MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Sáo Dưới Gốc Đa GiàChương 8

Tiếng Sáo Dưới Gốc Đa Già

Chương 8

1,260 từ · ~7 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, làng quê bao phủ trong một lớp sương mù dày đặc, đục ngầu như nước gạo. Nam lén trốn mẹ và bà nội, chạy vội sang nhà thằng Đen theo lời hẹn với Cái Tẹt. Nhà thằng Đen nằm chênh vênh bên bờ sông, nơi dòng nước xoáy liên tục vỗ vào những bụi gừa già nua, rễ mọc chằng chịt như những cánh tay quái dị.

Vừa bước chân vào sân, Nam đã ngửi thấy mùi thuốc Bắc nồng nặc hòa lẫn với mùi nhang dầu. Trên chiếc chõng tre đặt giữa nhà, thằng Đen nằm đó, người gầy sọp đi chỉ sau một đêm. Da dẻ nó tái dại, hơi thở khò khè như có nước trong phổi. Nhưng điều khiến Nam kinh hãi nhất chính là đôi mắt của nó; thằng Đen đang nhìn trân trân lên mái tranh, hai con ngươi cứ đảo liên hồi theo một giai điệu huýt sáo mà chỉ mình nó nghe thấy.

Mẹ thằng Đen – bà Sáu chèo đò – ngồi thụp dưới sàn, gương mặt khắc khổ đầy những vết chân chim nay càng thêm tuyệt vọng. Bà vừa khóc vừa hơ những lá bùa vàng rực trên ngọn nến, miệng lẩm bẩm: "Oan gia trái chủ, con tôi nó dại dột, xin người tha cho nó..."

“Dì Sáu, Đen nó sao rồi?” Tẹt khẽ khàng hỏi, giọng run run.

Bà Sáu ngước lên, đôi mắt đỏ hoe: “Hết cách rồi tụi con ơi. Thầy pháp bảo nó bị ‘người dưới nước’ chọn làm kẻ thế chân. Đêm qua, dì thức canh mà cứ thấy nó vùng dậy đòi lao ra sông. Nó bảo thằng Lượm đang đợi nó dưới hang ma da để thổi sáo cho nó nghe.”

Nam tiến lại gần thằng Đen. Khi cậu vừa chạm vào tay nó, thằng Đen bất ngờ chộp lấy cổ tay Nam. Lực bóp mạnh đến mức Nam tưởng như xương cốt mình sắp vỡ vụn. Thằng Đen quay phắt đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Nam, môi nó mấp máy, giọng nói phát ra không phải là giọng của một đứa trẻ mười hai tuổi, mà là một giọng khàn đặc, đầy nước:

“Dưới... dưới đáy sông... chiếc lược nằm trong hốc đá... Đưa nó về... nếu không tất cả sẽ chết chìm...”

Nói xong, thằng Đen lịm đi, tay buông thõng. Nam và Tẹt nhìn nhau, cả hai đều hiểu rằng thời gian không còn nhiều. Sợi tóc đen sũng nước tối qua và dấu đỏ trên chân Nam là lời cảnh báo, còn tình trạng của thằng Đen chính là cái kết nếu họ không hành động.

“Mình phải xuống sông,” Nam quả quyết, dù tim cậu đang đập loạn nhịp.

Tẹt lắc đầu nguầy nguậy: “Con điên rồi! Khúc sông đó sâu lắm, lại có nhiều hố xoáy. Người lớn còn chẳng dám lặn xuống vào mùa này.”

“Nhưng thằng Đen không đợi được đến ngày mai đâu Tẹt. Nếu chiếc lược thật sự ở dưới đó, chỉ có chúng mình mới lấy được thôi. Thằng Lượm dẫn đường cho tớ, nghĩa là nó muốn tớ tìm thấy thứ đó.”

Hai đứa lén lấy một chiếc ghe nhỏ của dì Sáu, lặng lẽ chèo ra giữa dòng sông. Sương mù vẫn chưa tan, khiến mặt sông trông như một tấm gương khổng lồ không đáy. Khi ghe đến gần khúc quanh cây đa, dòng nước bắt đầu chảy xiết hơn, bọt tung trắng xóa quanh những tảng đá ngầm xù xì.

“Đúng chỗ này rồi,” Tẹt thì thầm, tay giữ chặt mái chèo. “Chỗ này ngày xưa cô Hạnh nhảy xuống. Người ta bảo dưới đáy có một cái hang lớn, nơi ma da thường tụ tập.”

