MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Sáo Dưới Gốc Đa GiàChương 5

Tiếng Sáo Dưới Gốc Đa Già

Chương 5

1,200 từ · ~6 phút đọc

Cái nắng oi nồng của buổi trưa dần dịu đi, nhường chỗ cho những cơn gió nồm nam mát rượi thổi từ phía sông vào. Nam ngồi trên bậc thềm, đôi chân cứ bồn chồn không yên. Dù những lời cảnh báo của Tẹt vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng cái tính hiếu động của một đứa trẻ thành phố không cho phép cậu bị giam cầm mãi trong bốn bức tường gỗ ám mùi nhang trầm.

“Nam ơi! Đi đá banh không?”

Tiếng gọi vang lên từ phía cổng. Tẹt đứng đó, nhưng lần này đi cùng nó là một đám trẻ con trong xóm. Dẫn đầu là một thằng nhóc cao to, nước da đen nhẻm, bắp chân săn chắc như những thớ thịt bò rừng. Tẹt giới thiệu đó là thằng Đen, con ông chèo đò, cũng là “vua phá lưới” của cái xóm này.

Nam nhìn mẹ, thấy mẹ đang bận rộn phụ bà nội phơi lại mớ củ kiệu, cậu khẽ xin phép rồi lao vụt ra ngoài. Dù sao, đứng giữa một đám trẻ con đông đúc vẫn tạo cho cậu cảm giác an toàn hơn là ngồi đối diện với chiếc gương phủ vải đỏ trong nhà.

Sân bóng của đám trẻ làng là một bãi đất trống bằng phẳng nằm cạnh con đê, cách cây đa cổ thụ một khoảng xa vừa đủ để người ta cảm thấy yên tâm. Quả bóng không phải bóng da xịn mà là một quả bóng nhựa cũ, bạc màu, nhưng được đám trẻ nâng niu như báu vật.

Trận bóng diễn ra vô cùng náo nhiệt. Nam dù không quen chạy trên nền đất bùn khô cứng nhưng với kỹ thuật cơ bản được học ở câu lạc bộ thành phố, cậu nhanh chóng ghi điểm trong mắt thằng Đen. Tiếng cười đùa, tiếng hò hét vang động cả một góc trời chiều, làm tan biến đi cái không khí liêu trai buổi sáng.

“Sút đi Nam!” Thằng Đen hét lớn.

Nam đón đường chuyền, cậu xoay người thực hiện một cú sút mạnh. Quả bóng bay vút đi, nhưng thay vì bay vào khung thành được đánh dấu bằng hai đôi dép tổ ong, nó lại đập vào một tảng đá rồi nảy ngược ra, lăn lông lốc về phía bãi cỏ rậm rạp phía sau khu miếu hoang – cái miếu nhỏ rêu phong nằm lọt thỏm dưới bóng của một cây gạo già khô khốc, vốn là "người láng giềng" im lìm của cây đa cổ thụ.

Cả đám trẻ bỗng im bặt. Tiếng cười nói tắt ngấm như có ai đó vừa dội một gáo nước lạnh vào đám lửa đang cháy.

“Thôi xong, lăn vào khu miếu ông Hổ rồi,” một đứa nhỏ trong đám thầm thì, giọng run rẩy.

Thằng Đen nhìn về phía khu miếu, mặt nó thoáng chút do dự. Người làng đồn rằng khu miếu này thờ một vị thần rừng hung dữ, và bất cứ món đồ gì rơi vào đó sau giờ hoàng hôn đều bị coi là “đồ cúng tế”, không được phép lấy lại.

“Để tớ đi lấy,” Nam lên tiếng. Cậu không muốn trận bóng đang vui lại kết thúc một cách lãng nhẽo như vậy.

“Đừng!” Tẹt nắm chặt lấy tay Nam. “Trời sắp sập tối rồi. Nhìn kìa, bóng của cây gạo đã trùm lên ngôi miếu rồi đó.”

