MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Sáo Dưới Gốc Đa GiàChương 9

Tiếng Sáo Dưới Gốc Đa Già

Chương 9

1,292 từ · ~7 phút đọc

Cái tên "Tứ" khắc trên chiếc lược sừng như một tia sét đánh ngang tai Nam. Cậu nhìn trân trân vào dòng chữ mờ ảo, cảm thấy chiếc lược trên tay mình đột nhiên nặng trịch như mang cả một khối chì ký ức. Gió trên sông bỗng dưng lặng bặt, mặt nước phẳng lặng đến mức đáng sợ, chỉ còn tiếng tim Nam đập thình thịch vào lồng ngực.

"Tẹt... có khi nào là người trùng tên không?" Nam hỏi, giọng run rẩy, hy vọng vào một sự nhầm lẫn tình cờ.

Tẹt lắc đầu, nó lùi lại một bước phía cuối ghe, mắt không rời chiếc lược: "Làng này chỉ có một bà cụ Tứ thôi. Vả lại, hoa văn hoa cúc dây trên lược... nó giống hệt cái khung gương trong nhà bà nội con. Nam ơi, chiếc lược này không phải bị ai ném xuống sông đâu, nó giống như một món đồ 'trấn yểm' hơn."

Hai đứa trẻ quay về làng trong sự im lặng tuyệt đối. Khi đi ngang qua nhà thằng Đen, Nam thấy mẹ nó đang hớt hải chạy ra, gương mặt rạng rỡ hẳn lên. Thằng Đen đã tỉnh, cơn sốt cắt hẳn, nó đã có thể ngồi dậy uống một chút cháo loãng. Nam không vào nhà, cậu chỉ lén nhìn qua khe cửa, thấy thằng Đen nhìn mình bằng ánh mắt biết ơn nhưng cũng đầy sợ hãi. Nó khẽ gật đầu, một cái gật đầu như lời chào tạm biệt với những thứ vừa trôi qua dưới đáy sông.

Nhưng với Nam, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.

Hôm nay là ngày mười bốn tháng Bảy âm tính. Không khí trong làng trở nên bận rộn một cách lạ thường. Nhà nào cũng bày mâm cúng ngoài sân với cháo lá đa, bỏng ngô và những bộ quần áo chúng sinh bằng giấy ngũ sắc. Bà nội Nam cũng không ngoại lệ. Bà chuẩn bị một mâm cúng lớn nhất từ trước đến nay, nhưng gương mặt bà không có vẻ gì là thanh thản. Đôi mắt bà luôn hướng về phía cây đa đầu làng, nơi bầu trời đang chuyển sang màu tím sẫm của bóng tối.

"Nam, vào tắm rửa rồi thay bộ đồ này đi con," Bà nội đưa cho Nam một bộ quần áo vải xô trắng mà bà đã khâu mấy hôm trước. "Tối nay dù có nghe thấy tiếng ai gọi, dù có thấy ai đứng ngoài cửa sổ, tuyệt đối không được thưa, cũng không được mở cửa. Đêm nay... cửa ngục mở lối, người cũ tìm về nhiều lắm."

Nam cầm bộ quần áo, định hỏi bà về chiếc lược nhưng nhìn vào đôi mắt trũng sâu, đầy mệt mỏi của bà, cậu lại im lặng. Cậu giấu chiếc lược sừng vào sâu trong túi quần, cảm nhận hơi lạnh của nó vẫn đang râm ran lan tỏa.

Đêm rằm tháng Bảy xuống nhanh như một tấm màn đen khổng lồ. Gió bắt đầu thổi mạnh, mang theo mùi của nhang đèn và mùi của những tờ tiền vàng mã bị cháy dở. Nam nằm trong buồng, nhìn qua khe cửa sổ gỗ. Ngoài kia, ánh đèn lồng từ các nhà hắt ra leo lét, tạo nên những bóng ma trơi nhảy múa trên vách tường.

Khoảng nửa đêm, tiếng chuông chùa xa xa vang lên từng nhịp trầm mặc. Đó cũng là lúc không khí trong nhà thay đổi. Một luồng gió lạnh buốt từ đâu tràn vào, thổi bay tấm vải đỏ đang phủ trên chiếc gương giữa nhà.

Nam nín thở nhìn ra gian giữa. Bà nội đang ngồi xếp bằng trước chiếc gương, bà không thắp đèn, chỉ có hai ngọn nến trắng đặt hai bên. Trong ánh lửa bập bùng, hình ảnh bà phản chiếu trong gương trông thật kỳ quái; bà không già nua như hiện tại, mà trông trẻ trung hơn, nhưng gương mặt lại tràn đầy sự hối lỗi.