Nam hít một hơi thật sâu, cậu cởi chiếc áo thun, để lộ vòng tròn đỏ bầm trên chân giờ đã chuyển sang màu tím đen. Cậu nhìn vào dòng nước đục ngầu. Chẳng hiểu sao, lúc này cậu không còn thấy sợ hãi nữa, mà như có một luồng năng lượng lạnh lẽo từ dưới đáy sông đang mời gọi cậu.

Tùm!

Nam gieo mình xuống nước. Cảm giác lạnh buốt bao trùm lấy toàn bộ cơ thể. Cậu mở mắt ra, nhưng xung quanh chỉ là một màu nâu xám xịt của bùn đất. Cậu lặn sâu xuống, sâu mãi. Càng xuống sâu, áp lực nước càng lớn, tai cậu bắt đầu ù đi.

Bỗng nhiên, trong bóng tối mịt mùng của đáy sông, một ánh sáng xanh leo lét hiện lên. Nam bơi về phía đó. Trước mắt cậu là một cái hốc đá lớn bị che phủ bởi những đám rong rêu dài ngoằng như tóc người. Giữa hốc đá ấy, một hình hài nhỏ bé đang ngồi bó gối.

Đó là thằng Lượm.

Cái bóng của đứa trẻ chết đuối trông thật cô độc dưới đáy nước. Nó không tấn công Nam, trái lại, nó chỉ tay vào một kẽ đá nhỏ ngay dưới chân mình. Ở đó, một vật thể bằng sừng màu nâu đen, được khảm những hạt ngọc trai lấp lánh, đang bị kẹt sâu trong bùn.

Chiếc lược sừng.

Nam vươn tay ra, chạm vào chiếc lược. Ngay lập tức, một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc cơ thể cậu. Những hình ảnh quá khứ ùa về như một cuốn phim quay chậm: tiếng khóc xé lòng của người mẹ mất con, tiếng chửi bới của dân làng, và hình ảnh một người đàn ông lén ném chiếc lược sừng xuống sông để xóa đi dấu vết của một tội lỗi nào đó.

Khi tay Nam vừa nắm chặt chiếc lược, những đám rong rêu xung quanh bỗng nhiên cử động. Chúng không phải là rong rêu, mà là những cánh tay dài, gầy guộc đang vươn ra từ trong hang đá, quấn chặt lấy cổ chân Nam, kéo cậu ngược vào trong bóng tối.

Hết oxy. Phổi Nam đau nhói như muốn nổ tung. Cậu vùng vẫy nhưng những cánh tay ấy càng lúc càng nhiều. Trong lờ mờ, cậu thấy khuôn mặt của cô Hạnh hiện ra ngay sát mặt mình, đôi mắt trắng dã nhìn cậu đầy oán hận: “Trả lại... trả lại cho ta...”

Nam dùng hết sức bình sinh, giơ cao chiếc lược sừng trong tay. Một luồng sáng chói lòa từ những hạt ngọc trai trên lược bừng lên, khiến những cánh tay ma quái phải buông ra. Cậu đạp mạnh vào vách đá, lao thẳng lên phía trên.

Áo!

Nam ngoi lên mặt nước, hớp lấy hớp để bầu không khí trong lành. Tẹt vội vàng kéo cậu lên ghe. Nam nằm vật ra sàn ghe, tay vẫn nắm chặt chiếc lược sừng cũ kỹ.

Lạ thay, ngay khi chiếc lược rời khỏi mặt nước, sương mù trên sông tan biến nhanh chóng. Ánh nắng mặt trời rực rỡ xuyên thấu mặt nước, để lộ ra đáy sông bằng phẳng, không còn một hốc đá hay bóng dáng ma quái nào nữa.

Nam nhìn xuống chân mình. Vòng tròn đỏ bầm đã biến mất, chỉ còn lại một vết sẹo nhỏ hình hoa cúc dây – y hệt hoa văn trên chiếc gương của bà nội.

“Tụi mình cứu được thằng Đen rồi phải không Tẹt?” Nam thào thào hỏi.

Tẹt nhìn chiếc lược trên tay Nam, mặt nó tái mét: “Nam ơi... chiếc lược này... trên đó có khắc tên người lấy nó. Nhìn đi!”

Nam lật mặt sau chiếc lược lên. Trên lớp sừng cũ kỹ, một dòng chữ nhỏ được khắc sâu, dù đã bị mài mòn bởi thời gian nhưng vẫn đủ để nhận diện:

“Tặng Hạnh – Tứ”

Tứ. Đó là tên của bà nội Nam.