Nam nhìn theo tay Tẹt. Ánh nắng cuối ngày chuyển sang màu đỏ quạch như máu, đổ những vệt dài ma mị trên mặt đất. Cái miếu hoang lúc này trông thật đáng sợ với những mảng rêu đen kịt và cánh cửa gỗ mục nát chỉ còn một nửa. Nhưng nhìn đám bạn đang lộ rõ vẻ thất vọng vì mất quả bóng duy nhất, Nam tặc lưỡi:

“Chỉ là quả bóng thôi mà. Tớ chạy vào lấy rồi ra ngay, không quá mười bước đâu.”

Nam dứt khỏi tay Tẹt, chậm rãi bước về phía bãi cỏ rậm. Càng tiến gần ngôi miếu, không gian càng trở nên tĩnh lặng một cách kỳ quái. Tiếng chim chóc ban nãy còn ríu rít giờ bỗng biến mất tăm. Mỗi bước chân Nam đạp lên lá khô đều phát ra những tiếng "rắc... rắc..." vang dội một cách bất thường.

Cậu nhìn thấy quả bóng nhựa nằm ngay cạnh bậc thềm đá của ngôi miếu. Nó nằm im lìm, nửa chìm nửa nổi trong lớp lá rụng. Nam cúi xuống, định nhặt quả bóng lên thì chợt khựng lại.

Từ bên trong ngôi miếu tối om, không có cửa che chắn, một mùi hương lạ lùng tỏa ra. Đó không phải mùi nhang, cũng không phải mùi gỗ mục, mà là một mùi tanh nồng của bùn sông hòa lẫn với mùi hoa huệ trắng lạnh ngắt.

“Của... bạn... này...”

Một giọng nói thầm thì, nghe như tiếng gió lùa qua kẽ lá, phát ra từ sâu bên trong bóng tối của ngôi miếu.

Nam đứng hình. Cậu thấy quả bóng nhựa từ từ tự lăn về phía tay mình, dù mặt đất ở đó hoàn toàn bằng phẳng. Và khi quả bóng dừng lại chạm vào mũi giày Nam, một bàn tay nhỏ xíu, xám xịt, thò ra từ ngưỡng cửa miếu, khẽ khàng đặt lên quả bóng một chiếc lông chim bói cá xanh mướt.

Nam ngước mắt nhìn lên. Trong bóng tối đặc quánh của miếu hoang, hai đốm sáng nhỏ như lân tinh đang nhìn cậu. Chúng không có vẻ gì là hung dữ, mà tràn ngập một sự khẩn thiết, cầu xin.

“Nam! Chạy mau!” Tiếng thằng Đen gào lên từ phía xa.

Nam giật mình, vồ lấy quả bóng rồi quay đầu chạy thục mạng. Cậu không dám nhìn lại phía sau, nhưng cảm giác có hàng chục con mắt đang nhìn theo bóng lưng cậu từ những gốc cây già là có thật.

Khi Nam chạy về tới chỗ đám bạn, mặt cậu đã cắt không còn giọt máu. Cậu chìa quả bóng ra, nhưng tất cả bọn trẻ đều lùi lại. Thằng Đen chỉ tay vào quả bóng, giọng run run:

“Cái... cái gì trên bóng kia?”

Nam nhìn xuống. Chiếc lông chim bói cá xanh mướt ban nãy giờ đã biến thành một sợi tóc dài, đen mượt và còn sũng nước, quấn chặt lấy van quả bóng như một sợi dây thừng nhỏ.

Đúng lúc đó, mặt trời hoàn toàn lặn xuống sau rặng tre. Một tiếng hú dài của con chó nhà ai đó vang lên đầu xóm, và từ phía ngôi miếu hoang, một giai điệu huýt sáo quen thuộc lại vang lên, lần này nó không còn xa xăm nữa, mà nghe như đang ở ngay sau lưng cả đám trẻ.

“Về nhà mau!” Tẹt hét lên, và cả đám trẻ giải tán như một đàn ong vỡ tổ, ai nấy đều cắm đầu chạy về phía ánh đèn dầu đang bắt đầu le lói trong các ngôi nhà lá.

Đêm đó, Nam giấu quả bóng dưới gầm giường, nhưng cậu không thể ngủ được. Cứ mỗi khi nhắm mắt lại, cậu lại thấy bàn tay xám xịt đó, và sợi tóc ướt kia dường như đang dài ra, len lỏi qua từng kẽ ván gỗ của chiếc phản, tìm về phía cổ chân cậu.