Cộp... cộp... cộp...

Tiếng gõ cửa vang lên. Không phải gõ ở cửa chính, mà gõ ngay trên mặt kính của chiếc gương cổ.

"Tứ ơi... trả con cho tôi... trả lược cho tôi..."

Tiếng gọi thê thiết vang lên, chính là giọng của người phụ nữ trong gương. Bà nội vẫn ngồi im, nước mắt bà bắt đầu lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà cất giọng run rẩy:

"Hạnh ơi, chị không cố ý. Năm đó nếu không phải vì chiếc lược này làm vật dẫn, linh hồn đứa nhỏ đã bị lũ quỷ lấy đi mất rồi. Chị nhốt em lại, nhốt chiếc lược dưới sông, cũng là để giữ lại một chút hương hỏa cho em..."

Nam bàng hoàng. Hóa ra câu chuyện không phải là một vụ án mạng hay sự thù ghét. Đó là một bí mật về sự hy sinh và những sai lầm của tuổi trẻ. Bà nội và cô Hạnh vốn là chị em kết nghĩa. Khi cô Hạnh mất con và tự vẫn, bà nội vì quá thương xót và sợ linh hồn cô bị hành hạ ở cõi âm nên đã dùng thuật pháp dân gian, dùng chiếc lược sừng làm vật trấn yểm để giữ cô lại gần làng, gần nhà. Nhưng sự bảo bọc sai cách đó đã biến tình thương thành xiềng xích, biến một linh hồn đáng thương thành một oán hồn cô quạnh dưới gốc đa.

Ngay lúc đó, mặt gương bỗng nhiên nứt vỡ một đường dài. Cái bóng nhỏ thó của thằng Lượm xuất hiện bên cạnh bà nội, nó không huýt sáo nữa mà chỉ đứng đó, đôi tay xám xịt đưa ra như muốn đòi lại thứ gì đó.

Nam không thể đứng nhìn thêm được nữa. Cậu lao ra khỏi buồng, tay cầm chắc chiếc lược sừng.

"Bà ơi! Trả lại cho cô ấy đi!"

Bà nội giật mình quay lại, nhìn thấy chiếc lược trên tay Nam thì thất thần: "Nam! Sao con lấy được nó? Con đã xuống sông dữ sao?"

Nam không trả lời, cậu tiến thẳng đến trước chiếc gương đang rung bần bật. Cậu đặt chiếc lược sừng lên bàn thờ, ngay trước mặt hình ảnh mờ ảo của cô Hạnh.

"Cô Hạnh ơi, trả lược cho cô này. Cô đi tìm con đi, đừng ở lại đây nữa..."

Khi chiếc lược vừa chạm vào bàn thờ, một luồng ánh sáng xanh dịu nhẹ tỏa ra, bao trùm lấy gian phòng. Những tiếng khóc than vụt tắt. Trong gương, người phụ nữ mặc áo bà ba trắng mỉm cười, một nụ cười thực sự thanh thản. Bà ta đưa tay đón lấy chiếc lược, rồi từ từ lùi sâu vào bóng tối của mặt kính cùng với cái bóng nhỏ của thằng Lượm. Trước khi biến mất, thằng Lượm quay lại nhìn Nam, đôi môi nó mấp máy như muốn nói lời "Cảm ơn".

Tấm vải đỏ trên sàn nhà bỗng dưng bốc cháy, cháy rụi thành tro chỉ trong chớp mắt. Chiếc gương cổ sau một tiếng rắc lớn đã vỡ tan thành trăm mảnh, không còn phản chiếu bất cứ thứ gì ngoài bóng tối của đêm rằm.

Bà nội đổ gục xuống sàn, Nam vội vàng đỡ bà dậy. Bà nhìn Nam, đôi mắt không còn sự sợ hãi mà là một sự nhẹ nhõm vô biên.

"Hết rồi con ạ... mười lăm năm nợ nần, cuối cùng cũng hết rồi."

Đêm đó, cả làng quê chìm vào giấc ngủ yên bình nhất từ trước đến nay. Không còn tiếng huýt sáo, không còn tiếng khóc tỉ tê. Chỉ có mùi hương nhài thanh khiết thoang thoảng trong gió. Nhưng Nam biết, từ mảnh vỡ của chiếc gương và bí mật của bà nội, một hành trình mới của tuổi thơ cậu tại miền quê này chỉ mới thực sự bắt đầu.