MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Sáo Dưới Gốc Đa GiàChương 6

Tiếng Sáo Dưới Gốc Đa Già

Chương 6

1,123 từ · ~6 phút đọc

Đêm hôm đó, bầu trời làng quê đen kịt như một hũ nút, không một ánh sao. Gió thổi qua rặng tre già tạo thành những tiếng gầm gừ khô khốc. Nam nằm trên phản, tấm chăn mỏng đắp ngang ngực nhưng vẫn không ngăn được cơn ớn lạnh từ sống lưng truyền đến. Dưới gầm giường, quả bóng nhựa nhựa với sợi tóc sũng nước vẫn nằm đó, im lìm một cách đáng sợ.

Mọi âm thanh trong ngôi nhà cổ đều trở nên phóng đại một cách bất thường. Tiếng mọt nghiến gỗ nghe như tiếng răng của ai đó đang nghiến vào không trung, và tiếng gió rít qua kẽ ngói nghe như tiếng thở dài của người chết. Nam nhắm nghiền mắt, cố gắng nhẩm lại bài hát yêu thích để xua đi nỗi sợ, nhưng giai điệu huýt sáo của thằng Lượm cứ len lỏi vào tâm trí, lấn át mọi thứ khác.

Khoảng nửa đêm, Nam chợt tỉnh giấc bởi một tiếng động lạ.

Xoẹt... xoẹt...

Đó là tiếng vải cọ xát vào nhau. Âm thanh phát ra từ gian nhà giữa, nơi đặt chiếc tủ chè và chiếc gương cổ của bà nội. Nam nín thở, tai dỏng lên nghe ngóng. Cậu nhớ rõ chiều nay bà nội đã phủ tấm vải đỏ lên gương và dặn không được chạm vào. Nhưng tiếng động kia nghe rõ mồn một như có ai đó đang từ từ kéo tấm vải xuống.

Một sự thôi thúc bệnh hoạn khiến Nam không thể ngồi yên. Cậu bước xuống giường, đôi chân trần nhẹ nhàng như mèo, lẩn khuất trong bóng tối của những cây cột gỗ lim. Khi ra đến cửa buồng, Nam khựng lại.

Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt vào từ ô cửa tò vò, một bóng người đang đứng trước chiếc gương.

Đó không phải là bà nội, cũng chẳng phải mẹ. Cái bóng ấy nhỏ thó, khoác một tấm áo dài rộng thùng thình như đồ của người lớn, mái tóc rũ rượi che kín mặt. Điều kinh hãi là cái bóng ấy không đứng trên mặt đất. Hai gót chân nó nhấc bổng lên, chỉ có mũi chân chạm nhẹ vào nền gạch tàu.

Xoẹt...

Tấm vải đỏ cuối cùng cũng rơi xuống sàn. Mặt gương lộ ra, mờ đục và u ám.

Cái bóng bắt đầu cử động. Nó đưa bàn tay gầy guộc, trắng dã lên vuốt ve mặt kính. Nam nép sát vào sau cây cột lớn, tim đập mạnh đến mức cậu sợ cái bóng kia sẽ nghe thấy. Từ vị trí này, Nam nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong gương.

Nhưng trong gương không phải là cái bóng nhỏ thó kia.

Phản chiếu trong gương là một người phụ nữ trẻ, mặc bộ đồ bà ba trắng tinh khôi, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại trống rỗng, chỉ có một màu trắng dã. Người phụ nữ trong gương đang mỉm cười, một nụ cười không có hơi ấm, và tay bà ta đang cầm một chiếc lược sừng cũ kỹ, chải lên mái tóc của cái bóng nhỏ đứng bên ngoài.

Cái bóng nhỏ quay đầu lại một chút. Tim Nam như ngừng đập khi nhận ra đó chính là mình. Hay đúng hơn, đó là một kẻ có ngoại hình giống hệt cậu, nhưng khuôn mặt thì xám xịt và vô hồn.

"Con về rồi à..." Một giọng nói vang lên, không phải bằng tai nghe được, mà như vang thẳng vào trong não bộ của Nam. Giọng nói ấy dịu dàng nhưng đầy oán khí, y hệt cái mùi hoa huệ tanh nồng cậu ngửi thấy ở miếu hoang chiều nay.

Cái "Nam" giả mạo trong gương đưa tay lên, từ từ gỡ sợi tóc sũng nước đang quấn quanh cổ nó. Sợi tóc ấy dài ra, dài mãi, rồi nó vươn khỏi mặt gương, bò ngoằn ngoèo trên sàn nhà như một con rắn đen, hướng thẳng về phía cây cột nơi Nam đang trốn.

Nam run bắn người, cậu muốn quay đầu chạy vào buồng nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn. Sợi tóc đen ấy đã chạm vào đầu ngón chân cậu. Cảm giác lạnh ngắt và nhớp nháp như da rắn khiến Nam suýt thì hét lên.

"Nam! Nhắm mắt lại!"

Một bàn tay khô khéo đột ngột bịt chặt miệng Nam từ phía sau, đồng thời một luồng ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn dầu bừng lên. Bà nội đứng đó, tay kia cầm một nắm muối hạt và gạo, ném mạnh về phía chiếc gương.

Rào... rào...

Tiếng muối gạo đập vào mặt gương vang lên như tiếng nổ. Cái bóng nhỏ thó và người phụ nữ trong gương biến mất tăm trong tích tắc. Tấm vải đỏ trên sàn nhà như có linh tính, tự động bay ngược trở lại che kín mặt gương.

Bà nội kéo Nam xềnh xệch vào trong buồng, khép cửa lại rồi chốt chặt bằng một thanh gỗ lớn. Bà thở dốc, đôi mắt đầy vẻ giận dữ lẫn đau xót.

"Bà đã bảo con rồi! Đồ ở miếu không được lấy, gương đêm không được soi! Nó đã tìm thấy lối vào rồi!"

Nam run rẩy, môi lập cập: "Bà ơi... người phụ nữ trong gương... bà ấy là ai? Sao bà ấy lại gọi con là con?"

Bà nội ngồi xuống cạnh Nam, bàn tay bà run run châm lại nén nhang trên bàn thờ nhỏ trong buồng. Khói nhang nghi ngút tỏa ra làm dịu đi cái mùi tanh nồng ban nãy.

"Đó là cô Hạnh... người con gái chết oan dưới gốc đa ba mươi năm trước. Cô ấy mất con khi đứa nhỏ còn chưa kịp chào đời. Những linh hồn cô quạnh ở đất này luôn đi tìm một hình bóng để thay thế. Thằng Lượm dẫn đường cho con, nhưng chính cô Hạnh mới là người muốn giữ con lại."

Bà nội nhìn xuống chân Nam. Sợi tóc đen ban nãy đã biến mất, nhưng trên ngón chân cái của cậu vẫn còn lại một vòng tròn đỏ bầm, hằn sâu vào da thịt như một dấu tích của một bản giao kèo chưa hoàn thành.

"Sợi tóc đó không phải của thằng Lượm," Bà nội thì thầm. "Đó là tóc của người chết. Con đã nhận 'quà' của họ, nghĩa là con đã nợ họ một mạng."

Nam nhìn xuống vòng tròn đỏ trên chân mình, cảm thấy hơi lạnh từ đó bắt đầu lan dần lên bắp chân. Đêm đó, ngoài hiên nhà, tiếng huýt sáo không còn nữa, thay vào đó là tiếng khóc tỉ tê của một người phụ nữ, xen lẫn tiếng cào cấu sột soạt vào vách gỗ ngôi nhà cổ, như thể có ai đó đang cố gắng tìm cách chui vào trong.