cãi lại, chỉ lẳng lặng bắt Nam phải ở yên trong nhà. Nam ngồi bên bậu cửa, nhìn ra sân nắng. Cậu vẫn còn cảm nhận được cái xúc giác lạnh lẽo trên vai mình ban nãy. Là thật. Hoàn toàn là thật.
Đồng hồ quả lắc trong nhà điểm mười hai tiếng. Giờ Ngọ.
Cái nắng của buổi trưa đứng bóng khiến mọi vật đều trở nên bất động. Ngay cả lũ chó vốn hay sủa bậy cũng rút sâu vào gầm sàn, nằm im thở dốc. Bà nội và mẹ đã thiếp đi trên phản gỗ vì mệt mỏi. Nam ngồi đó, cảm giác cái tĩnh lặng này thật bất thường. Đáng lẽ giờ này phải có tiếng ve kêu, nhưng không, vạn vật như đang nín thở.
"Tuýtttt... tuýt... tò... te..."
Tiếng huýt sáo lại vang lên. Nhưng lần này nó không phát ra từ cái gương, cũng không phải từ bụi tre đầu ngõ. Nó vang lên ngay từ cây phượng già giữa sân nhà bà nội. Giai điệu của nó nghe méo mó, lạc nhịp, giống như một người đang cố bắt chước một bài hát nhưng không thuộc lời, cứ đứt quãng rồi lại nối tiếp một cách rùng mình.
Nam như bị thôi miên, cậu đứng dậy, bước từng bước nhỏ ra hiên. Dưới cái nắng cháy da người, bóng của cây phượng đổ xuống sân một vệt đen thẫm. Trên cành cây cao, Nam thấy một đôi chân nhỏ, gầy như que củi, đang đung đưa nhịp nhàng. Đôi chân đó xám xịt, bám đầy bùn đất khô khốc.
"Này... cậu là Lượm hả?" Nam lấy hết can đảm, thầm thì.
Tiếng huýt sáo dừng bặt. Cái bóng trên cành cây từ từ cúi xuống. Nam không nhìn rõ mặt, chỉ thấy một đôi mắt to, trắng dã đang nhìn mình chằm chằm qua kẽ lá. Cái bóng ấy đưa một ngón tay lên miệng, làm động tác "suỵt", rồi đột ngột nhảy phắt xuống đất.
Không có một tiếng động nào khi cái bóng chạm đất. Nó nhanh như một con mèo rừng, lách qua hàng rào dâm bụt rồi chạy biến về phía cánh đồng cháy. Một sự tò mò mãnh liệt, pha lẫn chút sợ hãi kịch tính, thôi thúc Nam chạy theo. Cậu quên mất lời dặn của bà, quên mất nỗi sợ ban nãy, đôi chân trần của cậu lao đi trên mặt đất nóng bỏng.
"Đứng lại! Đừng chạy vào đó!"
Tiếng của Tẹt vang lên từ phía sau cây rơm, nhưng Nam không dừng lại. Cậu đuổi theo cái bóng nhỏ xíu kia xuyên qua những bờ ruộng nứt nẻ. Cái bóng dẫn cậu đi về phía cây đa cổ thụ - nơi có dải lụa đỏ bay phất phơ. Càng gần đến cây đa, nhiệt độ dường như hạ xuống đột ngột. Gió bắt đầu rít lên qua những hốc cây xù xì.
Đến sát gốc đa, cái bóng biến mất tăm. Nam đứng khựng lại, hơi thở dồn dập. Chung quanh cậu chỉ còn là sự im lặng chết chóc. Dưới gốc đa, cạnh cái miếu hoang rêu phong, Nam nhìn thấy một thứ gì đó nằm lấp ló dưới lớp lá khô.
Đó là một chiếc sáo trúc cũ, bị gãy làm đôi, buộc bằng một sợi dây thừng mục nát. Trên thân sáo có khắc ba chữ nhỏ: "Đợi bạn về".
"Nam! Quay lại mau!"
Tẹt chạy đến, mặt mũi mướt mải mồ hôi. Nó nắm chặt lấy tay Nam, kéo giật ra khỏi bóng mát của cây đa. Lúc này Nam mới để ý, dù trời đang nắng gắt, nhưng cái bóng của cậu khi đứng dưới gốc đa đã biến mất hoàn toàn. Cậu nhìn xuống chân mình, trống rỗng.
"Nó dẫn con tới đây để lấy bóng đấy! Thằng Lượm nó không ác, nhưng nó cô đơn quá, nó muốn có người chơi cùng dưới đáy sông!" Tẹt quát lên, giọng run rẩy vì sợ.
Cùng lúc đó, từ trong hốc cây đa, một tiếng huýt sáo nhỏ xíu, sắc lẹm vang lên đáp trả, đi kèm với đó là tiếng cười khúc khích của trẻ con, vang vọng nhưng xa xăm như thể phát ra từ một cõi khác. Nam cảm thấy đầu óc choáng váng, trước mắt cậu, dải lụa đỏ trên cành đa đột nhiên rũ xuống, dài ra, trông như một chiếc thòng lọng đang hạ dần về phía cổ cậu.
Đúng lúc đó, tiếng mõ của bà nội từ xa vọng lại, nghe đanh thép và uy lực. Cái không gian u ám quanh cây đa lập tức vỡ tan. Bóng của Nam trở lại trên nền đất đỏ.
Tẹt kéo Nam chạy thục mạng về làng. Sau lưng họ, gió vẫn thổi lồng lộn qua kẽ lá đa, và trên cành cây cao nhất, cái bóng nhỏ ấy lại xuất hiện, ngồi đung đưa đôi chân xám xịt, tay cầm một nửa chiếc sáo gãy, mắt hướng về phía con đường làng nơi hai đứa trẻ đang chạy trốn.